Alexis Carrel sinh ra trong má»™t gia đình Công giáo ở thị trấn nhá» nước Pháp và o năm 1873. Ông Ä‘i lá»… Ä‘á»u đặn và theo há»c ở trưá»ng cá»§a các cha dòng Tên. Nhưng, khi há»c đại há»c, ông lại trở thà nh má»™t ngưá»i theo thuyết bất khả tri. Ông bác bá» hoà n toà n đức tin Công giáo và không chắc là có Chúa hay không.
Nhưng, ông đã không ở mãi trong tình trạng nà y. Má»™t phép lạ ở Lá»™ Äức đã giúp ông trở lại.
Là má»™t ngưá»i theo thuyết bất khả tri, Carrel há»c sinh há»c và dược há»c, rồi vá» sau trở thà nh má»™t nhà khoa há»c danh tiếng. Ông đã phát triển má»™t phương thức cho phép ná»™i tạng sống được bên ngoà i cÆ¡ thể, má»™t bước tiến lá»›n trong ngà nh cấy ghép ná»™i tạng, và ông đã phát triển các kỹ thuáºt má»›i trong việc là m sạch vết thương. Và quan trá»ng nhất, ông đã sáng chế ra các kỹ thuáºt khâu nối các mạch máu lá»›n, và sáng chế nà y đã giúp ông Ä‘oạt giải Nobel 1912.
Äây là lý do vì sao mà ý kiến cá»§a ông vá» các phép lạ tại Lá»™ Äức được ngưá»i ta tin cáºy.
Dù cho những lần Äức Mẹ hiện ra tại Lá»™ Äức là từ năm 1858, nhưng trong thế ká»· XX, và cả ngà y nay, vẫn có rất nhiá»u ngưá»i nháºn rằng mình được chữa trị nhá» nước tại đây. Dù cho con số các ca nháºn là được chữa là nh rất lá»›n, nhưng cÆ¡ quan y tế Pháp vẫn cương quyết phá»§ nháºn khả năng hiện tượng siêu nhiên.
Bản thân Carrel cũng rất hoà i nghi vỠviệc nà y. Cho đến khi, ông gặp một cô gái tên Marie Baily.
Năm 1902, khi ông Ä‘ang trên tà u há»a đến Lá»™ Äức cùng vá»›i má»™t bác sỹ bạn, để xem xét chứng kÃch động cá»§a ông, thì vô tình Ä‘i gặp Bailly, cô gái Ä‘ang mắc bệnh viêm lao mà ng bụng. Äây là bệnh chết ngưá»i. Cô đã gần như mất ý thức, và bụng thì phình ra. Carrel muốn tiêm cho cô má»™t liá»u morphine để giảm Ä‘au, nhưng cÅ©ng nói vá»›i cô rằng ông không nghÄ© cô sẽ qua khá»i trước khi đến Lá»™ Äức. Các bác sỹ khác trên tà u cÅ©ng cùng chẩn Ä‘oán như váºy.
Khi đến nÆ¡i, bạn bè đưa cô Bailly đến suối nước, và đổ 3 chén nước Lá»™ Äức lên cô. Má»—i chén nước đổ lên, cô cảm thấy cÆ¡n Ä‘au thoát ra khá»i cÆ¡ thể mình. Và vá»›i sá»± kinh ngạc cá»§a các bác sỹ Ä‘ang hiện diện ở đó, bụng cá»§a cô xẹp xuống trở lại kÃch thước bình thưá»ng ngay láºp tức, và mạch cá»§a cô cÅ©ng váºy.
Tối hôm đó, cô đã khá khá»e để có thể ăn uống được bình thưá»ng.
Suy tÃnh kiểu khoa há»c gia trong Carrel không biết tất cả những chuyện nà y là gì. Ông phải thừa nháºn rằng má»i thứ ông biết vá» y há»c chỉ là thừa nháºn rằng việc cô Bailly được chữa là nh thá»±c sá»± là má»™t phép lạ. Nhưng ông biết rằng công khai xác nháºn mình đã chứng kiến má»™t phép lạ sẽ há»§y hoại sá»± nghiệp cá»§a ông. Váºy nên ông im lặng hoà n toà n vá» chuyện nà y. Ông còn không muốn ai biết mình đã đến Lá»™ Äức.
Tuy nhiên, việc chữa là nh cá»§a cô Bailly nhanh chóng lan khắp nước. Các bà i báo cho biết ông Carrel cÅ©ng có hiện diện ở đó nhưng không cho rằng đó là má»™t phép lạ. Nhưng thấy vẫn còn chưa rõ, ông đã đăng má»™t bà i. Trong đó, ông trách các tÃn hữu thưá»ng quá vá»™i vã tuyên bố má»™t chuyện bất thưá»ng là phép lạ, nhưng ông cÅ©ng chỉ trÃch các tổ chức y khoa vì loại trừ khả năng có phép lạ. Và ông nói rằng Bailly có lẽ đã được chữa là nh nhá» phép lạ.
Äây là má»™t vụ tai tiếng lá»›n. Là m sao má»™t ngưá»i dấn thân sâu trong khoa há»c và đã đạt nhiá»u thà nh tá»±u y há»c như ông Carrel lại có thể nói rằng việc chữa là nh cho cô Bailly có lẽ là má»™t phép lạ. Sá»± nghiệp cá»§a ông ở nước Pháp thế là tiêu tan. Ông không còn được là m việc trong các bệnh viện Pháp nữa, nên đã đến Canada, và cuối là đến Hoa Kỳ. Ông gia nháºp Viện Nghiên cứu Y khoa Rockefeller ở New York, và dà nh hết phần sá»± nghiệp còn lại ở đây. [Còn Marie Bailly thì và o má»™t tu viện]
Váºy thì việc ông tin chắc rằng cô gái nà y được chữa là nh có lẽ là nhá» phép lạ, có ý nghÄ©a gì cho ông vỠđưá»ng thiêng liêng?
Ông đã không biết chÃnh xác mình phải là m gì, bởi nếu thừa nháºn hoà n toà n vá»›i bản thân rằng mình đã chứng kiến má»™t phép lạ tại Lá»™ Äức, thì có nghÄ©a là ông phải suy nghÄ© lại vá» niá»m tin tôn giáo cá»§a mình.
Phải mất 25 năm, ông má»›i xác định được chuyện nà y, cả vỠđầu óc lẫn trái tim. Năm 1939, ông quyết định gặp má»™t linh mục Công giáo để nghiêm túc xem xét chuyện trở lại vá»›i Giáo há»™i. Hai ngưá»i là m bạn vá»›i nhau, khoa há»c gia và linh mục, và 3 năm sau, ông tuyên bố, ‘Tôi tin Thiên Chúa hiện hữu, tôi tin và o sá»± bất tá» cá»§a linh hồn, và o Mặc khải và tất cả những gì Giáo há»™i Công giáo dạy.’
Và chỉ 2 năm sau đó, ông qua Ä‘á»i. Nhưng là qua Ä‘á»i sau khi được nháºn các nghi thức tiá»…n đưa trên giưá»ng hấp hối.
Chúa đã đưa ông vá» lại đúng thá»i đúng buổi.

