Em,
Em và tôi cùng lên xe ở Chợ Lớn. Em không biết tôi. Tôi không biết Em. Tôi ngồi ở băng ba. Em đứng xớ rớ như đang chỠai. Chủ xe hối:
– Em lên ngồi kế bên ông già đó.
Em nhìn tôi tá» vẻ thất vá»ng.
– Chị cho em ngồi ở băng trên Ä‘i.
– Không được. Băng trên có đủ bốn ngưá»i rồi. Ngưá»i ta Ä‘i chung nhau mà . Lên lẹ Ä‘i, còn chần chừ gì nữa.
Em miá»…n cưỡng bước lên, gieo mình xuống ghế cái phịch. Há»n dá»—i. Em giáºn dữ nhét balô xuống gầm băng, lấn sang địa giá»›i cá»§a tôi. Tôi thu mình nhá» lại. EM đùng đùng cởi áo gió. Cùi nhá» Em gạt bay gá»ng kÃnh cá»§a tôi. Không má»™t lá»i xin lá»—i. Tỉnh bÆ¡, vô y như võ sÄ© múa gáºy rừng hoang. Tôi là m thinh, ngó ngay phÃa trước. CÅ©ng tỉnh bÆ¡, cÅ©ng vô tư y như ngưá»i quân tá» không thèm chấp nhất bá»n tiểu nhân.
Xe lăn bánh. Äèn trong xe phụt tắt. Äèn đưá»ng vẫn rá»±c sáng. Em yêu cầu tà i xế cho nghe nhạc Trịnh Công SÆ¡n để thương nhá»› má»™t nhân tà i vừa má»›i nằm xuống. Em hát tỉ tê theo tiếng ca cá»§a Khánh Ly, Ä‘ang rên rỉ vì cuá»™c Ä‘á»i mãi mãi chỉ là cát bụi:
Bỗng Em ngó ngang, nhìn trân và o mặt tôi.
– Chú dạy ở trưá»ng Äại Há»c nà o váºy?
– Chú dạy ở trưá»ng há»c đại.
– Thoáng nhìn, con đưá»ng chú là ông hai lúa. Nhìn gần má»›i thấy tướng chú sang quá à . Tướng cá»§a chú là tướng cá»§a giáo sư Äại Há»c.
– Có lẽ là sang. Chắc chắn là nghèo. Ngà y xá»a ngà y xưa chú có dạy há»c, nhưng bây giá» thì mất dạy rồi.
– Chú dạy môn gì?
– Chú dạy môn Văn.
– Váºy thì con nháºn xét đâu có sai.
– Sai bét. Chú có dạy ở Äại Há»c bao giỠđâu.
Em xếp đồ gá»n lại và ngồi nhÃch vá» phÃa tôi, y như đứa cháu gái ngồi sát bên ông ná»™i, để chá» nghe chuyện cổ tÃch. Em tá»±a đầu và o vai tôi. Tin tưởng và trìu mến. Tôi không kể chuyện cổ tÃch cho Em nghe, nhưng Em kể chuyện vá» cuá»™c Ä‘á»i sinh viên.
– Con ở lưu xá. Lưu xá cá»§a con toà n là dân miệt ngoà i. Tụi con chịu cá»±c giá»i lắm. Má»—i đứa má»™t tháng chỉ tốn ba chục ngà n tiá»n chợ. Gạo, mắm, chà bông, cà muối…thì cha mẹ gởi vô. Má»—i ngà y má»—i đứa góp má»™t ngà n đồng, mua má»™t trăm gam thịt, má»™t bó rau muống, xà o lên rồi ăn chung vá»›i nhau.
– Còn con thì sao?
– Con á hả! Ä‚n sáng không thôi cÅ©ng hết mưá»i lăm ngà n rồi. Hai bữa cÆ¡m và ăn vặt thì chưa tÃnh.
– Con há»c giá»i không?
– Ở tỉnh nhà , con há»c cÅ©ng có hạng. Nhưng lên thà nh phố, gặp tụi nó thì con chịu thua.
– Gặp tụi nó thông minh, hay tại tụi nó cần cù?
– Con cÅ©ng thông minh chứ bá»™. Nhưng phải công nháºn là tụi nó cần cù, há»c chết bá».
– Con dám há»c chết bá» không?
– Hổng dám đâu. Con gái mà há»c kiểu đó thì…là m con ve sầu, cho sâu nó dè. Dè rồi thì nó…de.
– Bá»™ con mót lấy chồng lắm rồi hả?
– CÅ©ng chưa gấp gáp là m gì. Nhưng…cuá»™c Ä‘á»i cÅ©ng phải dó Ä‘iểm dừng. Há»c ngà y há»c đêm, há»c thêm Chúa nháºt. Há»c đến cằn cá»—i để có má»™t mảnh bằng. Có bằng rồi lại đôn Ä‘oá Ä‘i kiếm việc là m. Có việc là m rồi thì lại phải bon chen để có tương lai. Bon chen mãu đến chết vẫn chưa hết bon chen.
– Nói váºy thì sao con không Ä‘i tu cho rồi.
– Con có ngưá»i yêu rồi, Ä‘i tu sao được.
Em bá»™c bạch hết cả tâm lẫn tư cá»§a má»™t cô sinh viên con nhà già u, ăn trắng mặc trÆ¡n: yêu thì da diết; há»c thì không tha thiết; ăn xà i thì không tiếc; trau dồi vá» ngoại hình hÆ¡n ná»™i dung; sống vá»›i hiện tại hÆ¡n là hướng vá» tương lai; thÃch hưởng thụ hÆ¡n là dâng hiến…
Em,
Em là má»™t tác phẩm được hình thà nh, được thiết kế do má»™t quá trình đà o tạo ngẫu nhiên. Em đã là thế, thì Em sẽ là váºy, không dá»… gì thay đổi. Tôi chỉ lắng nghe và không góp ý gì vá»›i Em.
Xe tá»›i Cà Mau và o lúc hừng đông sắp ló rạng. Tôi bắt tay giã từ Em và o lúc tranh tối tranh sáng. Tôi trìu mến Em. Em quyến luyến tôi. Chẳng biết Em còn nhá»› tôi hay không. Nhưng tôi suy nghÄ© rất nhiá»u vá» Em.
1. Cha mẹ ngà y xưa ở Năm Căn, nghèo khổ lắm. Vô từng đốn cá»§i chán, thì Ä‘i đóng đáy mướn. Äóng đáy chán, thì là m rẫy, trồng bÃ. GÃa bà thì lên xuống theo tình hình an ninh địa phương. Bà thu hoạch vá», chất má»™t đống cao như núi, phải bán giá chết cho vá»±a. GÃa chết thì rẻ mạt. Cầm xấp tiá»n trong tay mà lòng quặn Ä‘au như cắt.
Sau mùa xuân 75, cha mẹ Em ra thà nh nháºn công tác. Lý lịch thÆ¡m như múi mÃt. Con đưá»ng tiến thân thẳng tắp.
2. Em ra mắt chà o Ä‘á»i và o lúc cha mẹ Em vừa già u sang, vừa có nhiá»u tiá»n, vừa có quyá»n cao. Em khóc oe oe để chà o Ä‘á»i, y như chim hót véo von để chà o bình minh.
Ôn lại cảnh nghèo khổ ngà y xưa, cha mẹ Em tá»§i háºn đến rÆ¡i lệ. Cả hai Ä‘á»u thá» vá»›i lòng mình là sẽ là m cho Em được sung sướng. Con sung sướng để trả thù cái khổ cá»§a cha mẹ. Cha mẹ đã khổ chừng nà o, thì con cái sẽ phải sung sướng chừng ấy. Thế là đá»i cá»§a Em trở nên cánh bướm, nhởn nhÆ¡ giữa ngà n hoa. Xinh đẹp và sang quý. Quên bẵng kiếp sâu lầm than. Quen hút máºt hoa tinh khiết, ghê tởm con sâu gặm lá cây nham nhở.
3. Em yêu má»™t chà ng sinh viên đồng há»™i đồng thuyá»n. Cha mẹ chà ng cÅ©ng nương theo dòng lịch sá» mà vươn lên. CÅ©ng già u sang. CÅ©ng phú qúy. CÅ©ng Ä‘ang xây dá»±ng tương lai để trả thù quá khứ.
Chà ng và nà ng vừa há»c vừa yêu. Yêu sướng hÆ¡n há»c. Yêu dá»… như chÆ¡i. Há»c thì khó quá trá»i…Em và chà ng hẹn thà nh hôn và o cuối năm thứ bốn. Äáºu hay không là chuyện nhá». Sá»± nghiệp cá»§a cha mẹ là sá»± nghiệp cá»§a con. Chắc như Ä‘inh đóng cá»™t. Cả hai cùng nhìn vá» tương lai, cùng giÆ¡ tay vẫy chà o.
Nhưng…Em ơi,
Tôi mưá»ng tượng thấy cha Em Ä‘ang dìu Em lên đỉnh núi. Cả hai cùng mỉn cưá»i đón chà o bình minh Ä‘ang ló rạng ở bên kia đại dương. Nhưng tôi lại mưá»ng tượng thấy Em Ä‘ang dắt con cá»§a mình Ä‘i xuống triá»n núi. Còn mặt trá»i thì Ä‘ang lặn xuống sau lưng Em. Äá»i phải là má»™t cuá»™c chiến đấu không ngừng. Hừng đông không phải là cá»§a ngưá»i Ä‘i ngá»§.
Lm. Piô Ngô Phúc Háºu

