Äức Phanxicô tại Georgia ngà y 2 tháng 10-2016
TrÃch sách “ChÃnh trị và Xã há»™i“, Dominique Wolton và Äức Phanxicô, Nxb. L’Observatoira, 2017. Chương 1
Tháng 2 năm 2016. Buổi nói chuyện đầu tiên. Tôi chưa bao giá» gặp Äức Phanxicô. Tôi Ä‘i cùng vá»›i linh mục Louis de Romanet, ngưá»i bạn thông dịch đến Nhà Thánh Marta khiêm nhưá»ng, bên cạnh Äá»n thá» Thánh Phêrô. Chúng tôi chỠở má»™t căn phòng nhá», hÆ¡i lạnh. Thinh lặng. HÆ¡i lo lo. Bá»—ng, ngà i Ä‘i và o, ấm cúng. Ngay láºp tức, ngà i có cái nhìn dịu hiá»n và sâu lắng. Là m quen nhau. Buổi nói chuyện bắt đầu. Tất cả dần dần trở nên tá»± nhiên, trá»±c tiếp. Có má»™t cái gì xảy ra. Ngà i trả lá»i nghiêm túc, đối thoại tiếp nối nhau, ngà i cưá»i má»™t cách tá»± nhiên và như thế suốt cả mưá»i hai cuá»™c gặp cá»§a chúng tôi. TÃnh hà i hước, thông cảm, chưa nói đã hiểu, giao tiếp hoà n toà n tá»± nhiên, nhiá»u lúc không còn chữ mà chỉ là ánh nhìn, chỉ là cá» chỉ. Không giá»›i hạn thá»i gian. Sau má»™t giá» rưỡi, ngà i xin ngừng vì ngà i phải Ä‘i gặp cha giải tá»™i, tôi trả lá»i vá»›i ngà i “cha ấy cÅ©ng cầnâ€. Chúng tôi cưá»i. Chúng tôi hẹn má»™t ngà y cho lần gặp sau. Ngà i mở cá»a và đi ra, cÅ©ng đơn sÆ¡ như khi Ä‘i và o. Tháºt là cả má»™t xúc động khi nhìn bóng dáng chiếc áo trắng Ä‘i dần dần xa. DÄ© nhiên là mong manh, nhưng cÅ©ng dÄ© nhiên đây là má»™t sức mạnh vô biên cá»§a các biểu tượng. Chúng tôi đã nói những chuyện rất nghiêm trá»ng, hòa bình và chiến tranh, chá»— đứng cá»§a Giáo há»™i trong sá»± toà n cầu hóa và Lịch sá».
* * *
Äức Phanxicô: Ông nói trước.
Dominique Wolton: Tháng 1 năm 2016, cha đã nói ở đảo Lesbos, Hy Lạp má»™t câu rất đẹp và rất hiếm: “Chúng ta tất cả Ä‘á»u là ngưá»i di dân, chúng ta tất cả Ä‘á»u là ngưá»i tị nạnâ€. Và o thá»i Ä‘iểm mà các cưá»ng quốc Âu châu và Tây phương đóng cá»a lại, biết nói gì ngoà i câu nói ý nghÄ©a nà y? Biết là m gì?
Äức Phanxicô: Có má»™t câu mà tôi nói – và các em bé di dân mặc áo t-shirt viết câu nà y: “Tôi không phải là má»™t nguy hiểm, tôi Ä‘ang nguy hiểmâ€. Thần há»c cá»§a chúng ta là thần há»c di dân. Bởi vì tất cả chúng ta là ngưá»i di dân, tất cả từ khi ông Abraham nghe tiếng gá»i lên đưá»ng, cùng vá»›i các dân tá»™c cá»§a Israel và chÃnh Chúa Giêsu cÅ©ng là ngưá»i tị nạn, ngưá»i di dân. Và từ đó, má»™t cách hiện sinh, qua đức tin, chúng ta là ngưá»i di dân. Phẩm chất nhân loại trá»ng yếu là “trên đưá»ng Ä‘iâ€. Khi con ngưá»i không ở trên đưá»ng Ä‘i thì con ngưá»i thà nh xác ướp. Là má»™t váºt trong viện bảo tà ng. Là con ngưá»i không còn sống.
Nhưng không phải chỉ “trên đưá»ng Ä‘i†mà còn “là m con đưá»ng Ä‘iâ€. Chúng ta là m con đưá»ng Ä‘i. Có má»™t bà i thÆ¡ Tây Ban Nha viết: “Con đưá»ng được là m khi mình Ä‘iâ€. Khi Ä‘i, là giao tiếp vá»›i ngưá»i khác. Khi Ä‘i là chúng ta gặp gỡ. Äi, có thể là ná»n tảng cá»§a văn hóa gặp gỡ. Má»i ngưá»i gặp gỡ nhau, giao tiếp vá»›i nhau. Có thể là chuyện tốt trong tình bạn, chuyện xấu trong chiến tranh là má»™t thái cá»±c khác. Tình thân hữu Ä‘áºm đà cÅ©ng như chiến tranh cÅ©ng là má»™t hình thức giao tiếp. Má»™t giao tiếp hung hăng mà con ngưá»i có khả năng là m. Khi tôi nói “Con Ngưá»i†là cả nam lẫn nữ. Khi con ngưá»i quyết định không muốn Ä‘i nữa thì nó thất bại. Nó thất bại trong thiên chức là m ngưá»i. Äi, luôn trên đưá»ng Ä‘i, luôn trên giao tiếp. Chúng ta có thể lầm đưá»ng, chúng ta có thể té… như Ariana và Têsê trong câu chuyện Ariana, chúng ta có thể bị lạc trong các con đưá»ng ngoắt ngoéo… Nhưng chúng ta Ä‘i. Chúng ta có thể lầm khi Ä‘i, nhưng chúng ta Ä‘i. Chúng ta giao tiếp. Chúng ta có thể không giao tiếp tốt, nhưng dù sao chúng ta cÅ©ng giao tiếp. Bởi vì như thế sẽ thúc đẩy để có má»™t giao tiếp tốt.
Dominique Wolton: Nhưng ngưá»i di dân bị đẩy ra khá»i Âu châu?
Äức Phanxicô: Nếu ngưá»i Âu châu muốn giữa mình vá»›i nhau thì há» phải sinh con! Tôi nghÄ© chÃnh quyá»n Pháp đã đưa ra các chương trình thá»±c tế, các luáºt để giúp đỡ các gia đình đông con. Nhưng các nước khác chưa là m: há» cổ vÅ© cho việc không có con. Vá»›i các lý do khác nhau, các phương pháp khác nhau.
Dominique Wolton: Mùa xuân năm 2016, Âu châu ký má»™t hiệp ước Ä‘iên khùng đóng cá»a biên giá»›i giữa Âu châu và Thổ NhÄ© Kỳ
Äức Phanxicô: ChÃnh vì váºy mà tôi nói đến việc con ngưá»i phải lên đưá»ng. Ná»n tảng con ngưá»i là con ngưá»i giao tiếp. Con ngưá»i câm, trong nghÄ©a nó không biết giao tiếp, đó là ngưá»i thiếu “lên đưá»ngâ€, thiếu “điâ€â€¦
Dominique Wolton: Má»™t năm rưỡi sau khi cha tuyên bố câu nà y ở Lesbos, tình trạng cà ng tệ hÆ¡n. Rất nhiá»u ngưá»i ngưỡng má»™ những gì cha nói, nhưng sau đó thì không có gì. Bây giá» cha có thể nói gì?
Äức Phanxicô: Vấn đỠbắt đầu từ ở nước gốc, nÆ¡i ngưá»i di dân ra Ä‘i. Tại sao há» rá»i đất nước há»? Vì thiếu việc là m hay vì chiến tranh. Äó là hai lý do chÃnh. Thiếu việc là m, vì há» bị khai thác – tôi nghÄ© đến ngưá»i Phi châu… Tôi không biết mình có thể nói được như váºy! Nhưng có má»™t và i thuá»™c địa cá»§a Âu châu… có, hỠđã bị khai thác. Tôi Ä‘á»c tin tức, má»™t lãnh tụ Quốc gia Phi châu vừa được bầu lên gần đây, việc là m đầu tiên cá»§a ông là đệ lên Quốc há»™i luáºt phục hồi rừng lại – và lệnh nà y đã được ban bố. Các cưá»ng quốc quốc tế đã đốn rừng. Phục hồi lại rừng. Äất khô cằn vì bị khai thác quá nhiá»u và không còn việc là m. Tôi đã nói trước Liên Hiệp Quốc, trước Há»™i đồng Âu châu, việc đầu tiên phải là m, ở khắp nÆ¡i là phải tìm nguồn tạo công ăn việc là m ở địa phương và đầu tư và o đó. Và Âu châu cÅ©ng phải đầu tư như váºy tại Âu châu vì ở đây cÅ©ng có vấn đỠthất nghiệp. Má»™t vấn đỠkhác cá»§a việc di dân là chiến tranh. Chúng ta có thể đầu tư, ngưá»i dân sẽ có việc là m và không cần phải ra Ä‘i, nhưng còn chiến tranh, há» lại cÅ©ng phải ra Ä‘i. Váºy, ai gây chiến tranh? Ai cung cấp vÅ© khÃ? Chúng ta.
Dominique Wolton: Và nhất là ngưá»i Pháp…
Äức Phanxicô: Váºy sao? Các quốc gia khác cÅ©ng váºy, tôi nghÄ© Ãt nhiá»u các Quốc gia cÅ©ng dÃnh đến việc mua bán vÅ© khÃ. Cuối cùng, chúng ta cung cấp vÅ© khà cho hỠđể há» tiêu diệt lẫn nhau. Ngưá»i ta than phiá»n ngưá»i di dân đến phá há»§y chúng ta. Nhưng chÃnh chúng ta gởi tên lá»a đến đó! Chúng ta nhìn tình trạng ở Trung Äông. CÅ©ng cùng má»™t chuyện. Ai cung cấp vÅ© khÃ? Cho nhóm Hồi giáo ISIS, cho những ngưá»i thân vá»›i chế độ Assad ở Syria, cho lá»±c lượng chống-Assad? Ai cung cấp vÅ© khÃ? Khi tôi nói “chúng tôi†là tôi nói Tây phương. Tôi không tố cáo má»™t đất nước nà o – vì má»™t và i nước không phương Tây cÅ©ng bán vÅ© khÃ. Chúng ta tạo há»—n loạn, ngưá»i dân Ä‘i trốn, còn chúng ta, chúng ta là m gì? Chúng ta nói: “À không, quý vị tá»± xoay xở lấy!†Tôi không muốn dùng những chữ quá nặng ná», nhưng chúng ta không có quyá»n không giúp những ngưá»i đến đây. Há» là những con ngưá»i. Má»™t chÃnh trị gia đã nói vá»›i tôi: “Äiá»u vượt lên trên tất cả má»i hiệp ước, đó là quyá»n cá»§a con ngưá»iâ€. Äó là má»™t nhà lãnh đạo Âu châu có má»™t tầm nhìn sáng suốt vá» vấn đỠnà y.
Dominique Wolton: ChÃnh thái độ từ chối nà y có thể trở nên động lục cá»§a háºn thù, vì ngà y nay vá»›i việc toà n cầu hóa internet, hình ảnh, truyá»n hình cả thế giá»›i có thể thấy ngưá»i Âu châu phản bá»™i nhân quyá»n, há» Ä‘uổi ngưá»i di dân, Ãch ká»· đóng cá»a lại trong khi từ năm mươi năm nay, chúng ta nợ ngưá»i di dân rất nhiá»u, dÄ© nhiên là vá» mặt kinh tế, nhưng cÅ©ng cả vá» mặt văn hóa và tinh thần. Âu châu bị gáºy ông Ä‘áºp lưng ông. Ngưá»i Âu châu nói há» dân chá»§ hÆ¡n? Nhưng há» phản lại các giá trị nhân bản và dân chá»§! Toà n cầu hóa thông tin sẽ tạo tiếng vang… Váºy mình ngưá»i Âu châu không thấy. Vì Ãch ká»·. Vì ngu xuẩn.
Äức Phanxicô: Âu châu là chiếc nôi cá»§a nhân bản.
Dominique Wolton: Äể trở lại vá»›i chÃnh trị…
Äức Phanxicô: Má»i ngưá»i hay thể chế trên toà n thế giá»›i luôn có chiá»u kÃch chÃnh trị. ChÃnh trị vá»›i nghÄ©a cao cả nhất, Äức Piô XI đã nói, má»™t trong các hình thức cao cả nhất cá»§a bác ái là thá»±c thi má»™t ná»n chÃnh trị “tốtâ€, có nghÄ©a là thúc đẩy má»™t đất nước Ä‘i tá»›i, là m cho văn hóa cá»§a nước mình Ä‘i tá»›i: và đó là chÃnh trị. Và đó là má»™t nghá». Giữa tháng 2 năm 2016, khi từ Mêhicô trở vá», qua các ký giả tôi được biết Tổng thống Mỹ Donald Trump trước khi được bầu là m tổng thống, ông đã nói vá» tôi, rằng tôi là má»™t chÃnh trị gia, sau đó ông tuyên bố, má»™t khi ông được trúng cá», ông sẽ cho xây hà ng ngà n cây số tưá»ng… Tôi đã cám Æ¡n ông vì ông đã nói tôi là con ngưá»i cá»§a chÃnh trị, vì triết gia Aristote đã định nghÄ©a, con ngưá»i là con ngưá»i chÃnh trị, và đó là má»™t vinh dá»± cho tôi. Như thế Ãt nhất tôi cÅ©ng là má»™t con ngưá»i! Còn vá» các bức tưá»ng…
Dụng cụ cá»§a chÃnh trị, đó là sá»± gần gÅ©i. Äối diện vá»›i các vấn đỠvà tìm cách hiểu các vấn Ä‘á». Có má»™t chuyện khác mà chúng ta đánh mất trong thá»±c tế: sá»± thuyết phục. Có thể đó là phương pháp là m chÃnh trị tế nhị nhất, tinh vi nhất. Tôi nghe các láºp luáºn cá»§a ngưá»i khác, tôi phân tÃch và tôi trình bà y láºp luáºn cá»§a tôi… Ngưá»i kia tìm cách thuyết phục tôi, tôi cố gắng thuyết phục há», vá»›i cách nà y, chúng ta cùng Ä‘i chung vá»›i nhau. Có thể chúng ta không là m được tổng hợp theo kiểu cá»§a triết gia Hegel hoặc theo má»™t cách lý tưởng hóa – cám Æ¡n Chúa, vì chúng ta không thể là m được chuyện nà y và cÅ©ng không nên là m, vì như thế luôn tiêu há»§y má»™t cái gì.
Dominique Wolton: Äịnh nghÄ©a cá»§a cha vá» chÃnh trị – thuyết phục, láºp luáºn và nhất là cùng nhau thương thuyết – hoà n toà n phù hợp vá»›i định nghÄ©a truyá»n thông mà tôi chá»§ trương và nâng giá trị cá»§a thương thuyết, trên ná»n tảng cá»§a những chuyện không truyá»n thông được! Giao tiếp là má»™t khái niệm không tách rá»i vá»›i dân chá»§, bởi vì nó bao gồm sá»± tá»± do và bình đẳng giữa các đối tác. Giao tiếp, truyá»n thông đôi khi là chia sẻ nhưng thưá»ng là thương thuyết và cùng sống chung vá»›i nhau.
Äức Phanxicô: Là m chÃnh trị là chấp nháºn có căng thẳng, mà chúng ta không thể nà o giải quyết căng thẳng được. Giải quyết vấn đỠbằng cách tổng hợp là tiêu há»§y má»™t bên để là m lợi cho bên kia. Chỉ có má»™t giải quyết từ trên cao, ở má»™t cấp cao, nÆ¡i hai bên Ä‘á»u cống hiến Ä‘iá»u tốt nhất cá»§a mình, trong má»™t kết quả không phải là tổng hợp, nhưng là má»™t tiến trình chung, “cùng Ä‘i chung†vá»›i nhau. Chúng ta lấy và dụ cá»§a toà n cầu hóa. Äó là má»™t danh từ trừu tượng. Chúng ta so sánh khái niệm nà y vá»›i má»™t thể rắn: chúng ta có thể thấy toà n cầu hóa dưới dạng má»™t “cái bá»tâ€, toà n cầu hóa là má»™t hiện tượng chÃnh trị, mà má»—i Ä‘iểm có khoảng cách tương đương cá»§a trung tâm. Tất cả các Ä‘iểm Ä‘á»u giống nhau và điểm cao nhất là sá»± đồng dạng: chúng ta thấy kiểu toà n cầu hóa nà y phá há»§y tÃnh Ä‘a dạng.
Nhưng chúng ta cÅ©ng có thể nhìn toà n cầu hóa như má»™t hình Ä‘a diện, nÆ¡i tất cả má»i Ä‘iểm hợp nhất lại, nhưng ở má»—i Ä‘iểm, dù đó là má»™t dân tá»™c, má»™t con ngưá»i, há» Ä‘á»u giữ căn tÃnh riêng cá»§a mình. Là m chÃnh trị, đó là tìm sá»± căng thẳng nà y, giữa đơn vị hiệp nhất và các căn tÃnh riêng.
Bây giá» chúng ta Ä‘i qua lãnh vá»±c tôn giáo. Khi tôi còn nhá», ngưá»i ta nói vá»›i tôi, ngưá»i tin là nh xuống há»a ngục, tất cả, hoà n toà n tất cả (cưá»i). Äúng rồi, đó là tá»™i trá»ng. Tháºm chà còn có má»™t linh mục đốt cháy lá»u trại cá»§a các nhà truyá»n giáo tin là nh ở Argentina. Tôi nói đây là những năm 1940-1942. Khi tôi 4 hay 5 tuổi gì đó, tôi Ä‘i dạo ngoà i đưá»ng vá»›i bà ná»™i, có hai phụ nữ cá»§a Há»™i Cứu Tế, hỠđội mÅ© có dấu hiệu cá»§a há»™i. Tôi há»i bà tôi: “Bà ná»™i nói cho con biết mấy bà nà y là ai? Há» là nữ tu phải không?†Và bà trả lá»i: “Không phải con ạ, há» theo đạo tin là nh, nhưng há» là những ngưá»i tốtâ€. Lần đầu tiên tôi nghe má»™t bà i diá»…n văn đại kết, và bà i diá»…n văn nà y là cá»§a má»™t bà lá»›n tuổi. Bà tôi mở cho tôi cánh cá»a cá»§a sá»± khác biệt trong đại kết. Kinh nghiệm nà y chúng ta phải truyá»n lại cho tất cả, khi giáo dục trẻ em và các thanh niên… Má»—i ngưá»i có căn tÃnh cá»§a mình… Vá» việc đối thoại liên tôn giáo, phải có đối thoại, nhưng chúng ta không thể có má»™t đối thoại chân thà nh giữa các tôn giáo, nếu chúng ta không khởi Ä‘i từ căn tÃnh riêng cá»§a mình! Tôi có căn tÃnh cá»§a tôi, và tôi nói vá»›i căn tÃnh cá»§a mình. Chúng ta gần lại nhau, chúng ta tìm các Ä‘iểm chung, tìm các Ä‘iểm trên đó chúng ta không đồng ý, nhưng trên các Ä‘iểm chung, chúng ta Ä‘i tá»›i đà ng trước để mang lợi Ãch đến cho tất cả má»i ngưá»i. Chúng ta là m các công việc bác ái, các công việc giáo dục, cùng nhau chúng ta là m việc trên rất nhiá»u chuyện. Äiá»u bà ná»™i dạy cho má»™t đứa bé 5 tuổi là tôi là má»™t hà nh vi chÃnh trị. Bà dạy cho tôi mở cánh cá»a.
Khi có căng thẳng, đừng tìm cách tổng hợp vấn Ä‘á», vì tổng hợp có thể phá há»§y. Phải có cái nhìn Ä‘a diện, tiến đến sá»± hợp nhất nhưng vẫn giữ tất cả các nét Ä‘a dạng, tất cả các căn tÃnh. Ngưá»i thầy trong lãnh vá»±c nà y là linh mục thần há»c gia Romano Guardini. Theo tôi, linh mục Guardini đã hiểu hoà n toà n và cha đã giải thÃch trong quyển sách Der Gegensatz – tôi không biết dịch ra tiếng Pháp như thế nà o nhưng tiếng à là  La Contraposition (Ngược lại). Äây là quyển sách đầu tiên cha viết vá» siêu hình há»c và o năm 1923, và theo tôi, đó là tác phẩm chÃnh cá»§a cha. Cha giải thÃch, cái mà ngưá»i ta gá»i là “triết lý cá»§a chÃnh trịâ€, nhưng ná»n tảng cá»§a má»—i chÃnh trị Ä‘á»u có sá»± thuyết phục và gần gÅ©i. Như váºy Giáo há»™i phải mở các cánh cá»a. Khi Giáo há»™i có má»™t thái độ không đúng, thì Giáo há»™i trở nên chiêu dụ. Mà khi Ä‘i theo con đưá»ng chiêu dụ, tôi không biết tôi có thể nói như thế nà o, nhưng như thế thì không có tÃnh cách công giáo! (cưá»i)
Dominique Wolton: Cha có nháºn thấy trong má»™t thá»i gian dà i, Giáo há»™i đã bảo vệ má»™t khái niệm không cân bằng vá»›i đối thoại. Äâu là mối quan hệ giữa sá»± chiêu dụ đối thoại liên tôn giáo?
Äức Phanxicô: Sá»± chiêu dụ phá há»§y đơn vị hiệp nhất. Và vì thế đối thoại liên tôn giáo không có nghÄ©a là tất cả má»i ngưá»i phải đồng ý, không, đối thoại liên tôn giáo là cùng Ä‘i vá»›i nhau, má»—i ngưá»i vá»›i căn tÃnh cá»§a mình. CÅ©ng như khi chúng ta Ä‘i truyá»n giáo, khi các linh mục hay nữ tu Ä‘i khắp thế giá»›i để là m chứng. ChÃnh sách cá»§a Giáo há»™i là chứng tá riêng cá»§a mình. Äi ra khá»i chÃnh mình. Là m chứng. Cho phép tôi nói vá» linh mục thầy Guardini. CÅ©ng có má»™t quyển sách nhá» nói vá» Ã châu do Przywara viết, má»™t trong các ngưá»i tạo cảm hứng cho linh mục Guardini, cha cÅ©ng là m việc vá» các chá»§ đỠnà y. Nhưng báºc thầy cá»§a các chống đối, các căng thẳng lưỡng cá»±c như chúng ta thưá»ng hay nói là linh mục Guardini, cha dạy cho chúng tôi con đưá»ng hợp nhất trong Ä‘a dạng nà y. Ngà y nay chuyện gì đã xảy ra vá»›i những ngưá»i theo trà o lưu chÃnh thống cá»±c Ä‘oan? Những ngưá»i nà y khép mình lại trong căn tÃnh riêng cá»§a há» và không muốn nghe ai khác. CÅ©ng có má»™t loại trà o lưu chÃnh thống quá khÃch ẩn núp trong chÃnh trị thế giá»›i. Bởi vì các ý thức hệ không đủ sức là m chÃnh trị. à thức hệ giúp để suy nghÄ© – chúng ta phải biết vá» các ý thức hệ -, nhưng chúng không đủ khả năng là m chÃnh trị. Chúng ta đã thấy Ä‘iá»u nà y rất nhiá»u trong thế ká»· vừa qua, các ý thức hệ là m nảy sinh các hệ thống chÃnh trị. Và các ý thức hệ nà y không chạy.
Váºy Giáo há»™i phải là m gì? Äồng ý vá»›i ý thức hệ nà y hay ý thức hệ kia? Và như thế là má»™t cám dá»—, sẽ là m cho Giáo há»™i có hình ảnh tối thượng, và đó không phải là Giáo há»™i cá»§a Chúa Giêsu Kitô, không phải là Giáo há»™i cá»§a phục vụ.
Tôi kể ra đây má»™t và dụ mà tôi không có công trạng gì, câu chuyện cá»§a hai ngưá»i mà tôi rất yêu mến: Shimon Pères, Tổng thống Israel (1923-2016) và Mahmoud Abbas, Tổng thống Palestina (tại chức từ năm 2005). Hai ngưá»i nà y là bạn cá»§a nhau và há» nói chuyện qua Ä‘iện thoại vá»›i nhau. Khi tôi đến Äất Thánh, há» muốn là m má»™t hà nh vi nà o đó nhưng há» không tìm ra má»™t nÆ¡i nà o để gặp nhau, vì Abbas không thể đến tòa sứ thần ở Giêrusalem; Tổng thống Pères nói: “Còn tôi, tôi muốn đến vùng đất Palestina, nhưng chÃnh quyá»n không để tôi đến đó mà không có má»™t lá»±c lượng há»™ tống hùng háºu và như váºy thì bị cho như má»™t sá»± tấn côngâ€. Khi đó cả hai xin gặp nhau ở đây. Tôi nghÄ© tôi không thể tổ chức cuá»™c gặp chỉ vá»›i hai ngưá»i, tôi gá»i Ä‘iện thoại cho Thượng phụ Báctôlômêô I cá»§a Tòa thượng phụ chÃnh thống giáo Constantinople. Và thế là bốn tôn giáo khác nhau cùng gặp nhau, vì há» muốn cùng má»™t chuyện, đó là hòa bình và hợp nhất. Má»—i ngưá»i ra vá» vá»›i ý nghÄ© riêng cá»§a mình, nhưng cây đã được trồng vẫn còn đây. Chúng tôi đã cùng nhau trồng má»™t cây. Những gì còn lại là ká»· niệm cá»§a má»™t tình bạn, má»™t vòng ôm choà ng giữa anh em vá»›i nhau. Giáo há»™i phục vụ cho chÃnh trị khi Giáo há»™i bắt cầu: và đó là vai trò ngoại giao cá»§a Giáo há»™i. “Công việc cá»§a các sứ thần là bắt các nhịp cầuâ€.
Äó là má»™t cái gì ở trá»ng tâm đức tin cá»§a chúng ta. Chúa Cha đã gởi con má»™t mình, và chÃnh ngưá»i con má»™t nà y là chiếc cầu. “Pontifexâ€: chữ nà y tóm tắt thái độ cá»§a Chúa đối vá»›i nhân loại và đó cÅ©ng là thái độ chÃnh trị cá»§a Giáo há»™i và tÃn hữu kitô (tiếng Pháp chữ pont có nghÄ©a là chiếc cầu, trong chữ Pontifex ‘giáo hoà ng’ có chữ pont). Chúng ta hãy bắt các nhịp cầu. Chúng ta cùng là m việc. Chúng ta đừng nói: “Nhưng bạn, bạn là ai?†Chúng ta cùng là m chung vá»›i nhau, và rồi chúng ta nói chuyện vá»›i nhau. Và như thế thì các chuyện má»›i có thể cải thiện. Chẳng hạn, tôi cảm thấy bắt buá»™c phải Ä‘i Caserte (chuyến thăm mục vụ ở giáo xứ Caserte à ngà y 26 tháng 7-2014) và phải xin lá»—i những ngưá»i ở phong trà o Canh tân Äặc sá»§ng, những ngưá»i theo phái hiện xuống. Rồi khi đến Turin, tôi cảm thấy cần phải đến nhà thá» Vaudois. Ngưá»i ta đã là m những Ä‘iá»u khá»§ng khiếp chống ngưá»i Vaudois, kể cả giết há». Xin lá»—i: đôi khi các cây cầu được thiết láºp khi mình xin lá»—i. Hoặc khi và o trong nhà ngưá»i khác. Phải đưa ra các nhịp cầu theo hình ảnh Chúa Giêsu Kitô, gương mẫu cá»§a chúng ta, ngưá»i được Chúa Cha gởi đến để là ngưá»i xây cầu, “Pontifexâ€. Theo tôi, đó là ná»n tảng hà nh động chÃnh trị cá»§a Giáo há»™i. Khi Giáo há»™i xen và o chÃnh trị thấp thì khi đó Giáo há»™i không còn là m chÃnh trị.Â
Dominique Wolton: Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nói: “Giáo há»™i không là m chÃnh trịâ€. Nhưng qua cha, cÅ©ng như vá»›i Äức Gioan-Phaolô II và Äức Bênêđictô XVI trước đây, Giáo há»™i can thiệp trên tất cả má»i sá»±: ngưá»i di dân, các cuá»™c chiến tranh, các biên giá»›i, khà háºu, nguyên tá», khá»§ng bố, tham nhÅ©ng, môi sinh… Äó không phải là chÃnh trị sao? Giáo há»™i dấn thân đến đâu trong chÃnh trị và bắt đầu khi nà o thì là m chuyện khác?
Äức Phanxicô: Mùa thu năm 2016, các giám mục Paris viết má»™t bức thư mục vụ, kế thừa tinh thần cá»§a bức thư mục vụ Tìm lại ý nghÄ©a cá»§a chÃnh trị mà há» viết cách đây mưá»i lăm năm. Ở đây có hình thức chÃnh trị lá»›n và chÃnh trị nhá» cá»§a các đảng. Giáo há»™i không được xen và o chÃnh trị cá»§a các đảng. Äức Phaolô-VI và Äức Piô XI đã nói chÃnh trị, chÃnh trị lá»›n, là má»™t trong các hình thức cá»§a đức bái ái ở cấp độ cao nhất. Tại sao? Vì nó hướng vá» lợi Ãch chung cá»§a má»i ngưá»i.
Dominique Wolton: Äúng, và đương nhiên đó là tầm mức cao cá»§a chÃnh trị.
Äức Phanxicô: Nhưng đứng trước tình trạng Ä‘a dạng cá»§a nhiá»u đảng phái, Giáo há»™i không được can thiệp và o. Và đó là tá»± do cá»§a các tÃn hữu.
Dominique Wolton: Có phải đó là lý do mà cha không thÃch có sá»± hiện hữu cá»§a các đảng phái kitô không?
Äức Phanxicô: Äây là má»™t câu há»i khó, tôi sợ trả lá»i câu nà y. Tôi thÃch có các đảng phái mang giá trị lá»›n cá»§a kitô giáo: đó là các giá trị cho lợi Ãch chung cho nhân loại. Äúng. Nhưng má»™t đảng chỉ dà nh riêng cho tÃn hữu kitô hay ngưá»i công giáo thì không. Như váºy luôn dẫn đến thất bại.
Dominique Wolton: Tôi nghÄ© cha có lý. Vì trong vòng năm mươi năm, Ãt có các đảng kitô, và kết quả…
Äức Phanxicô: Äó là hình thức “chá»§ nghÄ©a giáo hoà ng-xêdaâ€, chúng ta đồng ý ở đây. Và vì thế dẫn tôi nói đến má»™t chuyện rất quen thuá»™c vá»›i ngưá»i Pháp các ông: thế tục.
Dominique Wolton: ngà y nay vấn đỠthế tục cà ng trở lại mạnh hÆ¡n vì trà o lưu cá»±c Ä‘oan muốn tái kết hợp quyá»n lá»±c chÃnh trị vá»›i quyá»n lá»±c tôn giáo.
Äức Phanxicô: Quốc gia thế tục là má»™t Ä‘iá»u là nh mạnh. Có má»™t loại thế tục là nh mạnh. Chúa Giêsu đã nói, cái gì cá»§a Xêda trả lại cho Xêda, cái gì cá»§a Chúa trả lại cho Chúa. Chúng ta tất cả Ä‘á»u bình đẳng trước mặt Chúa. Nhưng tôi nghÄ© trong má»™t và i nước như nước Pháp, loại thế tục nà y mang sắc thái rất mạnh có từ thá»i Ãnh sáng cá»§a thế ká»· thứ 18 (1715-1789), được xây dá»±ng trên trà tưởng tượng táºp thể, qua đó các tôn giáo được xem như má»™t thứ phẩm văn hóa. Tôi nghÄ© nước Pháp – đây là ý kiến riêng cá»§a tôi, không phải ý kiến chÃnh thức cá»§a Giáo há»™i – phải “nâng†tầm mức thế tục lên cao hÆ¡n má»™t chút, theo nghÄ©a phải nói các tôn giáo cÅ©ng là má»™t phần cá»§a văn hóa. Là m sao giải thÃch Ä‘iá»u nà y theo cách thế tục? Bằng cánh cá»a mở ra vá»›i siêu việt. Má»—i ngưá»i có thể tìm cho mình hình thức mở ra. Trong di sản cá»§a nước Pháp, thá»i Ãnh sáng đã đè quá nặng. Tôi hiểu di sản nà y là cá»§a lịch sá», nhưng đó là má»™t công việc phải là m để mở rá»™ng. Có những chÃnh quyá»n, kitô hay không kitô, không thừa nháºn thế tục.
Thế nà o là má»™t Quốc gia thế tục “mở ra vá»›i siêu việt?†Rằng các tôn giáo là thà nh phần cá»§a văn hóa, chứ không phải là thứ phẩm. Khi ngưá»i ta nói không được mang thánh giá rõ hình trên cổ hay phụ nữ không được mang nà y, mang kia, đó là chuyện ngu xuẫn. Vì thái độ nà y, thái độ kia chỉ là thể hiện tÃnh cách văn hóa. Ngưá»i nà y mang thánh giá, ngưá»i kia mang cái khác, giáo sÄ© đội mÅ© kippa, giáo hoà ng đội mÅ© chá»m (cưá»i)… Äó là thế tục là nh mạnh! Công đồng Vatican II nói rất rõ và đúng vá» Ä‘iá»u nà y. Tôi nghÄ©, đã có những thái quá vá» các chá»§ đỠnà y, nhất là thế tục được đặt trên tôn giáo. Như thế các tôn giáo không phải là thà nh phần cá»§a văn hóa sao? Hay chỉ là thứ phẩm cá»§a văn hóa?
Dominique Wolton: Vá»›i tất cả kinh nghiệm cá»§a Giáo há»™i, cả sai lầm, cả thà nh công, Giáo há»™i có thể mang lại gì như yếu tố để đối thoại, để sống chung? Giáo há»™i có thể là m gì để giải tá»a các xung đột ngà y cà ng hung bạo, các chiến tranh, các háºn thù?
Äức Phanxicô: Tôi chỉ có thể nói theo kinh nghiệm cá»§a tôi, đó là những gì tôi đã nói vá» ngưá»i Do thái, ngưá»i chÃnh thống, ngưá»i Palestina. Và cÅ©ng vá» kinh nghiệm tôi đã sống ở Cá»™ng hòa Trung Phi khi tôi đến đây tháng 11 năm 2015. Tôi gặp rất nhiá»u kháng cá»± trước chuyến Ä‘i nà y! Nhưng ngưá»i dân ở đó kể cả bà Tổng thống chuyển tiếp Ä‘á»u xin tôi đến đó. Bà là ngưá»i công giáo giữ đạo sốt sắng được ngưá»i hồi giáo rất yêu mến. Há» rất thương bà . Tôi muốn đến đó để nói những gì Giáo há»™i có thể là m, dù vấn đỠan ninh được đặt ra rất nặng. Ở khu phố hồi giáo cá»§a thá»§ đô Bangui, tôi đến nguyện đưá»ng, tôi cầu nguyện ở nguyện đưá»ng, tôi đưa má»™t giáo sÄ© hồi giáo lên xe giáo hoà ng Ä‘i má»™t vòng… Tôi không nói tôi kiến tạo hòa bình, nhưng tôi nói Giáo há»™i phải là m má»™t cái gì trong tinh thần nà y. Ở đó có má»™t giám mục tốt, má»™t giáo sÄ© tốt, má»™t tổng thống theo Tin Mừng. Cả ba cùng là m việc chung cho hòa bình. Cả ba, giữa há» vá»›i nhau, há» không tranh cãi.
Chúng ta có thể là m gì để dân chúng sống trong hòa bình? Phải nói giữa tổ quốc, đất nước và dân chúng, có má»™t lợi Ãch chung cao hÆ¡n lợi Ãch từng phần. Và theo tôi, đó là nguyên tắc cá»§a địa chÃnh trị: tổng thể thì cao hÆ¡n từng phần.
Dominique Wolton: Nhưng các chuyến Ä‘i cá»§a cha là khà cụ cá»§a hòa bình, cá»§a hiệp thông hay cá»§a thương thuyết? Vì sao cha phải Ä‘i nhiá»u như váºy, nhất là nói không ngừng vá» bạo lá»±c, vá» hòa bình, vá» thương thuyết?
Äức Phanxicô: Tôi luôn nói tôi Ä‘i như ngưá»i hà nh hương để há»c – trong tư cách ngưá»i hà nh hương cho hòa bình. Ông dùng má»™t chữ mà tôi không dùng trước đây: thương thuyết. Thương thuyết. Má»™t ngà y ná», trong cuá»™c gặp vá»›i các chá»§ hãng và công nhân ở Ciudad Juârez, Mêhicô ngà y 17 tháng 2 – 2016: “Khi chúng ta ngồi và o bà n thương thuyết thì chúng ta có ý thức, ý thức rằng trong thương thuyết, lúc nà o chúng ta cÅ©ng mất má»™t cái gì, nhưng tất cả Ä‘á»u đượcâ€. Thương thuyết là khà cụ cá»§a hòa bình, và chúng ta tham dá»± vá»›i mục Ä‘Ãch là mình sẽ mất Ãt nhất. Khi thương thuyết chúng ta sẽ mất má»™t cái gì, nhưng tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u được, và như váºy là rất tốt. Nói theo ngôn ngữ kitô giáo, hy sinh má»™t chút Ä‘á»i sống riêng cá»§a mình cho Ä‘á»i sống xã há»™i, Ä‘á»i sống cá»§a tất cả. Thương thuyết là rất quan trá»ng.
Dominique Wolton: Trong bối cảnh nà y, cha thấy cái mà cha vẫn gá»i là “tân phúc âm hóa†là như thế nà o? Äâu là tương quan cá»§a hai bên?
Äức Phanxicô: Tôi dùng lại chữ tôi nói trước đây: phúc âm, đây không phải là chiêu dụ. Và vá» chuyện nà y, đây là câu nói cá»§a Äức Bênêđictô XVI. Trước hết ngà i nói ở Ba Tây, ở Aparecida, rồi sau đó ngà i hay nói, rằng Giáo há»™i lá»›n lên bởi hấp dẫn, chứ không vì chiêu dụ. ChÃnh trị cÅ©ng váºy. Ngưá»i nà y là công giáo, ngưá»i kia là tin là nh, ngưá»i ná» là hồi giáo, là do thái giáo nhưng tôn giáo lá»›n lên bằng hấp dẫn, bằng tình bằng hữu… cá»§a những chiếc cầu, những chiếc cầu và luôn là các chiếc cầu… Trong má»™t và i tình huống, chúng ta phải cần đến thương thuyết vì không có phương tiện nà o khác. Nhưng Ä‘iá»u nà y cÅ©ng là vấn đỠkhiêm tốn trong chÃnh trị. Chúng ta là m những gì chúng ta có thể là m… cho đến những gì chúng ta có thể là m…
Theo tôi, hiện nay các hiểm nguy nặng nhất cá»§a chÃnh trị là sá»± đồng Ä‘á»u hóa, toà n cầu hóa. Có má»™t chuyện khá»§ng khiếp Ä‘ang xảy ra lúc nà y: thá»±c dân hóa các ý thức hệ. Có những ý thức hệ len lá»i và o… Các giám mục Phi châu đã nhiá»u lần nói vá»›i tôi: “Äất nước chúng tôi mượn nợ nhưng vá»›i những Ä‘iá»u kiện áp đặt Ä‘i ngược vá»›i văn hóa cá»§a chúng tôiâ€. Chúng ta thấy ở đây má»™t loại ý thức hệ có hại và tôi đã giải thÃch trong Tông huấn Niá»m vui Tin Mừng hay trong Thông Ä‘iệp Chúc tụng Chúa. Ở trá»ng tâm trong tất cả các việc nà y là ý thức hệ thần tượng, “thần tà i†điá»u khiển tất cả. Äáng lý chúng ta phải để con ngưá»i, đà n ông đà n bà và o trá»ng tâm thì chúng ta lại để tiá»n bạc phục vụ cho sá»± phát triển. Ở Phi châu, má»™t châu lục lúc nà o cÅ©ng bị khai thác, bây giá» các ý thức hệ muốn thá»±c dân hóa há»! Như thá» số pháºn Phi châu là phải bị khai thác!Â
Dominique Wolton: Khi má»™t phần các linh mục, hay ngay cả các giám mục phản kháng chống các tác hại cá»§a việc toà n cầu hóa thì hà nh động chÃnh trị cá»§a há» có nguy cÆ¡ Ä‘i ra ngoà i phúc âm và rÆ¡i và o hoạt động chÃnh trị xã há»™i hay mát-xÃt. Chẳng hạn thần há»c giải phóng bị Rôma chỉ trÃch. Là m sao giữ má»™t khoảng cách giữa hà nh động chÃnh trị và chiá»u kÃch thiêng liêng?
Äức Phanxicô: Thần há»c giải phóng là cách suy nghÄ© thần há»c, như đã được lặp lại nhiá»u lần, há» mượn các ý thức hệ không phải kitô, hoặc theo Hegel hay mát-xÃt. Trong những năm 1980, có khuynh hướng phân tÃch mát-xÃt theo thá»±c tế, rồi ngưá»i ta đặt tên lại là “thần há»c cá»§a dân tá»™câ€. Tôi không thÃch mấy danh từ nà y, nhưng tôi được biết nó dưới tên nà y. Äi đến vá»›i dân Chúa và là m thần há»c cá»§a văn hóa.
Có má»™t tư tưởng gia mà ông nên Ä‘á»c: Rodolfo Kusch, má»™t ngưá»i Äức sống ở miá»n tây-bắc Argentina, má»™t triết gia rất giá»i vá» nhân chá»§ng há»c. Ông là m cho tôi hiểu má»™t chuyện: chữ “dân tá»™c†không phải là má»™t chữ lô-gÃch. Äó là má»™t chữ huyá»n thoại. Chúng ta không thể nói dân tá»™c má»™t cách lô-gÃch được, vì đó chỉ là má»™t mô tả. Äể hiểu má»™t dân tá»™c thì phải hiểu đâu là các giá trị cá»§a má»™t dân tá»™c, phải Ä‘i và o trong tinh thần, trong tâm hồn, trong công việc, trong lịch sá», trong huyá»n thoại truyá»n thống cá»§a há». Äiểm nà y má»›i tháºt sá»± là ná»n tảng cá»§a cái gá»i là thần há»c “dân tá»™câ€. Có nghÄ©a là vá»›i dân chúng, xem há» diá»…n tả như thế nà o. Sá»± phân biệt nà y rất quan trá»ng. Là nhà trà thức, như thế cÅ©ng tốt cho ông, ông triển khai tư tưởng nà y theo thể loại huyá»n thoại! Dân tá»™c không phải là thể loại lô-gÃch , nó là thể loại huyá»n thoại.
Dominique Wolton: NÆ¡i cái gì cá»§a kinh nghiệm Châu Mỹ La Tinh cá»§a cha giúp cha hiểu hÆ¡n các mâu thuẫn cá»§a việc toà n cầu hóa? Có chá»§ yếu lịch sá», chÃnh trị, văn hóa nà o cá»§a Châu Mỹ La Tinh vá» chá»§ đỠnà y không? Và nếu có thì cha có cái nhìn nà o vá» toà n cầu hóa, thế giá»›i hóa, nạn cướp phá và há»§y hoại các căn tÃnh văn hóa..v.v?
Äức Phanxicô: Châu Mỹ La Tinh từ “thá»i tà i liệu Aparecida†đã có ảnh hưởng mạnh trên ý thức phải bảo vệ Quả đất. Chẳng hạn như nạn phá rừng. Amazzonia, vùng Liên-Amazzonia, không phải chỉ ở Ba Tây, là má»™t trong hai lá phổi cá»§a nhân loại. Lá phổi kia là Congo. Há» Ä‘ang phản ứng lại. Các má» kim loại cÅ©ng là má»™t nguy cÆ¡, vá»›i thạch tÃn, vá»›i thá»§y ngân. Và tất cả những thứ nà y là m nhiá»…m bẩn nước. có má»™t cái gì mà theo tôi là rất trầm trá»ng… Ở đây má»—i ngà y thứ tư tôi gặp các em bé mang những bệnh rất hiếm. Nhưng những bệnh hiếm nà y có từ đâu? Các chất thải nguyên tá», các chất thải pin Ä‘iện… ngưá»i ta cÅ©ng nói đến các là n sóng Ä‘iện từ.
Có má»™t vấn đỠrất nặng mà chúng ta phải tố cáo, đó là điá»u tôi đã nói trong Thông Ä‘iệp Chúc tụng Chúa: tác hại cá»§a thần tà i. Tôi há»c ngà nh hóa há»c: hồi đó ngưá»i ta dạy cho chúng tôi, nếu trồng bắp thì chỉ trồng bốn năm, không được hÆ¡n. Rồi phải ngưng, và trồng cá» hai năm cho bò ăn để đất có “chất đạmâ€. Rồi sau đó trồng ba, bốn năm bắp lại. Cứ như thế mà tiếp tục. Bây giá» ngưá»i ta trồng Ä‘áºu nà nh cho đến khi đất chết. Và như thế là trầm trá»ng. Châu Mỹ La Tinh Ä‘ang ý thức vá» chuyện nà y, nhưng không có sức mạnh để phản ứng lại vá»›i các thế lá»±c khai thác nông nghiệp. Và Châu Mỹ La Tinh cÅ©ng không đủ sức để cá»± lại vá»›i sá»± khai thác văn hóa cá»§a chÃnh công dân cá»§a mình.
Tôi nghÄ© đến đất Ä‘ai tổ tiên. Ở Argentina, có biết bao nhiêu ngưá»i không biết đến ý nghÄ©a cá»§a đất Ä‘ai, cá»§a tổ quốc, cá»§a dân tá»™c? Há» bị ý thức hệ hóa trong thế giá»›i toà n cầu hóa nà y.
Váºy tôi biết tôi đã xá» lý rất nhiá»u vấn Ä‘á»â€¦
Giáo há»™i phải hòa vá»›i dân chúng, phải ở vá»›i dân chúng, phải là m cho dân chúng lá»›n lên và văn hóa cá»§a dân tá»™c nà y lá»›n lên. Dân chúng phải biết là m phụng vụ theo cách nà y hoặc theo cách kia… Và đó là má»™t đóng góp rất lá»›n cá»§a Công đồng Vatican II: há»™i nháºp văn hóa. Phải tiếp tục Ä‘i trên con đưá»ng nà y. Khi tôi đến San Cristóbal de Las Casas, ở Chiapas: phụng vụ cá»§a ngưá»i dân tá»™c tháºt xứng đáng, há» tổ chức tháºt chu đáo… há» cảm nháºn… và tháºt đẹp… tháºt công giáo.
Dominique Wolton: Cha là ngưá»i đến từ Châu Mỹ La Tinh, cha thấy Âu châu như thế nà o? Có rất nhiá»u sợi dây liên kết cá»§a hai lục địa, má»—i bên Ä‘á»u có 500 triệu dân, cùng có ngôn ngữ chữ la-mã, các sợi dây liên hệ văn hóa và chÃnh trị: cha thấy các Ä‘iểm mạnh, Ä‘iểm yếu cá»§a Âu châu như thế nà o, trên lãnh vá»±c vừa chÃnh trị vừa văn hóa?
Äức Phanxicô: Ông biết tôi đã nói gì ở Strasbourg rồi chứ? (Nghị viện Âu châu ngà y 25 tháng 11 – 2014)
Dominique Wolton: Có.
Äức Phanxicô: Tôi nghÄ© Âu châu đã trở thà nh “bà ngoạiâ€. Nhưng tôi muốn thấy Âu châu là bà mẹ. Vá» vấn đỠsinh sản, nước Pháp đứng đầu các nước phát triển vá»›i tỉ số sinh sản, tôi nghÄ© là hÆ¡n 2%. Nhưng nước à chỉ khoảng 0 5%, như thế là rất thấp. Tây Ban Nha cÅ©ng váºy. Âu châu sẽ có thể mất ý nghÄ©a vá» văn hóa, truyá»n thống cá»§a há». Chúng tôi nghÄ© đó là lục địa duy nhất cho chúng tôi má»™t ná»n văn hóa phong phú và lá»›n lao như váºy, tôi nhấn mạnh Ä‘iểm nà y. Âu châu cần tìm vá» gốc rá»… cá»§a mình. Và Âu châu đừng sợ. Äừng sợ trở thà nh Âu châu mẹ. Tôi đã nói Ä‘iá»u nà y trong bà i diá»…n văn trong lần tôi nháºn giải Charlemagne (6 tháng 5 – 2016).
Dominique Wolton: đối vá»›i Âu châu, Ä‘iá»u gì là lo âu lá»›n và hy vá»ng lá»›n cá»§a cha?
Äức Phanxicô: Tôi không còn thấy ai như Schumann, như Adenauer cá»§a nước Äức…
Dominique Wolton: (cưá»i) Dù sao cÅ©ng còn cha. Và nhiá»u ngưá»i khác…
Äức Phanxicô: Âu châu bây giá» sợ. Âu châu khép lại, đóng lại, đóng lại…
Dominique Wolton: Chá»§ đỠcác biên giá»›i luôn quan trá»ng đối vá»›i cha. Vì sao cha luôn nằn nì xin Giáo há»™i Ä‘i ra khá»i biên giá»›i cá»§a minh, hoặc xin Giáo há»™i phải ở tại các biên giá»›i?
Äức Phanxicô: Các biên giá»›i? Tôi, tôi nói rất nhiá»u đến các vùng ngoại vi, như thế không phải cùng má»™t chuyện vá»›i các biên giá»›i. Ngoại vi có thể là ngoại vi địa lý, hiện sinh và nhân văn. Các ngoại vi riêng trong lòng chúng ta có thể giúp chúng ta thấy thá»±c tế rõ hÆ¡n là ở trung tâm. Bởi vì muốn đến trung tâm, mình phải qua sà ng lá»c, trong khi ở các ngoại vi, chúng ta thấy được thá»±c tế.
Dominique Wolton: Khi ở xa, chúng ta thấy rõ hơn.
Äức Phanxicô: Nhưng tôi không nói nhiá»u đến các biên giá»›i.
Dominique Wolton: Dù váºy cha nói: “Giáo há»™i phải Ä‘i ra khá»i các biên giá»›iâ€.
Äức Phanxicô: À không, ở đây tôi muốn nói đến các chiếc cầu. Phải xây cầu.
Dominique Wolton: Äúng, cha nói đến các cây cầu, nhưng các cây cầu giữa các biên giá»›i.
Äức Phanxicô: Xây cầu chứ không xây tưá»ng, bởi vì các bức tưá»ng thì sáºp. Äó là ý tưởng.
Dominique Wolton: “Ngoại viâ€, tôi thấy đây là ý tưởng chưa được triển khai đủ. Sá»± trở vá» cá»§a các biên giá»›i từ ba mươi năm nay là m giảm giá trị cá»§a vấn đỠngoại vi. Nếu chúng ta nâng lên lại các ngoại vi thì sẽ giúp tương đối hóa ná»—i ám ảnh nà y cá»§a biên giá»›i, thưá»ng kèm theo háºn thù ngưá»i khác…
Äức Phanxicô: Nhưng các biên giá»›i và ngoại vi không đối nghịch nhau. Nhưng ngoại vi thì ngược vá»›i trung tâm. Châu Âu đã được đại diện tốt hÆ¡n khi Magellan đến miá»n Nam. Äá»™t nhiên, Âu châu chỉ còn đại diện từ Paris, Madrid hay Lisbon, là ở trung tâm châu Âu. Các “vùng ngoại vi hiện sinh†vẫn tồn tại†chẳng hạn các vùng cá»§a má»™t xã há»™i hay cá»§a má»™t thứ tráºt cá nhân. Câu tôi thÃch trÃch dẫn là : “Thá»±c tế được hiểu rõ hÆ¡n từ các vùng ngoại vi hÆ¡n là từ trung tâmâ€. Trước hết là vì trung tâm bị đóng cá»a, trong khi ở ngoại vi, mình ở vá»›i những ngưá»i khác. Và kế đó, Ä‘i đến các vùng ngoại vi, đó là theo Ä‘iá»u răn phúc âm. Các tông đồ Ä‘i từ Giê-ru-sa-lem đến toà n thế giá»›i. Há» không ở lại đó để xây dá»±ng má»™t Giáo há»™i cá»§a những ngưá»i tri thức. Äến mức mà dị giáo đầu tiên bị Thánh Gioan tố cáo là chá»§ thuyết trá»±c tri, tầng lá»›p ưu tú không đến vá»›i ngưá»i dân.
Dominique Wolton: Äó là điá»u cha nói khi mở các cánh cá»a cá»§a Năm Thánh Lòng thương xót (2016): “Phải mở vì Chúa Giêsu Ä‘ang ở trong và Ngà i muốn Ä‘i raâ€.
Äức Phanxicô: Äúng.
Dominique Wolton: Trong chiến tranh, để có má»™t quyết định sáng suốt, bá»™ tham mưu thưá»ng ở xa mặt tráºn. Bởi vì tại mặt tráºn, ngưá»i ta không thấy gì. Äây cÅ©ng cùng má»™t ý. Tuy nhiên ngà y nay, cÅ©ng cùng vấn đỠđược đặt ra vá»›i sá»± toà n cầu hóa thông tin: các ký giả có thể xá» lý “trá»±c tiếp†tất cả, nghÄ© rằng hỠ“gần†vá»›i thá»±c tế hÆ¡n, vá»›i sá»± tháºt hÆ¡n. Nhưng thá»±c tế há» lại quá gần, há» không có má»™t khoảng cách nà o. Tôi có viết trong má»™t quyển sách vá» chiến tranh đầu tiên ở Vùng Vịnh năm 1990, War Game, tôi chỉ Ä‘Ãch danh sá»± xuất hiện cá»§a thông tin thế giá»›i má»™t cách trá»±c tiếp và tôi nói: “Chú ý, má»™t thông tin thế giá»›i trá»±c tiếp có thể cÅ©ng có thể bị nguy hiểm. Ngà y nay, tất cả Ä‘á»u “trá»±c tiếpâ€. Và ngưá»i ta cÅ©ng không hiểu gì hÆ¡n. Không còn sá»± tháºt vì không còn má»™t sà ng lá»c nà o…
Äức Phanxicô: KhÃa cạnh nà y cá»§a các biên giá»›i không phải là không thiếu thá»±c tế, dù có các giá»›i hạn khô khan cá»§a nó. Và chÃnh vì váºy mà tôi lặp lại: đúng, có các biên giá»›i, nhưng cÅ©ng phải có các cây cầu. Äể biên giá»›i không trở thà nh bức tưá»ng.
Dominique Wolton: Äâu là các chiếc cầu mà Giáo há»™i đã không là m được trong thế ká»· 20 và đâu là các cây câu Giáo há»™i đã xây được?
Äức Phanxicô: Tôi nghÄ© Giáo há»™i đã đưa ra rất nhiá»u cây cầu, rất nhiá»u. Nhưng trong các thế ká»· đầu tiên, Giáo há»™i không phải lúc nà o cÅ©ng thà nh công… Tôi nghÄ© đến thá»i Cải cách cách đây năm thế ká»·. Giáo há»™i đã không thà nh công khi xây cầu vá»›i những ngưá»i cải cách, vì bối cảnh chÃnh trị thá»i đó rất, rất phức tạp. Ngoà i ra còn có vấn đỠnão trạng, và não trạng thá»i đó chưa chÃn chắn. Má»™t não trạng dá»±a trên nguyên tắc “Vua nà o, tôn giáo đóâ€Â (Cujus regio, ejus religio), má»™t não trạng không trưởng thà nh. Chúng ta nhìn lại đà ng sau, và o thá»i tháºp tá»± chinh. Ai là ngưá»i đầu tiên hiểu được phải đối xá» như thế nà o vá»›i ngưá»i hồi giáo? Thánh Phanxicô Axixi đã Ä‘i thảo luáºn vá»›i lãnh đạo cá»§a há». Nhưng gây chiến tranh, đó là não trạng cá»§a thá»i đó… Bây giá», chúng ta đụng đến má»™t vấn đỠmà theo tôi là rất quan trá»ng: thá»i phải diá»…n giải theo văn bản cổ cá»§a thá»i đó. Không được Ä‘i ra khá»i bối cảnh.Â
Dominique Wolton: Äúng, chắc chắn rồi.
Äức Phanxicô: Chúng ta không diá»…n giải quá khứ theo cách diá»…n giải cá»§a thá»i nà y.Â
Dominique Wolton: Vá» mặt khoa há»c luáºn, đó là định nghÄ©a cá»§a Lịch sá». Nếu không, chúng ta diá»…n giải sai thá»i buổi năm tháng. Khổ thay, ngưá»i ta khi nà o cÅ©ng là m váºy, toà n sai lệch thá»i đại… Nhưng chúng ta trở vá» vá»›i buổi há»p liên tôn giáo ở Axixi. Theo cha buổi há»p nà y đã mang lại tiến bá»™ nà o? Trong lần há»p và o tháng 9 năm 2016, cha đã tuyên bố ba câu rất mạnh: cha nói “Chiến tranh thế giá»›i thứ ba từng phầnâ€, cha nói: “Không bao giá» có má»™t chiến tranh nà o là chiến tranh thánhâ€, và “Không có vị thần nà o là thần chÃnh trịâ€. Chúng ta có thể là m má»™t bản kết toán Axixi ba mươi năm sau không?
Äức Phanxicô: Tôi nghÄ© Axixi là biểu tượng cá»§a hòa bình. Và cuá»™c gặp gỡ cá»§a tất cả các nhà lãnh đạo tôn giáo, tất cả các tôn giáo là chứng tá, rằng các tôn giáo Ä‘á»u muốn hòa bình và tình huynh đệ. Gây chiến tranh nhân danh Chúa là không đúng. Chuyện đúng duy nhất, đó là hòa bình.
Dominique Wolton: Cha có thấy trong ba mươi năm các cuộc gặp ở Axixi đã cho phép hòa bình được cân nặng hơn một chút không?
Äức Phanxicô: Có, có. Có thể chưa có hòa bình cụ thể vì chúng ta vẫn Ä‘ang còn ở trong tình trạng chiến tranh. Nhưng có, có trong quan niệm chiến tranh nà y là không công chÃnh. Ngà y nay chúng ta còn phải nghÄ© đến quan niệm “chiến tranh chÃnh đángâ€. Trong triết lý chÃnh trị, chúng ta há»c, để tá»± bảo vệ thì có thể là m chiến tranh và xem chiến tranh là chÃnh đáng. Nhưng chúng ta có thể nói má»™t cuá»™c “chiến tranh chÃnh đáng†không? Hay đúng hÆ¡n là má»™t cuá»™c “chiến tranh tá»± vệ?†Bởi vì Ä‘iá»u chÃnh đáng duy nhất, đó là hòa bình.Â
Dominique Wolton: Cha muốn nói chúng ta không được dùng chữ “chiến tranh chÃnh đángâ€, đúng không?
Äức Phanxicô: Tôi không thÃch dùng thuáºt ngữ nà y. Chúng ta thưá»ng nghe: “Tôi, tôi là m chiến tranh vì tôi không có phương tiện nà o khác để bảo vệ tôi. Nhưng không má»™t chiến tranh nà o là chÃnh đáng. Äiá»u chÃnh đáng duy nhất, đó là hòa bìnhâ€.Â
Dominique Wolton: Äúng, đó là điá»u căn bản.
Äức Phanxicô: Vì vá»›i chiến tranh, chúng ta mất tất cả. nhưng vá»›i hòa bình, chúng ta được tất cả.
Dominique Wolton: Nhưng, đôi khi hòa bình không thắng… tôi hiểu triết lý nà y. Trên quan Ä‘iểm chú giải bản văn cổ, Ä‘iá»u quan trá»ng là phải tách đôi.
Có má»™t sá»± cách biệt giữa sá»± già u có và sá»± Ä‘a dạng cá»§a các “cảm biến†mà Giáo há»™i có trong tay và Giáo há»™i đã là m gì? Các tÃn hữu, các linh mục, các nhà Dòng, các hiệp há»™i là các “cảm biến†đa dạng, có phẩm chất để nắm bắt các vấn đỠchÃnh trị: không hẳn Giáo há»™i luôn dùng sá»± hiểu biết và các nháºn thức Ä‘a dạng cá»§a thế giá»›i…
Äức Phanxicô: Tôi có hai chữ. Chữ đầu tiên là : gần gÅ©i. Khi các nhà lãnh đạo tôn giáo, chúng ta gá»i há» là như váºy, khi há» không gần dân chúng, há» không hiểu dân chúng thì há» không là m được Ä‘iá»u tốt. Chữ thứ nhì là : thá»i thượng… Dù là linh mục, giám mục, lương dân hay ngưá»i công giáo, nếu tôi thá»i thượng thì ngưá»i dân sẽ xa tôi… Dân Chúa đánh hÆ¡i rất giá»i!
Dominique Wolton: Äúng, má»i ngưá»i dân Ä‘á»u có trá»±c giác. Tôi thưá»ng hay viết: “Tất cả dân chúng Ä‘á»u thông minh, rất thông minh, ngay cả khi há» không biết chữâ€. Thông minh không bao giá» thuá»™c lãnh vá»±c cá»§a văn hóa hay cá»§a những ngưá»i có bằng cấp.
Äức Phanxicô: Dân chúng có sá»± thông hiểu vá» thá»±c tế.
Dominique Wolton: Chắc chắn, há» không buá»™c phải dùng chữ để nói lên. Nhưng há» thấy và há» cảm nháºn.
Äức Phanxicô: Vì chữ “dân chúng†như tôi đã nói không có má»™t khái niệm lô-gÃch , đây là má»™t khái niệm huyá»n thoại. Không phải thần nghiệm, nhưng huyá»n thoại.
Dominique Wolton: Äúng, không giống nhau! Vì sao cha xác định “huyá»n thoại chứ không phải thần nghiệm?â€
Äức Phanxicô: Bởi vì có má»™t lần tôi nói huyá»n thoại và báo Osservatore Romano vô tình dịch lầm là “dân tá»™c thần nghiệmâ€â€¦Â
Dominique Wolton: (cưá»i) A, tôi không biết. chắc há» sẽ nói: “Äức Giáo hoà ng, ngà i Ä‘iên rồi!â€
Äức Phanxicô: Và ông biết tại sao không? Vì há» không hiểu ý nghÄ©a cá»§a dân tá»™c huyá»n thoại là gì. há» nói “Không, giáo hoà ng lầm rồi, chúng ta dùng chữ ‘thần nghiệm’!â€
Dominique Wolton: Äâu là sức mạnh chÃnh cá»§a Giáo há»™i công giáo trong thá»i buổi toà n cầu hóa ngà y nay? Các lá bà i chá»§, các Ä‘iểm mạnh, các Ä‘iểm yếu cá»§a Giáo há»™i?
Äức Phanxicô: Theo tôi, các Ä‘iểm yếu là muốn hiện đại hóa mà không phân định. Äó là chuyện chung chung nhưng lại tóm tắt rất nhiá»u chuyện. Má»™t Ä‘iểm yếu khác, và điểm nà y đụng đến tất cả chúng tôi, đó là hà ng giáo sÄ© cứng ngắc. Cứng ngắc. Chúng ta thấy các linh mục trẻ cứng ngắc. Há» sợ Tin Mừng và thÃch giáo luáºt. Nhưng Ä‘iá»u nà y chỉ là nét biếm há»a, chỉ để nói… Và cÅ©ng có sá»± cứng ngắc trong má»™t và i diá»…n tả, trong khi Chúa mở ra cho chúng ta má»™t niá»m vui, má»™t hy vá»ng! Và đây là hai Ä‘iểm yếu trầm trá»ng mà tôi biết: giáo quyá»n chá»§ nghÄ©a và nạn cứng ngắc. ChÃnh vì váºy mà tôi thưá»ng nói – xin lá»—i tôi trÃch lá»i cá»§a chÃnh tôi – rằng các linh mục phải là các “mục tá» có mùi chiênâ€. Nếu mình là mục tá», mình phải phục vụ giáo dân. Không phải chỉ nhìn mình trong gương.
Sá»± phong phú Ä‘Ãch thá»±c, đó là những ngưá»i yếu. Những ngưá»i nhá» bé, ngưá»i nghèo, ngưá»i bệnh, những ngưá»i ở dưới thấp, những ngưá»i suy yếu tinh thần…, những cô gái Ä‘iếm nhưng há» Ä‘i tìm Chúa, và những ngưá»i để Chúa Giêsu chạm và o. Khi tôi đến Phi châu, có mưá»i sáu cô gái Ä‘iếm là m việc vá»›i má»™t nhóm các nữ tu đã giúp há» thoát khá»i các tổ chức buôn ngưá»i. Sá»± phong phú cá»§a Giáo há»™i là ở đó: nÆ¡i những ngưá»i tá»™i lá»—i. Vì sao? Vì khi mình cảm thấy mình có tá»™i, mình xin được tha lá»—i và khi là m như váºy là mình đã xây cầu. Và chiếc cầu đã được thiết láºp! Những chuyện nhá», những chuyện đơn giản, đó là sá»± phong phú. Và đó là điá»u là m cho tôi khá»e. Tôi nói từ kinh nghiệm cá»§a tôi.
Hai trụ khác cá»§a đức tin chúng tôi, cá»§a sá»± phong phú cá»§a chúng tôi là các Mối Phúc Tháºt (Mt 5: 3-12) và Phúc Âm Thánh Mát-thêu Ä‘oạn 25; cách thế theo đó chúng ta bị phán xét: sá»± phong phú cá»§a chúng tôi ở đó. ChÃnh ở đó mà chúng ta phải Ä‘i tìm. Nhưng ông sẽ nói, tôi là má»™t giáo hoà ng quá đơn giản! (cưá»i) Nhưng nhá» Æ¡n Chúa…
Dominique Wolton: Tôi xin há»i má»™t câu hÆ¡i tá»c mạch, cha có thể cho biết đâu là niá»m vui chÃnh cá»§a cha?
Äức Phanxicô: Tôi có bình an vá»›i Chúa. Niá»m vui thì tôi có rất nhiá»u. Khi các linh mục đứng trước các vấn đỠcá»§a há», hỠđến xin tôi giúp đỡ, tôi cảm nháºn được niá»m vui cá»§a ngưá»i đón nháºn con mình; tôi cÅ©ng có niá»m vui khi dâng thánh lá»…. Tôi cảm thấy mình là linh mục, tôi chưa bao giá», chưa bao giá» nghÄ© mình sẽ chấm dứt cuá»™c Ä‘á»i ở đây, trong cái lồng nà y (cưá»i)!
Dominique Wolton: (cưá»i) Cha luôn giữ tÃnh hà i hước cha nhé. Bởi vì hà i hước là mạch Ä‘iện cá»§a thông minh. Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u hiểu, tất cả má»i ngưá»i.
Äức Phanxicô: Tôi sẽ nói thêm: vá» mặt nhân văn, tinh thần hà i hước là hình thức đến gần nhất vá»›i Æ¡n Chúa.
Marta An Nguyễn dịch
Xin Ä‘á»c: “Không dá»…, không dễ…â€
TrÃch sách “ChÃnh trị và Xã há»™i“, Dominique Wolton và Äức Phanxicô, Nxb. L’Observatoira, 2017. Chương 1.

