TÂN TÃ’NG NGÄ‚N CẤM VỢ GIá»® ÄẠO, HÔN NHÂN VÔ HIỆU?
Sự kiện
Äôi khi xảy ra trưá»ng hợp ngưá»i chồng là lương dân muốn kết hôn vá»›i ngưá»i Công Giáo. Anh đã bằng lòng há»c và theo đạo trước khi kết hôn. Tuy nhiên sau đó anh không còn giữ đạo và còn cấm ngưá»i vợ giữ đạo. Hoặc có trưá»ng hợp anh không cấm cách ngưá»i vợ giữ đạo nhưng lại đồng tình vá»›i sá»± cấm cách cá»§a cha mẹ, không cho vợ được Ä‘i nhà thá», tháºm chà không cho con cái được Rá»a tá»™i.
Má»™t kết ước hôn nhân đã xảy ra như trên thì có thể bị vô hiệu không? Tòa án hôn phối, căn cứ và o Giáo Luáºt, có thể thẩm xét và tuyên bố hôn nhân nà y vô hiệu dá»±a trên những cÆ¡ sở pháp lý khác nhau tùy theo sá»± kiện đã xảy ra tương ứng vá»›i Ä‘iá»u khoản tiêu hôn nà o.
Có 5 cÆ¡ sở pháp lý có thể được nêu ra trong trưá»ng hợp nà y để kết luáºn hôn nhân vô hiệu:
– Kết hôn có Ä‘iá»u kiện vá» tương lai (Ä‘. 1102#1)
– Kết hôn lầm lẫn vá» má»™t tư cách được nhắm đến trá»±c tiếp và chÃnh yếu (Ä‘. 1107#2)
– Kết hôn bị lầm lẫn do lừa gạt (Ä‘. 1098)
– Kết hôn giả hình (simulatio, Ä‘. 1101#1)
– Thiếu nghiêm trá»ng óc phán định vá» nghÄ©a vụ trao ban cho nhau (Ä‘. 1095, 20)
1. Kết hôn có Ä‘iá»u kiện vá» tương lai (Ä‘. 1102#1)
Äiá»u 1102#1 quy định: Kết hôn vá»›i Ä‘iá»u kiện vá» tương lai thì bất thà nh.
Äặt Ä‘iá»u kiện kết hôn có nghÄ©a là đưa ra má»™t Ä‘iá»u kiện có tÃnh cách quyết định cho sá»± ưng thuân kết hôn hay không. Äiá»u đó có nghÄ©a là điá»u kiện được đặt ra là chÃnh yếu và quan trá»ng hÆ¡n cả ngưá»i kết hôn. Và dụ đặt Ä‘iá»u kiện tương lai như: “Anh phải trở thà nh bác sÄ© trong hai năm tá»›i”. Nếu bên kia không đồng ý thì bên đặt Ä‘iá»u kiện sẽ không kết hôn. Trong ý nghÄ© cá»§a ngưá»i đặt Ä‘iá»u kiện thì việc bên kia sẽ trở thà nh bác sÄ© là quan trá»ng hÆ¡n cả con ngưá»i thá»±c sá»± cá»§a bên kia. Ngược lại, khi coi con ngưá»i là chÃnh yếu và điá»u đòi há»i đặt ra là phụ thuá»™c khi kết hôn (Vd. cho dù anh có trở thà nh bác sÄ© hay không thì tôi vẫn cưới anh) thì không phải là hôn nhân vá»›i Ä‘iá»u kiện.
Trong trưá»ng hợp vá» sá»± theo đạo cá»§a bên lương như má»™t Ä‘iá»u kiện được đặt ra do bên Công Giáo thì có thể xảy ra hai trưá»ng hợp:
– Äiá»u kiện hiện tại: Äòi bên kia phải theo đạo má»›i chịu kết hôn, chẳng hạn như bên Công Giáo nói: “Nếu anh không theo đạo tôi sẽ không kết hôn vá»›i anhâ€. Trưá»ng hợp nà y là kết hôn vá»›i Ä‘iá»u kiện hiện tại (Ä‘. 1102#2). Hôn nhân có vô hiệu hay không thì tùy thuá»™c và o ná»™i dung cá»§a Ä‘iá»u kiện có được thá»±c hiện không, nghÄ©a là có được thá»a mãn không. Vì váºy, nếu anh ngưá»i lương đã chịu rá»a tá»™i và sau đó kết hôn thì hôn nhân thà nh sá»±. Tuy nhiên, nếu anh đó nói dối là mình đã được rá»a tá»™i, nhưng thá»±c sá»± anh chưa được rá»a tá»™i, thì hôn nhân nà y vô hiệu chiếu theo Ä‘iá»u 1102#2, vì không thá»a mãn Ä‘iá»u kiện hiện tại.
– Äiá»u kiện tương lai: Äòi bên kia phải theo đạo và sẽ giữ đạo tốt thì má»›i chịu kết hôn. Äiá»u kiện tương lai được đặt ra ở đây là “sẽ giữ đạo tốtâ€.
Äòi sẽ giữ đạo tốt Ãt khi xảy ra cách rõ rà ng mà thưá»ng chỉ là má»™t hy vá»ng hay má»™t ước mÆ¡ cá»§a bên Công Giáo. Trong trưá»ng hợp nà y, nó không là má»™t Ä‘iá»u kiện kết hôn tương lai.
Nếu cho rằng là hỠđã kết hôn vá»›i Ä‘iá»u kiện tương lai thì phải có những sá»± kiện chứng minh được rằng hai bên đã có đặt ra Ä‘iá»u kiện là “sẽ giữ đạo tốt†hay là “sẽ không cấm giữ đạoâ€.
Việc đòi bên kia phải theo đạo không đương nhiên là đòi bên kia phải giữ đạo tốt hay không cấm đạo, trừ khi có những dấu hiệu tÃch cá»±c chứng tá» rằng hỠđã thá»a thuáºn Ä‘iá»u kiện má»™t cách mặc nhiên dù không nói ra. Vì váºy, nếu không có đủ chứng cứ cho việc đặt Ä‘iá»u kiện tương lai thì không thể kết luáºn hôn nhân vô hiệu. Vị thẩm phán, khi đó, nên lý giải sá»± vô hiệu dá»±a theo cÆ¡ sở pháp lý khác.
2. Kết hôn lầm lẫn vá» má»™t tư cách được nhắm đến trá»±c tiếp và chÃnh yếu (Ä‘. 1107#2)
Äiá»u 1107#2 quy định:
Sá»± lầm lẫn vá» tư cách cá»§a má»™t ngưá»i, ngay cả khi tư cách ấy là nguyên nhân cá»§a khế ước, không là m cho hôn nhân bất thà nh, trừ khi tư cách ấy được nhắm đến cách trá»±c tiếp và chÃnh yếu.
“Trá»±c tiếp†ở đây có nghÄ©a là tư cách nhắm đến không phải là điá»u trung gian hay phương tiện. Và dụ như khi kết hôn cÅ©ng đồng thá»i nhắm đến ngưá»i chồng trong tương lai có sức khá»e. Sức khá»e trong trưá»ng hợp nà y chỉ là điá»u nhắm tá»›i cách gián tiếp.[1]
“ChÃnh yếu†ở đây có nghÄ©a là trước hết, ưu tiên hÆ¡n hết cái khác.
Và dụ 1: Cô gái có chá»§ ý kết hôn vá»›i má»™t bác sỹ. Nếu anh ta không là bác sÄ© thì cô không kết hôn. Cô ta coi địa vị bác sÄ© hÆ¡n là con ngưá»i có địa vị đó. Tư cách bác sÄ© đã được cô nhắm tá»›i má»™t cách trá»±c tiếp và chÃnh yếu.
Và dụ 2: Chà ng trai khi quyết định kết hôn nhắm đến cô gái Công Giáo, thá»±c hà nh đạo. Nếu như cô ta không là ngưá»i Công Giáo đạo hạnh thì anh ta không kết hôn. Tư cách Công Giáo đạo hạnh đã được chà ng trai nhắm đến má»™t cách trá»±c tiếp và chÃnh yếu.
Hãy xét đến trưá»ng hợp được nêu ra: sau kết hôn ngưá»i tân tòng bỠđạo và hoặc cấm vợ giữ đạo, hoặc đồng tình vá»›i cha mẹ cấm, hoặc phản ứng cách tiêu cá»±c vá»›i sá»± cấm đó cá»§a cha mẹ mà không bênh vá»±c cho vợ giữ đạo.
Nếu chứng tỠđược rằng bên Công Giáo đã đòi há»i bên ngưá»i lương là phải theo đạo và giữ đạo, và coi đó là điá»u tiên quyết để bằng lòng kết hôn. Bên tân tòng trước kết hôn đã thể hiện mình như váºy. Tuy nhiên, sau kết hôn ngưá»i tân tòng đã thể hiện má»™t tư cách (qualitas) khác hẳn vá»›i tư cách ban đầu mà bên Công giáo nhắm tá»›i và gây sai lầm cho bên nà y.
Äiểm chÃnh cần chứng minh trong án lý nà y là phải có được những sá»± kiện chứng tá» rằng bên Công Giáo đã nhắm đến việc theo đạo và giữ đạo là điá»u tiên quyết. Bên lương trước kết hôn cÅ©ng tá» ra mình có đủ những Ä‘iá»u mà bên kia mong đợi. Tuy nhiên sau kết hôn, bên lương theo đạo đó đã thể hiện tháºt sá»± là má»™t ngưá»i không muốn theo đạo nhưng chỉ là m cho có hình thức.
CÅ©ng nên lưu ý là ngay cả trong Ä‘á»i sống hôn nhân, khi ngưá»i tân tòng chỉ không sống đạo và gây nên sá»± bất hòa xung khắc trong gia đình, dẫn tá»›i việc chia tay, mà không cần có sá»± bách hại hay đồng tình vá»›i cha mẹ bách hại bên Công Giáo, thì hôn nhân vẫn vô hiệu. Lý lẽ ná»n tảng cho sá»± vô hiệu ở đây là sá»± lầm lẫn vá» má»™t tư cách được nhắm đến cách tá»± tiếp và chÃnh yếu, đó là theo đạo và giữ đạo. Chứng cứ vá» sá»± bách hại đạo giáo ở đây chỉ là phụ thuá»™c. Nếu có những chứng cứ nà y thì nó giúp chứng tá» thêm vá» tư cách quá khác xa vá»›i tư cách mà ngưá»i kết hôn nhắm tá»›i.
Trong trưá»ng hợp ngưá»i Công Giáo vì sá»± cấm mà phải ra Ä‘i để giữ đạo thì cà ng chứng tá» thêm rằng chị đã đặt vấn đỠtheo đạo và giữ đạo cá»§a chồng là điá»u tiên quyết và bây giá» thì thấy bị lầm trầm trá»ng.
3. Kết hôn bị lầm lẫn do lừa gạt (đ. 1098)
Äiá»u 1098 quy định:
Ngưá»i kết hôn bị lừa gạt vá» má»™t tư cách nà o đó cá»§a phÃa bên kia, vá»›i chá»§ ý để ưng thuáºn, và nếu tư cách ấy tá»± bản chất có thể là m xáo trá»™n nghiêm trá»ng sá»± hiệp thông vợ chồng, thì hôn nhân bất thà nh.
Nếu bên lương theo đạo có chá»§ ý để được ưng thuáºn nhưng sau đó không thi hà nh đạo và lại không bênh vá»±c cho vợ để vợ giữ đạo trước sá»± cấm cách cá»§a cha mẹ thì hôn nhân bất thà nh. Trong sá»± bất thà nh nà y cần lưu ý:
Có sá»± “chá»§ ý để được ưng thuáºn†kết hôn cá»§a bên ngưá»i lương khi theo đạo. Äiá»u nà y được chứng tá» qua sá»± anh biết hay suy Ä‘oán bên Công Giáo sẽ không tiến đến kết hôn vá»›i anh nếu anh không theo đạo. Trong trưá»ng hợp nà y, không cần có sá»± đòi buá»™c hay đặt Ä‘iá»u kiện cá»§a bên Công Giáo là anh phải theo đạo, nhưng cần có dấu hiệu chứng tá» bên Công Giáo bị lầm lẫn nghiêm trá»ng do chá»§ ý lừa dối cá»§a bên kia.
Thông thưá»ng, sá»± việc má»™t ngưá»i theo đạo để được kết hôn và ngay sau đó bỠđạo và không bênh vá»±c cho vợ để vợ giữ đạo trước sá»± cấm cách cá»§a cha mẹ đủ để chứng minh anh ta lưá»ng gạt và gây lầm lẫn nghiêm trá»ng cho bên Công Giáo. Việc không sống đạo có thể gây nhiá»…u loạn Ä‘á»i sống gia đình và giáo dục con cái. Vì váºy, hôn nhân bất thà nh, chiếu theo Ä‘iá»u 1098.
Có thể đặt thêm vấn đỠlà nếu bên ngưá»i tân tòng vẫn để cho vợ tá»± do giữ đạo nhưng tá»± mình bỠđạo hay không thá»±c hà nh đạo thì hôn nhân có vô hiệu không?
Trong trưá»ng hợp ngưá»i tân tòng đã không giữ đạo gì cả hay chỉ Ä‘i nhà thá» má»™t Ãt lần vì chiá»u theo ý muốn cá»§a vợ thì ngưá»i nà y vẫn có thể đã có ý lừa gạt. Vì váºy cần có đủ yếu tố chứng minh ngưá»i nà y đã có chá»§ ý là theo đạo chỉ để để được kết hôn và đối vá»›i ngưá»i Công Giáo và điá»u nà y gây má»™t lầm lẫn lá»›n cho bên có đạo thì hôn nhân vô hiệu.
Tuy nhiên nếu bên Công Giáo chỉ muốn bên kia theo đạo để cho mình được kết hôn trong Thánh Lá»… và có danh giá nhưng không có dấu hiệu tÃch cá»±c nà o chứng minh cho việc theo đạo cá»§a bên kia là thiết yếu thì kết luáºn bên Công Giáo nà y đã không bị lầm mà đến ná»—i hà tỳ ưng thuáºn khiến hôn nhân vô hiệu.
Nên lưu ý là , không cần có sá»± bách hại hay đồng tình vá»›i cha mẹ bách hại việc giữ đạo cá»§a bên tân tòng, thì hôn nhân vẫn có thể vô hiệu. Lý do được thấy là , lý lẽ ná»n tảng cho sá»± vô hiệu ở đây là sá»± lầm lẫn cá»§a bên Công Giáo do bên kia lừa gạt. Lý lẽ vá» sá»± bách hại đạo giáo ở đây chỉ là phụ thuá»™c. Nếu nó có, nó chỉ giúp chứng tá» thêm vá» sá»± lừa gạt.
Trong trưá»ng hợp ngưá»i Công Giáo vì sá»± cấm mà phải ra Ä‘i để giữ đạo thì cà ng chứng tá» thêm rằng chị đã bị lầm lẫn nghiêm trá»ng.
4. Kết hôn giả hình (simulatio, đ. 1101#1)
Äiá»u 1101#2 quy định:
Nếu má»™t bên hay cả hai bên bằng má»™t hà nh vi tÃch cá»±c cá»§a ý chÃ, loại trừ chÃnh hôn nhân, hoặc má»™t yếu tố chÃnh yếu nà o, hoặc má»™t đặc tÃnh chÃnh yếu nà o cá»§a hôn nhân thì há» kết hôn vá»›i nhau bất thà nh.
L.G. Wrenn giải thÃch “hà nh vi tÃch cá»±c cá»§a ý chà có thể sẽ là minh nhiên hay mặc nhiên nhưng chắc chắn nó là điá»u gì đó hÆ¡n là má»™t hà nh vi phá»§ định cá»§a ý chà (more than a negative act of the will)â€.[2] Sá»± tÃch cá»±c cá»§a ý chÃ, như váºy, cÅ©ng chỉ là nháºn hay chấp nháºn.
Vì váºy, có thể xác nháºn kết hôn simulatio nếu chứng minh được trong tâm ý cá»§a ngưá»i kết hôn đã có ý định haycó muốn, hoặc có chấp nháºn loại trừ những Ä‘iá»u mà chÃnh yếu nà o đó cá»§a hôn nhân (Ä‘. 1101#2) mà không cần phải có má»™t quyết tâm hay má»™t chá»§ ý rõ rà ng vá» sá»± loại trừ đó.
Các nhà Giáo luáºt Ä‘á»u đã lưu ý rằng má»™t ngưá»i đã sống trong má»™t ná»n văn hóa, tôn giáo mà chá»§ trương cho ly dị tái hôn, Ä‘a thê, thì ngưá»i đó khó có thể chấp nháºn lá» luáºt cá»§a Công Giáo, và vì váºy há» dá»… kết hôn giả hình, cách riêng đối vá»›i loại trừ tÃnh bất khả phân ly.
“Thiếu đức tin” có thể là nguồn phát sinh sá»± “giả hình” trong kết ước hôn nhân. Ngưá»i thiếu đức tin có thể cho rằng những luáºt hay những ý nghÄ©a vá» hôn nhân cá»§a đạo chẳng có ý nghÄ©a gì đối vá»›i há» hoặc coi thưá»ng chúng (MI, Regole procedurali,14).
Trong trưá»ng hợp cá»§a vụ án được nêu ra, ngưá»i tân tòng sau kết hôn bỠđạo và cấm cách ngưá»i vợ giữ đạo hoặc đồng tình vá»›i cha mẹ cấm đạo thì có thể kết luáºn ngưá»i nà y đã loại trừ thiện Ãch cá»§a hôn nhân (bonum coniugum), nếu như có sá»± cấm cách giữ đạo xảy ra tương đối sá»›m sau kết hôn. Trong trưá»ng hợp xảy ra và o thá»i gian lâu sau hôn nhân thì có thể giả thiết là ngưá»i tân tòng đã không có ý loại trừ khi kết hôn nhưng sau nà y vì hoà n cảnh má»›i có nẩy sinh như váºy. Vì váºy, cần có những sá»± kiện chứng tá» rằng sá»± loại trừ đã có trong ý định hay đã chấp nháºn nó ngay từ khi kết hôn.
Và dụ như ngưá»i chồng tân tòng, khi kết hôn, tiên liệu rằng mẹ mình sẽ có thể cấm cách con dâu mình giữ đạo nhưng ngưá»i chồng nghÄ© rằng nếu có xảy ra thì cÅ©ng chẳng đáng quan tâm. Hôn nhân vô hiệu vì đã có ý chấp nháºn loại trừ thiện Ãch hôn nhân; hôn nhân vô hiệu. Hoặc ngưá»i chồng nà y nghÄ© rằng, nếu tương lai có mâu thuẩn mà không giải quyết được giữa mẹ chồng nà ng dâu thì chấp nháºn chia tay. Trong trưá»ng hợp nà y ngưá»i tân tòng đã có lý loại trừ tÃnh bất khả phân ly cá»§a hôn nhân; hôn nhân vô hiệu.
Nếu xảy ra việc ngưá»i tân tòng không cho hoặc không lo cho con được rá»a tá»™i thì sá»± vô hiệu do hôn nhân giả hình lại cà ng được chứng tá» mạnh mẽ hÆ¡n. Bởi lẽ, má»™t ngưá»i tân tòng vẫn được coi là ngưá»i Công Giáo cho dù là không có đức tin. NghÄ©a vụ cá»§a ngưá»i nà y là phải lo rá»a tá»™i và giáo dục con cái trong tinh thần Kitô giáo. Nếu không chu toà n nghÄ©a vụ nà y, hôn nhân có thể vô hiệu do sá»± loại bá» thiện Ãch con cái (bonum prolis) hoặc thiếu óc phán định nghiêm trá»ng vá» nghÄ©a vụ hôn nhân (Ä‘. 1095,20).
5. Thiếu nghiêm trá»ng óc phán định vá» nghÄ©a vụ trao ban cho nhau (Ä‘. 1095, 20)
Äiá»u 1095,20 quy định:
Không có khả năng kết hôn: những ngưá»i thiếu nghiêm trá»ng óc phán định vá» quyá»n lợi và nghÄ©a vụ chÃnh yếu cá»§a việc trao ban và lãnh nháºn nhau trong hôn nhân;
Mặc dù Ä‘iá»u 1095,20 không dùng bổ túc từ “thÃch đáng†(due) cho cụm từ “óc phán địnhâ€, óc phán định thÃch đáng (due discretion of judgment) nhưng các án lệ Rota vẫn thưá»ng dùng nó.[3] Lý do là đối tượng cá»§a phán định ở đây là các nghÄ©a vụ và bổn pháºn trao ban cho nhau cá»§a hôn nhân. Sá»± phán định phải thÃch đáng vá»›i đối tượng cá»§a nó, tức là tương xứng vá»›i những Ä‘iá»u liên hệ đến tương lai cá»§a hai ngưá»i dấn thân sống trao ban cho nhau và bất khả phân ly. Khả năng phán định để kết ước hôn nhân như váºy phải là “thÃch đángâ€.[4]
Sá»± thiếu phán định thÃch đáng cá»§a ngưá»i tân tòng theo đạo trong trưá»ng hợp hôn nhân Ä‘ang bà n thảo là sá»± “phán định sai lệch”.
Nếu má»™t ngưá»i chỉ biết nghe theo lá»i cha mẹ mà phá há»§y hoặc không lo bảo vệ Ä‘á»i sống hôn nhân thì ngưá»i đó đã phán Ä‘oán sai lệch vá» hôn nhân. Má»™t óc phán định bình thưá»ng cá»§a má»™t ngưá»i Công Giáo là phải bảo vệ cho gia đình mình được giữ đạo tốt. Nếu đó là má»™t ngưá»i lương có cấm cách vợ con giữ đạo thì còn có lý do biện minh, nhưng nếu đó là ngưá»i Công Giáo, cho dù là má»™t tân tòng, thì quả là ngưá»i có óc phán định quá là sai lệch vá» nghÄ©a vụ hôn nhân Công giáo. Vì dù sao Ä‘i nữa hôn nhân giữa hai ngưá»i được Rá»a Tá»™i là hôn nhân bà tÃch.
Sá»± hiếu thảo vá»›i cha mẹ cá»§a ngưá»i tân tòng có thể biện minh cho hà nh vi cá»§a ngưá»i tân tòng trong vấn đỠnà y không? Không thể, vì bản chất hôn nhân đòi hai vợ chồng phải hiệp thông và trao ban cho nhau. NghÄ©a vụ đối vá»›i cha mẹ cá»§a con ngưá»i được đặt thấp hÆ¡n nghÄ©a vụ đối vá»›i vợ chồng. Má»™t ngưá»i tân tòng tuy không tá»± mình cấm cách nhưng vì nghe lá»i cha mẹ mà cấm cách hoặc không bênh vá»±c cho ngưá»i vợ hay chồng mình giữ đạo thì quả là phán định rất sai lệch vá» nghÄ©a vụ trao ban cho nhau khi kết hôn. Sá»± thiếu óc phán định lại là rất nghiêm trá»ng khi hôn nhân có nguy cÆ¡ tan vỡ mà ngưá»i tân tòng không cố gắng để bảo trì mà chỉ nghe lá»i cha mẹ để cho tan vỡ. Thiếu óc phán Ä‘oán còn tệ hại hÆ¡n khi ngưá»i tân tòng nghe theo lá»i cha mẹ để bá» vợ có đạo rồi sau đó kết hôn vá»›i ngưá»i khác. Xét theo má»™t phương diện khác, hôn nhân có thể vô hiệu vá»›i lý do ngưá»i tân tòng nà y không là m chá»§ được hà nh vi cá»§a mình trong Ä‘á»i sống vợ chồng nếu như ngưá»i nà y lệ thuá»™c hoà n toà n và o sá»± quyết định cá»§a cha mẹ. Má»™t ngưá»i như váºy được coi là không đủ trưởng thà nh tâm lý tình cảm để kết hôn hữu hiệu vì không là m chá»§ được hà nh vi cá»§a mình.
Trong trưá»ng hợp nêu trên nếu xảy ra việc ngưá»i tân tòng không cho hoặc không lo cho con được rá»a tá»™i thì sá»± vô hiệu hôn nhân lại cà ng được chứng tá» mạnh mẽ hÆ¡n do sá»± thiếu phán định cá»§a ngưá»i nà y.
Tuy nhiên, sá»± thiếu óc phán định nếu xảy ra do má»™t biến cố sau khi kết hôn mà khiến cho má»™t ngưá»i thay đổi những quan Ä‘iểm sống hoặc bị bệnh vá» tinh thần thì không thể kết luáºn ngưá»i nà y thiếu óc phán định khi kết hôn.
Kết luáºn
Ngưá»i lương theo đạo (tân tòng) để kết hôn thưá»ng không có đức tin. Thá»±c tế cho thấy, hôn nhân cá»§a há» thưá»ng dá»… bị tan vỡ hÆ¡n những hôn nhân cá»§a hai ngưá»i có đạo gốc Công Giáo.
Trong trưá»ng hợp Ä‘ang bà n luáºn, có sá»± tá»± ý lìa bá» hôn nhân cá»§a bên Công Giáo vì để bảo vệ Ä‘á»i sống đức tin cá»§a mình. Trong trưá»ng hợp nà y, có nhiá»u lý do tiêu hôn như đã xét đến. Vị thẩm phán sẽ chá»n lý do nà o có nhiá»u chứng cứ chứng minh hÆ¡n.
Trong trưá»ng hợp, bên Công Giáo vẫn cố gắng duy trì hôn nhân cho dù có bách hại nhưng bên tân tòng chá»§ động chia tay để lấy ngưá»i khác thì cÅ©ng có thể xét hôn nhân vô hiệu theo những lý do tiêu hôn khác, trong đó thưá»ng là sá»± loại trừ tÃnh chung thá»§y hay bất khả phân ly (Ä‘. 1101#2).
CÅ©ng nên lưu ý rằng sá»± tá»± ý lìa bá» hôn nhân cá»§a bên Công Giáo không được Giáo Há»™i á»§ng há»™. Vì váºy, trong vấn đỠnà y cÅ©ng cần có sá»± cân nhắc. Giáo Luáºt khuyến cáo: Không nháºn giải gỡ hôn phối trừ khi sá»± tan vỡ vợ chồng đến mức không thể sá»a chá»a được (Ä‘. 1675).

