Ngà y xưa có má»™t ông vua, tuổi đã quá ngÅ© tuần mà vẫn chưa xem được má»™t quyển sách nà o. Bá»™ sách mà ông thèm khát được Ä‘á»c nhất là bá»™ “Lịch sá» loà i ngưá»i”. Nhưng khốn ná»—i, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ông, từ mái đầu xanh cho đến tóc Ä‘iểm bạc, không lúc nà o được rảnh rang. Ãá»i ông luôn luôn sống trên lưng ngá»±a, nằm sương, gối tuyết trên bãi chiến trưá»ng. Nay chinh phục nước nà y, mai ngăn chặn nước kia xâm lăng. Mắt ông chỉ thấy có gươm giáo và máu lá»a. Ông rất ân háºn vì chưa Ä‘á»c được má»™t trang sách cá»§a thánh hiá»n… Nay nước nhà đã hòa bình, ông muốn dà nh thá»i giá» còn lại để Ä‘á»c cho kỳ được bá»™ lịch sá» loà i ngưá»i, để xem con ngưá»i xưa nay sống để là m gì? Nhưng tuổi ông đã cao, mà bá»™ sách lại quá dà y. Biết sức mình không thể Ä‘á»c hết bá»™ sách, cho nên nhà vua má»›i ra lệnh cho viên sá» thần là m há»™ cho mình công việc ấy. Vá»›i sá»± giúp đỡ cá»§a má»™t ban gồm 50 ngưá»i, viên sá» thần má»›i bắt tay ngà y đêm miệt mà i Ä‘á»c sách.
Sau 10 năm cắm cúi Ä‘á»c sách, viên sá» thần đã có thể tóm tắt bá»™ lịch sá» loà i ngưá»i thà nh 10 quyển sách, và cho mang và o trình lên nhà vua. Nhưng vừa nhìn thấy 10 quyển sách và đo lưá»ng tuổi tác cá»§a mình, nhà vua lại cảm thấy không đủ sức để Ä‘á»c hết bá»™ sách đã được rút ngắn. Nhà vua má»›i đỠnghị cho á»§y ban là m việc thêm má»™t thá»i gian nữa. Sau 5 năm là m việc thêm, á»§y ban đã có thể tóm lược lịch sá» loà i ngưá»i thà nh 5 quyển. Nhưng khi á»§y ban mang 5 quyển sách và o ra mắt nhà vua, thì cÅ©ng chÃnh là lúc nhà vua Ä‘ang hấp hối trên giưá»ng bệnh. Biết mình không thể Ä‘á»c được dù má»™t trang, nhà vua má»›i thá»u thà o nói vá»›i viên trưởng ban tu sá» hãy tóm tắt bá»™ lịch sá» loà i ngưá»i thà nh má»™t câu mà thôi. Vị trưởng ban tu sá» má»›i tâu vá»›i nhà vua như sau: “Hạ thần xin vâng mạng. Lịch sá» loà i ngưá»i từ khai thiên láºp địa đến giá» là : loà i ngưá»i sinh ra để khổ rồi chết”. Nhà vua gáºt đầu. Ãôi môi khô héo cá»§a nhà vua bá»—ng nở nụ cưá»i mãn nguyện… rồi tắt thở. Và giữa lúc ấy, vị trưởng ban tu sá» cÅ©ng nấc lên mấy tiếng rồi trút hÆ¡i thở cuối cùng.
Hôm nay là ngà y cuối năm. Nhìn lại má»™t năm qua vá»›i không biết bao đói khổ, chiến tranh, chết chóc cho nhân loại cÅ©ng như cho chÃnh bản thân, có lẽ cÅ©ng có nhiá»u ngưá»i Ä‘i đến kết luáºn bi quan như viên trưởng ban tu sá» trong câu chuyện trên đây: “Loà i ngưá»i sinh ra để khổ rồi chết”.
Ãi qua má»™t Ä‘oạn đưá»ng trong cuá»™c lữ hà nh trần gian, Giáo Há»™i muốn chúng ta mặc lấy thái độ hân hoan và lạc quan. Bà i ca trên môi miệng cá»§a chúng ta trong ngà y hôm nay không phải là bà i ca bi ai, tả oán, mà phải là bà i ca “Te Deum”, ngợi khen Chúa, cảm tạ Chúa. Ngợi khen Chúa, cảm tạ Chúa bởi vì vinh quang cá»§a Ngà i là con ngưá»i được sống. Ngà i là Thiên Chúa cá»§a kẻ sống chứ không phải cá»§a ngưá»i chết.
Không chối bá» thá»±c tại cá»§a khổ Ä‘au, chết chóc, nhưng chúng ta luôn được má»i gá»i để không nhìn và o đó như tiếng nói cuối cùng, như ngõ cụt. Bởi vì vinh quang cá»§a Thiên Chúa là con ngưá»i được sống, cho nên hướng Ä‘i cá»§a lịch sá» loà i ngưá»i không phải là ngõ cụt cá»§a sá»± chết, mà là Sá»± Sống. Bên kia khổ Ä‘au, chết chóc, cuá»™c sống vẫn còn tiếp tục có ý nghÄ©a và đáng sống.
Còn tâm tình nà o xứng hợp trong ngà y cuối năm cho bằng cảm tạ và phó thác. Cảm tạ và phó thác cho Chúa bởi vì Ngà i vẫn luôn là Thiên Chúa cá»§a Tình Yêu, Thiên Chúa cá»§a Sá»± Sống. Cảm tạ và phó thác cho Chúa bởi vì Ngà i lÃ ÃÆ°á»ng, là Sá»± Tháºt và là Lẽ Sống cá»§a chúng ta. Cảm tạ và phó thác cho Chúa vì cuá»™c sống nà y vẫn tiếp tục có ý nghÄ©a và đáng sống.
TrÃch sách Lẽ Sống


