Ngà y Tết có lẽ là má»™t trong những Ä‘iá»u đặc sắc là m nên văn hoá Việt Nam. Ai cÅ©ng mong Tết, ai cÅ©ng thÃch Tết. Cứ nhắc đến Tết là biết bao cảm xúc ngổn ngang chợt ùa vá». Bánh mứt, hạt dưa, mâm ngÅ© quả, cà nh mai, cà nh đà o, bao lì xì, tiếng nhạc hân hoan, quần áo đẹp… những hình ảnh thân thương nà y có lẽ sẽ chẳng bao giá» mất Ä‘i hương vị cá»§a nó trong lòng bất cứ con dân Việt Nam nà o. Ngà y Tết, ngưá»i ta quây quần bên gia đình, tình cảm được vun đắp. Ngưá»i ta trao gá»i đến nhau những câu chúc ngá»t ngà o. NÆ¡i khoảnh khắc giao mùa, ngưá»i ta muốn quên Ä‘i tất cả những gì không hay cá»§a quá khứ, há»›n hở đón chá» niá»m vui bất ngá» cá»§a năm nay. Ãnh nắng mai chan hoà nói lên ước ao muốn có má»™t cuá»™c sống an bình, thảnh thÆ¡i… Ngà y Tết, ngà y cá»§a niá»m vui, nhưng hẳn là nhiá»u ngưá»i trong chúng ta, và o má»™t lúc trầm tư, cảm thấy có má»™t chút buồn man mác nà o đó tại chÃnh thá»i Ä‘iểm được cho là khoảnh khắc hân hoan nà y, phải không?
Äã bao cái Tết trôi qua. Cái Tết nà o cÅ©ng được mong chá». Nhưng chỉ sau má»™t khoảnh khắc ngắn ngá»§i, năm má»›i đã phút chốc trở thà nh năm cÅ© mất rồi. Dòng thá»i gian cứ thế trôi Ä‘i theo quy luáºt cá»§a nó. Ngưá»i ta bắt chá»™p lấy má»™t và i khoảnh khắc ý nghÄ©a nà o đó cá»§a nó để vui mừng, để ká»· niệm. Con ngưá»i mong má»i cái má»›i, cái đẹp. Con ngưá»i khao khát má»™t niá»m vui vÄ©nh hằng. Cái Tết tuy tuyệt vá»i đấy, nhưng cÅ©ng chẳng kéo dà i được bao lâu. Ngà y trước Tết thì rất rá»™n rà ng, nhưng đến buổi chiá»u mồng Má»™t thì đã chẳng cần thấy Tết đâu nữa. Má»i cái trôi qua nhanh quá, là m ta cứ có cảm giác mình tháºt nhá» bé giữa dòng Ä‘á»i vô tình nà y. Ta chợt nhá»› đến những cái Tết khi mình còn bé, rồi tá»± há»i liệu mình còn có thể được đón bao nhiêu cái Tết nữa đây. Ngà y xưa Tết vui như thế, sao cứ cà ng Tết là cảm thấy tẻ nhạt. Liệu Tết năm sau có giống Tết năm nay không?
Ngà y còn bé, ai trong chúng ta cÅ©ng háo hức đón Tết. Tết thì được nghỉ há»c, được Ä‘i chÆ¡i, được mặc đồ đẹp, được nháºn lì xì. Khi lá»›n lên rồi, ta cÅ©ng thÃch Tết nhưng hoà lẫn trong đó dưá»ng như còn có những ná»—i lo âu. Ta chẳng còn ham hố Ä‘i chÆ¡i, lại còn phải báºn tâm suy nghÄ© lấy đâu ra tiá»n để mua sắm những đồ cần thiết, để lì xì cho đám nhá». Má»™t chút niá»m vui cá»§a ngà y Tết đánh đổi cho cả má»™t tháng dà i vắt tay lên trán nghỉ ngợi. Cái gá»i là “đầu xuân năm má»›iâ€, hay “an khang cát tưá»ngâ€, có vẻ chỉ còn là những câu nói cho có hoa văn. Ngưá»i ta chúc mình thì mình vui đón lấy vá»›i tất cả tấm lòng. Nhưng ta cÅ©ng nháºn ra rằng sá»± sống cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i đâu lệ thuá»™c và o những Ä‘iá»u ấy. Äâu phải cứ có nhiá»u ngưá»i chúc ta “bách niên giai lão†là tá»± dưng ta sống được đến hÆ¡n tuổi má»™t trăm. Có đôi khi ta lại thấy rằng sống đến từng ấy tuổi chưa chắc đã là điá»u gì đáng ao ước. Má»—i má»™t cái Tết trôi qua là tóc thêm bạc, lưng thêm còng, ngà y trở vá» vá»›i cát bụi gần đến. Vui hay buồn?
Cái ánh nắng ban mai đầu ngà y Tết mang đến cho ta cảm giác hân hoan bao nhiêu thì từng mà nh hoà ng hôn cuối ngà y gợi lên trong ta ná»—i buồn phiá»n bấy nhiêu. Tết hết rồi! Tết chỉ Ä‘á»ng lại trong và i khoảnh khắc ngắn ngá»§i ấy thôi. Má»™t phút xoã mình vá»›i ngưá»i thân bạn bè đã dần Ä‘i và o hồi kết. Ta lại phải trở vá» vá»›i thá»±c tại cuá»™c sống, vá»›i những cuá»™c chạy Ä‘ua bon chen giữa dòng Ä‘á»i nghiệt ngã. Lại còn phải trả nợ cho cái Tết vừa rồi. Lại còn bao nhiêu băn khoăn cho những ngà y sắp tá»›i. Liệu chuyện gì sẽ xảy đến vá»›i ta trong năm nay? Liệu có Ä‘iá»m may Ä‘iá»m gở nà o Ä‘ang chá» ta không? Vừa hết Tết, ta lại ngồi đếm thá»i gian để mong chá» 365 ngà y nữa trôi qua. Ta cứ mãi tìm kiếm và mÆ¡ má»™ng đến má»™t cõi thanh tịnh thoải mái, chẳng mang báºn tâm gì, để rồi bất chợt nhìn lại, hốt hoảng khi thấy mình đã mang má»™t cái tuổi không còn nhá» nữa rồi. Dòng thá»i gian trôi Ä‘i như vÅ© bão. Nhắm mắt rồi mở mắt, tất cả những gì còn vừa nóng hổi đã nhanh chóng trở thà nh cái cá»§a ngà y hôm qua.
Tháºt là má»™t sá»± trùng hợp đầy ý nghÄ©a khi hầu như cái Tết truyá»n thống năm nà o cá»§a Việt Nam cÅ©ng có chút dÃnh dáng đến mùa Chay. Ta vui Tết, nhưng cÅ©ng không quên thân pháºn cát bụi cá»§a mình. Cái Tết trần gian gợi nhắc cho chúng ta nhá»› đến sá»± chóng tà n cá»§a Ä‘á»i nà y và ngưỡng vá»ng vá» má»™t cái Tết vÄ©nh hằng trên Thiên Quốc. Ta biết rằng có má»™t cái Tết tuyệt hảo Ä‘ang chỠđợi mình. Có má»™t Äấng là Tết Ä‘Ãch thá»±c cho má»—i ngưá»i Ki-tô hữu. NÆ¡i Äấng ấy, ta chẳng còn báºn tâm Ä‘iá»u gì nữa. Vá»›i Äấng ấy, ta vui má»™t niá»m vui bất diệt. Có Äấng ấy là có cả má»i Ä‘iá»u tuyệt vá»i nhất cá»§a hương xuân. Nhưng để có thể vui hưởng cái Tết ấy, ta cần phải bá» mình, vác tháºp giá, buông bá» con ngưá»i cÅ©, cần ý thức vá» sá»± nhá» bé cá»§a mình và đặt trá»n niá»m trông cáºy nÆ¡i Ngà i. Mùa Chay không phải là mùa để buồn, nhưng là thá»i gian để ta tÄ©nh tâm lại, chìm sâu hÆ¡n trong tương quan vá»›i Äấng là mùa Xuân yêu thương, là cái Tết miên viá»…n, là nguồn vui trá»n vẹn và tuyệt đối cá»§a mình.
Pr. Lê Hoà ng Nam, SJ
dongten

