Có má»™t câu châm ngôn cổ cho chúng ta lá»i chỉ dạy khôn ngoan, nhưng gần như không thể là m theo được. Hãy khôn ngoan trong việc chá»n cha mẹ!
Nói thì dá»…, là m thì khó, nhưng câu châm ngôn nà y có nhiá»u ý nghÄ©a. Chúng ta không hoà n toà n là chÃnh mình. Chúng ta còn là sản phẩm do tay cha mẹ, những ngưá»i không chỉ cho chúng ta bá»™ gen di truyá»n, mà táºp hợp phức tạp những gì cá»§a há» trong chúng ta và cách há» liên kết vá»›i chúng ta và vá»›i thế giá»›i cÅ©ng góp phần định hình nhân bản và tÃnh cách cá»§a chúng ta nữa. Khi trưởng thà nh, chúng ta vừa tá»± do vừa tê liệt vá» mặt cảm xúc khi suy nghÄ© vá» chÃnh xác những gì mình đã thừa kế được từ cha mẹ. HỠđịnh hình chúng ta.
Ngà y hôm nay, ngà y cá»§a mẹ, khi tôi nghÄ© vá» mẹ mình và gen di truyá»n được thừa kế từ mẹ, tôi nháºn ra rằng cha mẹ đã định hình nên tôi. Mẹ tôi đã mất 43 năm trước, nhưng dấu ấn cá»§a mẹ vẫn còn ghi Ä‘áºm nÆ¡i đây, nÆ¡i anh chị em tôi, và nÆ¡i tôi. Váºy ngoà i những đặc thù thể lý, mẹ còn cho tôi gì nữa?
Những gì mẹ cho tôi không phải là tá»± nhiên mà có. Vá»›i sá»± giúp đỡ cá»§a cha tôi, mẹ đã nuôi nấng cả má»™t gia đình đông con, và dù cuá»™c hôn nhân cá»§a há» tháºt lãng mạn, nhưng gần hết thá»i gian cá»§a há», hỠđã phải xoay xở váºt lá»™n vá»›i vấn đỠtiá»n bạc, thá»i gian, sức lá»±c để lo toan cho cả nhà . Những gì mẹ phải là m luôn luôn hầu như vượt quá sức cá»§a mẹ. Nhưng bằng cách nà o đó, mẹ luôn luôn xoay xở được, luôn luôn tìm được cách để tăng tiến má»i việc, tăng sức tăng thá»i gian để cho chúng tôi ăn, mặc, và là m tròn vai trò ngưá»i mẹ.
Mẹ thưá»ng không có thá»i gian, sức lá»±c hay kiên nhẫn để cho chúng tôi tình cảm và sá»± nồng ấm máºt thiết mà má»™t đứa trẻ hết sức mong đợi và cần đến, dù thá»±c sá»±, tá»± bản chất, mẹ là ngưá»i ấm áp và ân cần. Quá nhiá»u việc phải là m đè nặng lên mẹ má»™t áp lá»±c nên nhiá»u khi mẹ không thể cầu toà n và chú tâm tháºt nhiá»u được. Và mẹ cÅ©ng không phải là má»™t bà mẹ trên phim, lúc nà o cÅ©ng ăn mặc đẹp đẽ và biểu lá»™ tình cảm hoà n hảo, nhưng thà nh tháºt mà nói, mẹ đã cho chúng tôi Ä‘iá»u quan trá»ng nhất đối vá»›i má»™t gia đình, chÃnh là sá»± an toà n và bảo đảm. Nhu cầu lá»›n nhất, che khuất tất cả má»i nhu cầu khác, chÃnh là mong muốn được cảm thấy an toà n và bảo đảm.
Mẹ tôi thưá»ng chia trà vá»›i nhiá»u việc khác nhau, nên không thể chú ý đến chúng tôi cÅ©ng như không biểu lá»™ tình cảm trá»n vẹn được, nhưng mẹ cho chúng tôi những gì chúng tôi cần hÆ¡n tất cả, là sá»± an toà n và bảo đảm. Mẹ cho chúng tôi má»™t mái nhà và má»™t mái ấm luôn luôn vững chãi và chừng má»±c – đôi khi cÅ©ng hÆ¡i ồn à o má»™t chút. Trong môi trưá»ng đó, chúng tôi luôn được an toà n. Thá»i thÆ¡ ấu, không má»™t ai cho tôi được Ä‘iá»u gì phong phú hay to lá»›n hÆ¡n thế nữa.
HÆ¡n nữa, trong tất cả má»i việc, khi phải xoay xở để lo toan và phải đối phó vá»›i những việc chẳng đặng đừng, mẹ đã dạy cho chúng tôi biết má»™t Ä‘iá»u quan trá»ng nữa là , bạn không cần phải chá» cho đến khi thanh toán hết hóa đơn, sức khá»e sung mãn, có đủ thá»i gian rảnh rá»—i, và chẳng có những việc Ä‘au đầu Ä‘ang chá», nghÄ©a là không cần phải chá» cho đến khi má»i việc hoà n hảo để có thể hưởng dùng thá»i khắc hiện tại. Mẹ tôi biết cách để hưởng giây phút hiện tại. Má»i ngà y lá»…, sinh nháºt, hay ngà y chúa nháºt, Ä‘á»u là dịp để có má»™t bữa ăn đặc biệt và mừng lá»… đặc biệt cho dù có việc gì khó khăn có thể xảy ra Ä‘i chăng nữa. Và có lẽ, quan trá»ng hÆ¡n tất cả, mẹ tôi vô cùng có trách nhiệm trong việc trao truyá»n đức tin cho tôi, và dù cha tôi cùng chung tay, nhưng mẹ tôi chÃnh là ngưá»i thúc đẩy tôi mở lòng ra vá»›i Æ¡n gá»i linh mục.
Các nhà nhân há»c nghiên cứu các nghi lá»… khai tâm trong nhiá»u ná»n văn hóa khác nhau đã cho chúng ta biết rằng các quy trình khai tâm cần thiết để biến đổi má»™t đứa trẻ thà nh má»™t ngưá»i trưởng thà nh, Ä‘á»u cần phải nhấn mạnh và o bốn chân lý rõ rà ng nà y: Äá»i cá»§a bạn không phải cá»§a riêng bạn. Cuá»™c sống đầy gian khó. Bạn sẽ chết. Äá»i cá»§a bạn không phải là cho bạn.
Ná»n văn hóa và Giáo há»™i cá»§a mẹ tôi đã ghi khắc không thể phai má» những chân lý nà y trong bà . Vá»›i thế hệ cá»§a bà , đặc biệt khi bạn sống ở vùng nông thôn và nghèo, thì cuá»™c sống tháºt khó khăn và đòi há»i đạo đức phải cao. Nhiá»u ngưá»i chết trẻ. Và đặc nét thế hệ cá»§a mẹ tôi là gia đình, Giáo há»™i, ngưá»i đồng loại và quê hương có thể đòi há»i, và bổn pháºn cá»§a bạn là trao ban Ä‘á»i sống mình mà không chút Ãch ká»· hay than van. Tháºt Ãch ká»· khi nghÄ© vá» mình trên hết. Mẹ tôi đã thấm nhuần đặc tÃnh đó và rồi bà truyá»n cho chúng tôi, đặc biệt là chân lý rằng Ä‘á»i cá»§a bạn không phải là cho bạn. Những sá»± tháºt khác nữa như, cuá»™c sống là khó khăn và bạn sẽ chết, sẽ tá»± lên tiếng vá»›i bạn, nhưng từ lúc bạn còn là đứa trẻ cho đến khi trưởng thà nh, thông Ä‘iệp gởi đến bạn rất rõ rà ng: Äá»i cá»§a bạn không phải cá»§a riêng bạn. Äá»i cá»§a bạn không phải là cho bạn. Các nhà nhân há»c có lẽ nên nghiên cứu cách nhìn và cách sống khai tâm cá»§a mẹ tôi.
Không bà mẹ nà o hoà n hảo, mẹ tôi cÅ©ng váºy. Mẹ có những sai lầm và tôi cÅ©ng còn nhá»› nhiá»u sai lầm cá»§a mẹ bên cạnh nhiá»u Ä‘iá»u tốt mẹ đã là m cho tôi. Nhưng khi nghÄ© vá» mẹ mình, tôi chỉ cảm thấy tháºt tốt là nh và biết Æ¡n mà thôi. Tôi đã chá»n mẹ cho mình má»™t cách khôn ngoan đó! (Ronald Rolheiser, 05-12-2014)
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

