Thứ Năm tuần I TN ,Mc 1:40-45
ÄẾN VỚI CHÚA ÄỂ ÄÆ¯á»¢C CHá»®A LÀNH
Â
Bệnh cùi là má»™t bệnh khá»§ng khiếp. Tuy nhiên nó không khá»§ng khiếp bằng ná»—i khổ bị xua Ä‘uổi. Có thể nói, Ä‘au khổ lá»›n nhất cá»§a con là bị ngưá»i khác xua Ä‘uổi, vì sá»± xua Ä‘uổi khiến ngưá»i ta cảm thấy cô đơn, thấy mình không còn phẩm giá gì nữa, tháºm chà nó còn khiến ngưá»i ta nổi loạn.
Trẻ con mà bị cha mẹ xua Ä‘uổi thì kể như chết. Ngưá»i lá»›n thì sợ bị xua Ä‘uổi còn hÆ¡n phải chịu tất cả má»i Ä‘au khổ khác dồn lại. Vết thương là m ngưá»i tà n táºt Ä‘au đớn nhất không phải là chứng bệnh thể xác hay tinh thần ngưá»i đó Ä‘ang mắc phải, mà là bị ngưá»i khác xa lánh.
Ngưá»i bệnh như thế, không những bị những vết thương trên thân xác hà nh hạ Ä‘au đớn mà còn bị những ná»—i Ä‘au, ná»—i nhục trong tâm hồn dằn vặt khổ sở. Há» bị xã há»™i khinh khi loại trừ. Há» bị má»™t mặc cảm chua chát dà y vò. Nhân phẩm không được tôn trá»ng, há» sống mà coi như đã chết.
Ngưá»i cùi đến vá»›i Chúa Giêsu trong bà i Tin Mừng nà y là má»™t ngưá»i bị xua Ä‘uổi. Vì cùi, anh không được sống chung vá»›i ngưá»i khác trong xã há»™i. Anh phải tránh không để cho ngưá»i khác chạm tá»›i mình. HÆ¡n nữa vì ngưá»i ta coi ngưá»i cùi là kẻ tá»™i lá»—i bị Chúa phạt, nên anh còn thêm mặc cảm mình bị chÃnh Thiên Chúa xua Ä‘uổi nữa.
Chúa Giêsu không ngại Ä‘i ngược lại táºp tục và quy chế lá» luáºt vá» ngưá»i phong há»§i bị cách ly khá»i Ä‘á»i sống xã há»™i và đá»i sống tâm linh: Ngà i giÆ¡ tay chạm đến ngưá»i phong há»§i. Äức Giê-su biết và Ngà i sẽ nói thẳng ra rằng Ä‘iá»u là m cho con ngưá»i ra ô uế không đến từ bên ngoà i nhưng từ những tư tưởng gian tà ở trong lòng cá»§a con ngưá»i. Äó má»›i tháºt sá»± là m cho con ngưá»i ra ô uế (Mt 15, 17-20).
Khi chữa khá»i bệnh phong, Chúa Giêsu giải thoát ngưá»i bệnh khá»i những Ä‘au đớn phần xác. Từ nay, anh không còn bị những vết thương hà nh hạ. Thân thể anh trở nên là nh lặn. Da dẻ anh trở lại hồng hà o tươi tắn. Khuôn mặt anh rạng rỡ.
Khi chữa khá»i bệnh phong, đồng thá»i Chúa Giêsu cÅ©ng giải phóng anh khá»i những mặc cảm đè nặng tâm hồn bao năm tháng qua. Khi chạm đến thân thể anh thì Ngưá»i cÅ©ng chạm đến tâm hồn anh. Trước kia anh cảm thấy bị má»i ngưá»i xa lánh, nay qua Chúa Giêsu anh cảm thấy má»i ngưá»i gần gÅ©i thân thương. Trước kia anh cảm thấy bị khinh miệt, nay anh cảm thấy được trân trá»ng. Trước kia anh cảm thấy bị bá» rÆ¡i, nay anh cảm thấy đựoc yêu thương vá»— vá».
Trước má»™t con ngưá»i bị xem là đồ ô uế và bị cách ly khá»i đám đông, không ai dám đến gần, Chúa Giêsu đã “chạnh lòng thươngâ€, má»™t diá»…n ngữ Tân Ước được dùng để diá»…n tả sá»± đồng cảm sâu sắc dâng lên táºn đáy lòng đến ná»—i Ngà i không thể khoanh tay đứng nhìn được.
Ãối vá»›i ngưá»i Do thái, kẻ mắc bệnh phong cùi bị coi như Thiên Chúa chúc dữ và xã há»™i loại bá». Không được tham dá»± nghi lá»… trong há»™i đưá»ng. Há» là thà nh phần tá»™i lá»—i, phải sống thà nh từng nhóm nÆ¡i mồ mả, phải la lên “ô uế†để má»i ngưá»i tránh xa. Ai trò chuyện vá»›i há» là phạm luáºt. Trong hoà n cảnh bi đát ấy, ngưá»i phong cùi đã hết lòng tin tưởng quyá»n năng cá»§a Chúa Giêsu, nên anh đã quỳ xuống van xin: “Nếu Ngưá»i muốn, Ngưá»i có thể khiến tôi nên sạch†(Mc. 1, 40).
Thấy lòng tin cá»§a anh, Ãức Giêsu động lòng thương, giÆ¡ tay đặt trên ngưá»i ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khá»i bệnh†(Mc. 1, 41). Chạm đến ngưá»i phong cùi, Chúa Giêsu đã phạm luáºt, khiến ngưá»i ta khó chịu. Ngưá»i muốn thay đổi những lệch lạc trong luáºt. Qua việc đặt tay cá»§a Ãức Giêsu, con ngưá»i được tiếp xúc thần tÃnh cá»§a Ngưá»i, nhỠđó được nháºn lãnh ân sá»§ng là sức sống cá»§a Ngưá»i. ChÃnh vì thế mà bệnh phong biến mất và anh ta được sạch.
Anh đã liá»u lÄ©nh vượt ra khá»i những Ä‘iá»u luáºt lệ quy định là phái xa tránh ngưá»i khác, tháºm chà còn phải la to để ngưá»i khác biết mà tránh. Anh đến vá»›i Chúa Giêsu, để trình bà y tình trạng cá»§a mình, cÅ©ng như ý muốn được chữa là nh. Hà nh động liá»u lÄ©nh nà y hẳn phải xuất phát từ lòng tin tưởng không những ở quyá»n năng cá»§a Chúa Giêsu có thể chữa là nh bệnh, mà nhất là ở lòng nhân từ thương yêu cá»§a Ngà i, muốn giải thoát ngưá»i ta khá»i bệnh táºt. Chắc là anh đã từng được nghe thiên hạ nói vá» Ngà i. Diá»…n tiến cá»§a sá»± việc cho thấy anh đã không tin tưởng hão huyá»n. Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương trước thái độ và lòng tin cá»§a anh. Và Ngà i đã là m phép lạ để cứu chữa anh.
Chúa Giêsu đã chữa là nh thể xác và tâm hồn cá»§a ngưá»i bệnh phong. ChÃnh thái độ tin tưởng, đơn sÆ¡ cá»§a anh đã chạm đến lòng thương xót cá»§a Chúa. Phép lạ phát sinh từ lòng tin cá»§a bệnh nhân và từ ý muốn đầy quyá»n năng cá»§a Chúa Giêsu.
ÄÆ°á»£c chữa là nh, anh quên ngay lá»i Chúa Giêsu căn dặn “đừng nói gì vá»›i ai cả.†Bởi vì lòng anh trà n ngáºp niá»m tri ân, cảm tạ Thiên Chúa. Anh không thể giữ niá»m vui, ân huệ cho riêng mình, mà hân hoan công khai chia sẻ vá»›i má»i ngưá»i vá» hồng ân má»›i lãnh nháºn nhưng không. Nên vừa Ä‘i khá»i, anh đã rao truyá»n và loan tin ấy khắp nÆ¡i.â€
Lòng Mến trà n đầy cá»§a anh đã lan tá»a khắp nÆ¡i, khiến dân chúng từ khắp nÆ¡i kéo đến vá»›i Chúa Giêsu. Niá»m tri ân, lòng cảm mến đã biến anh thà nh chứng nhân sống động, rao giảng Tin Mừng đến tha nhân. Anh không sở hữu Æ¡n cứu độ cho riêng mình, mà trái lại anh đã thá»±c hiện đúng ba bước như má»›i đây Äức Thánh Cha Phanxicô đã giải thÃch. Ngà i cho rằng có ba tiêu chuẩn để không không tư nhân hóa sá»± cứu rá»—i: “Äức Tin và o Chúa Giêsu, Äấng thanh tẩy chúng ta, Äức Cáºy khÃch lệ chúng ta nhìn tá»›i những lá»i hứa và tiến Ä‘i vá» phÃa trước và Äức Mến là chăm sóc lẫn nhau, khuyến khÃch tất cả chúng ta thá»±c hà nh bác ái và các việc là nh.â€
Ãiểm hay trong chuyện nà y không phải là việc Chúa Giêsu chữa anh nà y khá»i bệnh cùi, mà là cách Ngà i đối xá» vá»›i anh. Khi thấy anh đến gần mình, Ngà i không xua Ä‘uổi, nhưng để anh đến. Chẳng những thế Ngà i còn giÆ¡ tay đụng và o anh. Bằng cá» chỉ giÆ¡ tay đụng và o anh như thế, Ãức Giêsu tá» dấu hoan nghênh anh, đón nháºn anh. Và thái độ hoan nghênh đón nháºn đó đã chữa anh khá»i mặc cảm và ná»—i Ä‘au bị xua Ä‘uổi. Cho nên có thể nói, trước khi chữa bệnh thể xác cho anh, Ngà i đã chữa là nh tinh thần cá»§a anh.
“Chạnh lòng thươngâ€. Kiểu nói nà y ta có thể hiểu ngay. Thá»±c váºy, Thiên Chúa cá»§a chúng ta không phải là má»™t Thiên Chúa vô cảm, dá»ng dưng, nhưng là má»™t Thiên Chúa dá»… bị thương tổn má»™t Thiên Chúa cùng chịu khổ vá»›i nhưng ngưá»i Ä‘au khổ, má»™t Thiên Chúa mang trên mình những thương tÃch cá»§a chúng ta (Is 53,5). Äấng “là m cho Thiên Chúa hiện diện cụ thể†nói cho ta biết tấm lòng trìu mến cá»§a Thiên Chúa đối vá»›i bệnh nhân.
Váºy khi nà o chúng ta má»›i chấp nháºn thế giá»›i nà y, như thá»±c trạng hiện nay cá»§a nó, không thể “hoà n hảo†được? Chỉ có mình Thiên Chúa là Thiên Chúa. Chỉ có mình Thiên Chúa là hoà n hảo. Thế gian không phải là “Chúaâ€. Thế gian không thể hoà n hảo. Thiên Chúa đã không thể là m khác hÆ¡n là tạo dá»±ng má»™t thế gian “không phải là Chúa nếu không Ngưá»i đã không là m được Ä‘iá»u gì cả, và Ngưá»i có thể sẽ muôn Ä‘á»i cô đơn.
Do đó, Ngưá»i đã quyết định tạo dá»±ng con ngưá»i, được ghi dấu ấn “hữu hạnâ€, rõ rà ng “không phải là Chúaâ€. Và như thế, con ngưá»i phải gánh chịu những rá»§i ro vá» tình trạng sức khá»e suy sụp, vá»›i khả năng nguy hiểm trở thà nh phong há»§i, Ä‘iên khùng, khi các nhiá»…m thể hoạt động lệch lạc. Cần phải có can đảm nhìn thẳng và o “thế gian nà yâ€. Nhưng, nếu Thiên Chúa tạo thà nh má»™t tạo váºt mang dấu tÃch hạn hẹp và bất toà n, thì Ngưá»i chỉ tạo dá»±ng nó trong chương trình là má»™t ngà y kia sẽ ban cho nó sá»± sống thần thiêng cá»§a Ngưá»i.
Chúa Giêsu đối xá» ngưá»i phong há»§i đáng thương nà y như thế nà o, thì Ngà i cÅ©ng đối xá» những ngưá»i tá»™i lá»—i khác cÅ©ng như váºy. Ngà i không ngại tiếp xúc há». Nhiá»u ngưá»i ngạc nhiên khi thấy Ngà i để cho má»™t phụ nữ tai tiếng chạm đến mình, và tháºm chà Ngà i còn đồng bà n vá»›i những ngưá»i thu thuế và những kẻ tá»™i lá»—i. Như váºy, Ngà i muốn bảo đảm vá»›i chúng ta: Ngà i không ghê tởm tá»™i lá»—i cá»§a chúng ta. Ngà i không muốn khai trừ chúng ta, nhưng ngược lại là đà ng khác khi Ngà i công bố: “Ngưá»i khá»e mạnh không cần thầy thuốc, ngưá»i Ä‘au ốm má»›i cầnâ€Â (Mt 9, 12; Mc 2, 17).
Huệ Minh

