Trong thá»i thế chiến thứ hai, cha Gnocchi là tuyên úy tình nguyện trong quân đội tại mặt tráºn Hy lạp – Albani, để chia sẻ số pháºn vá»›i những ngưá»i trẻ. Những kinh nghiệm chiến tranh và giải ngÅ© cá»§a các binh lÃnh à thúc đẩy cha suy tư vá» mầu nhiệm Ä‘au khổ, đặc biệt nÆ¡i những ngưá»i vô tá»™i và các trẻ em. Từ đó cha đã dấn thân và o hoạt động bác ái dà nh cho các trẻ em mồ côi vì chiến tranh và những ngưá»i thương táºt.
Cha không cảm thấy ghê tởm khi ôm lấy chúng tôi…
Ông Mario D’Alessandro, năm nay 79 tuổi, hiện Ä‘ang sống tại tỉnh Chieti, miá»n Abruzzo, nước Ã, là má»™t trong những ngưá»i thương táºt được cha Carlo Gnocchi giúp đỡ. Ông chia sẻ: “Chúng tôi là những đứa trẻ Ä‘au khổ và nhá» cha, chúng tôi lá»›n lên thanh thản, can đảm, tá»± tin trong cuá»™c sống. Cha không cảm thấy ghê tởm khi ôm lấy chúng tôi, những ngưá»i không có chân, không có tay, vá»›i những vết thương sâu đến mức như muốn là m biến dạng cả linh hồn cÅ©ng như thể xác. Chúng tôi, những đứa trẻ tà n táºt cá»§a cha.
Câu chuyện của ông Mario D’Alessandro
Ông Mario đã kể lại hoà n cảnh đưa ông đến vá»›i cha như sau: Ngà y 12.10.1944, khi ấy tôi má»›i 5 tuổi; khi tôi Ä‘ang chÆ¡i đùa vá»›i những trẻ em khác trên thảm cá», tôi nhìn thấy má»™t váºt thể tá»a sáng trên cá» và bị mê hoặc. Tôi cúi xuống nhặt nó lên và váºt thể đó đã bùng nổ ngay mặt tôi. Äó là má»™t quả bom chưa nổ.†Và  ông Mario nhá»› lại: máu, sá»± Ä‘au đớn, ngưá»i ta đưa cáºu bé đến bệnh viện Guardiagrele gần đó. Những thuốc kháng sinh mà ngưá»i Mỹ mang đến đã cứu sống cáºu bé, cho đến khi ngưá»i ta chẩn Ä‘oán: má»™t ná»a mặt bên trái cá»§a cáºu và bá»ng độ ba. Ông Mario nói: “Tôi đã bị biến dạng mãi mãi.â€
Ông Mario kể tiếp: “Má»™t Ãt năm sau khi tai nạn xảy ra, gia đình tôi chuyển đến San Martino. Cha xứ ở đó đã giúp chúng tôi Ä‘iá»n các mẫu đơn xác nháºn thương táºt vì chiến tranh. Cha cho chúng tôi biết rằng ở miá»n Bắc có những trưá»ng há»c dà nh cho trẻ em gặp cùng vấn đỠnhư tôi.†Dù khi đó nước à đã thống nhất, nhưng đối vá»›i má»™t đứa trẻ ở miá»n Abruzzo, miá»n Bắc vẫn là má»™t nÆ¡i tháºt xa và bà hiểm, má»™t nÆ¡i không dá»… tìm được trên bản đồ.
Ông Mario tiếp tục câu chuyện: “Tôi đã xách valy, bước lên xe lá»a, cùng vá»›i sá»± không chắc chắn, những ước mÆ¡ cá»§a má»™t đứa trẻ và ná»—i nhá»› nhà vô cùng. Tôi đến Milan sau 36 giá» hà nh trình trên xe lá»a, ngưá»i đầy khói than, tò mò và kinh ngạc trong khi “con rắn hÆ¡i†đó, vá»›i 50 toa xe, tiến và o nhà ga trung tâm, phun khói dà y đặc.â€
Cha tháºt sá»± là má»™t ngưá»i cha
Mario được đưa đến Erba, nÆ¡i có Villa Erma Vaccari, má»™t cÆ¡ sở dà nh để bảo vệ trẻ em cá»§a Genève. Tại đây Mario đã gặp cha Carlo. Ông chia sẻ: “62 năm đã trôi qua từ khi cha qua Ä‘á»i, nhưng đối vá»›i tôi, lần đầu tiên gặp cha ở Erba giống như là vừa xảy ra hôm qua. Cha Carlo Ä‘i xung quanh thà nh phố bằng chiếc xe đạp hiệu Guzzi, phương tiện ưa thÃch cá»§a các linh mục và bác sÄ© đồng quê. Cha Ä‘i khắp các ngôi nhà đón tiếp mà cha đã thà nh láºp hoặc giúp đỡ để phát triển và cha cÅ©ng rong ruổi để tìm kiếm những nhà tà i trợ. Bởi vì, đối vá»›i chúng tôi, cha thá»±c sá»± là má»™t ngưá»i cha, má»™t linh mục theo đúng nghÄ©a cá»§a từ nà y: quảng đại và chu đáo, ngay cả vá»›i nhu cầu váºt chất cá»§a chúng tôi. Và cha không ngần ngừ há»i xem chúng tôi có cần già y không; cha đưa tất cả chúng tôi đến Vigevano, đến các công ty, để thuyết phục những ngưá»i có trách nhiệm cho chúng tôi công việc là m…. Cha cÅ©ng nghÄ© đến việc cho chúng tôi giải trÃ: má»™t ngà y kia, cha đưa chúng tôi đến xem tráºn đá banh ở Torino, má»™t ngà y khác thì đến nghe má»™t buổi hòa nhạc, má»™t buổi khác nữa thì đến rạp chiếu phim, để thấy Bamby … tóm lại cha là m tất cả để cho chúng tôi có sá»± an bình tin tưởng, những con ngưá»i nhá» bé như chúng tôi khi đó và vá»›i cuá»™c sống đã bị tà n phá mãi mãi … “.
Quà tặng cuối cùng của cha Carlo
Khi cha Carlo ngã bệnh, Mario Ä‘ang ở Roma theo há»c trung há»c. Ông Mario kể tiếp: “Chúng tôi đã cầu nguyện cả tháng, má»i buổi sáng. Và khi ngưá»i ta cho chúng tôi biết cha đã qua Ä‘á»i, há» cÅ©ng kể cho chúng tôi rằng cha đã muốn thá»±c hiện hà nh động bác ái cuối cùng. Trước đó má»™t năm cha đã tuyên bố: ‘Nếu tôi chết, tôi muốn anh chị em tìm cách tặng đôi mắt cá»§a tôi cho 2 thiếu niên cá»§a tôi. Tôi chỉ còn đôi mắt, cả những thứ nà y cÅ©ng để cho các em tà n táºt cá»§a tôi.’
…theo gương của cha Carlo
Ông Mario nhá»› lại, ngà y tuyên phong chân phước cho cha Carlo và o ngà y 25.10.2009 tại Milan, đã có hÆ¡n40 ngà n ngưá»i tham dá»±, trong số nà y có rất nhiá»u thiếu niên cá»§a cha: cùng má»™t sá»± ngây thÆ¡ trong đôi mắt cá»§a há», những vết sẹo má» Ä‘i má»™t chút theo thá»i gian, nhưng cùng má»™t tình yêu dà nh cho vị linh mục, là má»™t ngưá»i cha, ngưá»i bạn và ngưá»i bạn đồng hà nh. Ông Mario kết luáºn: “Và nếu trong Ä‘á»i tôi luôn cố gắng giúp đỡ ngưá»i khác là vì tôi theo gương cá»§a cha Carlo. Và tôi hy vá»ng, sẽ sá»›m thấy cha được tuyên thánh.”
Hồng Thá»§y – Vatican

