Mùng 8 tháng Ba
Ngà y đà n ông tặng hoa
Cho ná»a kia nhân loại
Những phụ nữ – trẻ già , đủ loại.
Mùng 8 tháng Ba
Có biết bao phụ nữ
không hoa.
Chị tôi
ở nhà quê
Quanh năm quần quáºt
Bán mặt cho đất
Bán lưng cho trá»i
Không biết mỗi năm có một ngà y
dà nh riêng cho phụ nữ.
Ở ngoà i phố
Là em tôi
Thầm lặng trong góc khuất
buôn bán gánh gồng
miệt mà i
Vỉa hè, góc chợ
Bòn vét từng đồng
tiá»n lẻ.
Là em tôi
HỠxa bên ngoại
Hà nh nghỠnhư đà n ông:
Cá»u vạn bến đò
Kéo xe ngoà i chợ
Niá»m vui giản dị:
Có công việc
Bất kể thứ gì
Cho em bốc vác
Là ná»™i tướng trong nhÃ
Tằn tiện chi tiêu
Chưa từng dám tơ hà o
Äồng quà tấm bánh
Bóp miệng để dà nh
Thứ gì ngon kiếm được
cho con
cho chồng
Äêm nà o vá» cÅ©ng kêu:
Nhức xương nhức cốt.
Mùng 8 tháng Ba
Những phụ nữ
không hoa
Dá»ng dưng nhìn thiên hạ
Khoe già u khoe sang
Trao nhau hoa
Tặng nhau quÃ
(túi nhá», túi to)
Và kèm theo
những lá»i có cánh
Dù tái tê trong dạ
Không nỡ trách chồng con
Miếng cơm còn chưa đủ
Thì nói gì đến hoa
Chỉ để bà y cho đẹp
Dịu là m sao được cơn đói bụng
Xa xẩm mặt mà y.
Bữa tối nay
Cả nhà vui vẻ
Quây quần bên nhau
đầm ấm
Chồng nhưá»ng vợ
bát cơm gạo mới
Con nhổm ngưá»i
sẻ và o bát mẹ
Thìa tép kho với khế
(Là thứ
mẹ
từ xưa vẫn thÃch)
Ấy là Hoa
Quà tặng cuá»™c Ä‘á»i!
Em khẽ báºt cưá»i
Thoáng qua đầu ý nghĩ:
Mấy ai được như mình
Nhà mình hoa bốn mùa
Nhà mình vui quanh năm!
Lạc Việt

