“Biến cố Giêsu†đã để lại má»™t ấn tượng lá»›n trong Giáo Há»™i thá»i kỳ đầu. Qua lá»i rao giảng và các việc là m cá»§a các Tông Äồ, ngưá»i ta bắt đầu tin và o Äức Giêsu như là Thiên Chúa và là Äấng Cứu Äá»™ trần gian. Giáo Há»™i nhanh chóng lan rá»™ng. Niá»m tin, niá»m hy vá»ng và tình yêu dà nh cho Äức Giêsu cÅ©ng dần dần thấm và o Ä‘á»i sống cá»§a các tÃn hữu. Bởi thế, khi đối diện vá»›i cuá»™c bách hại kinh khá»§ng, nhiá»u ngưá»i vẫn sẵn sà ng chịu chết, lấy máu mình là m cá»§a lá»… dâng lên Chúa, chứ nhất quyết không chối bá» niá»m tin và o Äức Giêsu. Tháºm chÃ, ngưá»i ta còn vui mừng khi chịu chết vì danh Chúa. Há» xem đó là má»™t vinh dá»± vì được kết hiệp máºt thiết vá»›i Äức Giêsu Kitô chịu đóng Ä‘inh. Có thể nói, đối vá»›i há», cuá»™c Ä‘á»i nà y chẳng còn mong chá» gì hÆ¡n, ngoà i việc quy hướng tất cả vá» Chúa, chỠđợi Ngưá»i sẽ đến và kiện toà n Nước Trá»i như lá»i Ngưá»i đã nói.
Khi cuá»™c bách hại qua Ä‘i vá»›i chiếu chỉ cá»§a Constantine và o năm 313, các Kitô hữu được tá»± do sống niá»m tin cá»§a mình. Äây là má»™t dấu hiệu tốt, nhưng cÅ©ng để lại má»™t cuá»™c khá»§ng hoảng trong lòng những ai muốn hiến dâng tất cả, kể cả mạng sống mình, cho Chúa. Không còn những bắt bá»› cÅ©ng đồng nghÄ©a vá»›i việc không còn cÆ¡ há»™i để kết hiệp vá»›i Äức Kitô chịu khổ nạn. Các tÃn hữu bắt đầu tìm những cách khác để thể hiện khao khát muốn hiến thân. Trong má»™t và i tà i liệu cổ, ngưá»i ta nháºn thấy và o những thế ká»· đầu, đã có những nghi thức thánh hiến trinh nữ. Äó là những ngưá»i phụ nữ không muốn láºp gia đình như bao phụ nữ khác theo phong tục táºp quán lúc bấy giá». Há» muốn dà nh chá»n cuá»™c Ä‘á»i như má»™t cá»§a lá»… dâng lên Chúa.
Lúc nà y, có má»™t xu hướng “chê ghét†thế gian. Nhiá»u ngưá»i xem “thế gianâ€, tức xã há»™i mà trong đó ngưá»i ta sinh sống, là chốn ồn à o, xô bồ, nÆ¡i giao tranh cá»§a những Ä‘iá»u phà m tục, xấu xa. Bởi thế, há» cho rằng thế gian là nÆ¡i dà nh cho những con ngưá»i có Ä‘á»i sống thiêng liêng thấp, nÆ¡i hoạt động cá»§a ma quá»·, lôi kéo ngưá»i ta đến những Ä‘iá»u nhÆ¡ nhuốc. Äể gặp được Thiên Chúa, ngưá»i ta cho rằng phải tìm đến những nÆ¡i thanh tịnh. Từ đó, có má»™t xu hướng Ä‘i và o rừng sâu, sa mạc, tìm đến những nÆ¡i thanh vắng vá»›i hy vá»ng có thể tìm gặp được Chúa trong sá»± bá» mình, phạt xác. Má»—i ngưá»i tá»± tìm cho mình má»™t góc riêng. Ä‚n uống đạm bạc, không ăn mặc cầu kỳ. Dà nh phần lá»›n thá»i gian trong ngà y để cầu nguyện, giữ tâm hồn thinh lặng tuyệt đối. Ta được biết đến câu chuyện cá»§a thánh Anton Tu Rừng, ngưá»i đã có những cuá»™c chiến vá»›i ma quá»· khi chúng muốn cám dá»— ngà i bá» cuá»™c.
Cứ thế, là n sóng kéo và o sa mạc để tu trì ngà y cà ng gia tăng. Sa mạc vốn là ơn yên tÄ©nh, nay lại trở nên nÆ¡i ồn à o vì có quá nhiá»u ngưá»i kéo đến để tu. Các tu sÄ© lại khăn gói lên đưá»ng, tìm má»™t nÆ¡i khác để sinh sống và tu. Bên cạnh đó, do nhu cầu vá» sinh tồn và an toà n, má»™t số ngưá»i đã liên đới vá»›i nhau, giúp đỡ nhau, đặc biệt là những trinh nữ. Há» sống vá»›i nhau trong má»™t khoảng không gian, phân chia nhau những pháºn vụ. Khi ngưá»i nà y cầu nguyện thì ngưá»i kia Ä‘i kiếm thức ăn, hoặc ngược lại. Khi có thá»i gian rảnh rá»—i, há» có thể chia sẻ vá»›i nhau những tâm tình hay những Ä‘iá»u đã nháºn được từ giá» cầu nguyện để nâng đỡ nhau. ChÃnh Pacom, và o khoảng thế ká»· thứ 4 ở Ai Cáºp, sau bảy năm thụ huấn vá»›i Palemon, đã nháºn thấy việc sống má»™t mình không giúp ông tăng trưởng nhân đức. Vì thế, ông đã tách ra và khởi xướng má»™t hình thức sống chung. Dần dần, hình thức nà y trở nên phổ biến. Äá»i sống ẩn tu (má»—i ngưá»i má»™t góc) dần dần được thay thế bởi hình thức cá»™ng tu (nhiá»u ngưá»i sống vá»›i nhau).
Hình thức cá»™ng tu cÅ©ng theo thá»i gian có sá»± biến đổi, đặc biệt khi số lượng ngưá»i muốn cá»™ng tu gia tăng. Ngoà i ra, do có nhiá»u tu sÄ© có tiếng tăm vỠđạo hạnh và sá»± khôn ngoan, nhiá»u giáo dân cÅ©ng tìm đến vá»›i hỠđể xin theo, hoặc chỉ để tìm kiếm những lá»i khuyên trong cuá»™c sống, hoặc nhá» vị nà y cầu nguyện vá»›i Chúa giúp mình. Số lượng ngưá»i hà nh hương cÅ©ng rất đông. Và để khá»i phải mất công Ä‘i xa, há» quyết định chá»n má»™t nÆ¡i nà o đó gần nÆ¡i cư trú cá»§a vị tu sÄ© để dá»… gặp gỡ, trao đổi. Thế là , có má»™t quần thể đông đúc ngưá»i dân sinh sống, vây quanh khu vá»±c cá»§a các tu sÄ©. Các tu sÄ© không thể cứ chuyển chá»—, nhưng cÅ©ng không thể để Ä‘á»i sống cá»§a mình bị ảnh hưởng bởi những ngưá»i dân. Há» quyết định xây nhà , vá»›i tưá»ng rà o và những cánh cổng kÃn đáo. Há» chá»n má»™t ngưá»i cao niên, có đức độ là m ngưá»i đứng đầu. Há» bắt đầu viết lá» luáºt trong nhà : giá» Ä‘á»c kinh, giá» cầu nguyện, giá» mở cá»a gặp gỡ… Trong khuôn viên kÃn đáo ấy, các tu sÄ© tá»± cà y cấy, chăn nuôi để chu cấp nguồn thức ăn cho mình. Khi được mùa, há» chia sẻ những phần còn dư cho những ngưá»i chung quanh. Äây chÃnh là hình thức đầu tiên cá»§a kiểu sống Ä‘an viện, còn kéo dà i cho đến táºn ngà y nay. ChÃnh thánh Biển Äức là tổ phụ cá»§a Ä‘á»i sống Ä‘an tu nà y.
Thá»i gian trôi qua, các kiểu Ä‘an viện như thế nà y xuất hiện cà ng nhiá»u. Các tu sÄ© vẫn giữ thói quen thinh lặng, cầu nguyện và lao động, gặp gỡ Chúa trong những bổn pháºn thưá»ng ngà y và trong lối sống đơn sÆ¡, thanh thoát, không cạnh tranh vá»›i Ä‘á»i. Viện Phụ được xem như ngưá»i cha trong Ä‘an viện, chăm lo Ä‘á»i sống váºt chất và tinh thần cho từng tu sÄ©. Tất cả Ä‘á»u phải tuân theo lá» luáºt vì lá» luáºt giúp bảo vệ tu sÄ© khá»i những sa ngã. Ngưá»i ta cho rằng Ä‘an viện chÃnh là Thiên ÄÆ°á»ng, nÆ¡i Thiên Chúa ngá»± trị, còn cuá»™c sống bên ngoà i chẳng khác gì hoả ngục, vì đó là nÆ¡i hoà nh hà nh cá»§a các nết xấu. Ai muốn dâng hình cho Chúa, không cần phải tỠđạo như trước, nhưng có thể từ bá» má»i sá»±, sống hãm mình và hy sinh trong Ä‘an viện. Äó cÅ©ng là má»™t kiểu tỠđạo, má»™t kiểu biến mình là m cá»§a lá»… dâng lên Chúa.
Tuy nhiên, dần dần, lối sống ngà y phát sinh má»™t vấn đỠliên quan đến căn tÃnh Ä‘á»i tu: Ä‘i tu chỉ để lo cho Ä‘á»i sống cá»§a mình thôi sao, có nhất thiết phải trốn Ä‘á»i má»›i Ä‘i tu? Hay nói cách khác, đâu là tương quan giữa Ä‘á»i sống thiêng liêng và đá»i sống tông đồ; là m sao để có thể vừa gặp Chúa, vừa gặp ngưá»i ta? Những bức tưá»ng kÃn cổng cá»§a Ä‘an viện dưá»ng như ngăn cản các Ä‘an sÄ© gặp gỡ ngưá»i dân để nâng đỡ há». Bên trong Ä‘an viện thì trù phú, nhưng bên ngoà i Ä‘an viện là những con ngưá»i đói khát, không có chút thức ăn. Nhưng nếu các Ä‘an sÄ© cứ ra ngoà i để là m việc tông đồ thì là m sao có thể chu toà n những bổn pháºn vá» các giá» kinh, giá» cầu nguyện nghiêm ngặt?
Khoảng thế ká»· thứ 12,13, Giáo Há»™i rÆ¡i và o thá»i gian đêm tối, cái mà ngưá»i ta vẫn gá»i là “đêm trưá»ng Trung Cổâ€. Hà ng Giáo sÄ© ăn chÆ¡i, sa Ä‘oạ, sống truỵ lạc, chẳng mà ng gì đến Ä‘á»i sống đức tin. Linh mục không chăm lo cho Ä‘á»i sống thiêng liêng cá»§a giáo dân. Nhiá»u ngưá»i trong số đó cÅ©ng thất há»c, chẳng hiểu gì vỠđức tin. Giáo dân thì noi gương các giáo sÄ©. Chỉ giữ đạo theo kiểu mê tÃn, chứ hoà n toà n không có chút kiến thức nà o vá» những Ä‘iá»u mình tin. Äá»i sống Ä‘an viện dưá»ng như không thể cáng đáng ná»—i sá»± sa Ä‘oạ trong Giáo Há»™i lúc bấy giá».
Nhưng Chúa đã an bà i má»i sá»±. Ngay giữa đêm tối ấy, xuất hiện trong Giáo Há»™i hai vị đại thánh là thánh Phanxico Assisi (1181-1226) và thánh Äa Minh (1170-1221). Hai vị nà y đã láºp nên hai dòng mang tên mình, vá»›i hai linh đạo khác nhau. Thánh Phanxico Assisi đã dùng sá»± khó nghèo là m trụ đỡ cho Ä‘á»i sống thiêng liêng. Còn thánh Äa Minh thì dùng phương pháp giảng thuyết để giúp cá»§ng cố đức tin cho các tÃn hữu. Cả hai Ä‘á»u có chung lý tưởng xây dá»±ng Giáo Há»™i. Hà ng ngà y Ä‘i xin ăn, tiếp xúc vá»›i ngưá»i khác, sống Ä‘á»i sống đạm bạc, theo mẫu gương Äức Giêsu khó nghèo. Gương là nh và đá»i sống đạo đức cùng những việc bác ái tốt đẹp do hai vị thánh nà y cÅ©ng như các tu sÄ© trong há»™i dòng mang tên hỠđã lôi kéo được nhiá»u ngưá»i vá» vá»›i Chúa. Khác vá»›i Ä‘á»i sống Ä‘an viện, các dòng khất thá»±c không khuôn mình trong những bức tưá»ng, nhưng đã Ä‘i ra ngoà i, tiếp xúc vá»›i ngưá»i khác để là m việc tông đồ.
NÆ¡i thánh Inhaxio Loyola (1491-1556), Thánh Thần đã thổi má»™t luồng gió má»›i và o Giáo Há»™i. Linh đạo cá»§a Inhaxio, xuất phát từ kinh nghiệm cá»§a chÃnh bản thân ngà i, đã là nguồn khởi hứng cho rất nhiá»u cá nhân, tu há»™i khác từ lúc ra Ä‘á»i cho đến nay. Vá»›i Inhaxio, hai yếu tố “chiêm niệm†và “hoạt động†không còn là hai trục tách rá»i nhau, nhưng hoà quyện vá»›i nhau thà nh má»™t: chiêm niệm trong hoạt động. Chiêm niệm là nguồn mạch cá»§a má»i hoạt động, và trong chÃnh hoạt động, ngưá»i ta Ä‘ang chiêm niệm. Nói rõ hÆ¡n, theo ngôn từ cá»§a Inhaxio, ngưá»i ta phải cố gắng “tìm thấy Chúa trong má»i sá»±â€. Con ngưá»i phải luôn nhìn đến Chúa như là cùng Ä‘Ãch cá»§a Ä‘á»i mình và sá» dụng má»i cái Chúa ban như phương tiện giúp mình đến vá»›i Chúa. Nói cách khác, con ngưá»i phải luôn có gắng kết hiệp vá»›i Chúa qua việc thá»±c thi ý cá»§a Ngà i. Trong má»i việc mình là m, dù ở đâu, dù thế nà o, vẫn luôn hướng trá»n tâm trà vá» Chúa, để tất cả Ä‘á»i sống cá»§a mình trở thà nh má»™t lá»i cầu nguyện dâng lên Chúa.
Sau thánh Inhaxio Loyola, chắc chắn sẽ còn có nhiá»u linh đạo khác nữa ra Ä‘á»i, giúp các tÃn hữu nên thánh trong cuá»™c sống cá»§a mình. Ôn lại lịch sá» các linh đạo, ta như được gợi nhắc vá» bản chất nguyên thuá»· cá»§a Ä‘á»i tu. Äó là má»™t cuá»™c Ä‘á»i tỠđạo, má»™t chá»n lá»±a để mình ngà y cà ng chết Ä‘i vá»›i Chúa và được cùng Ngưá»i sống lại trong má»™t sá»± sống má»›i. Tháºt ra, trước khi Äức Giêsu ra Ä‘á»i, đã có những dấu tÃch cá»§a má»™t cuá»™c sống ẩn tu, xa lánh thế gian, sống độc thân trong sa mạc (và dụ như cá»™ng Ä‘oà n Essenes ở Qumran, gần Biển Chết ở Palestin). Nhưng chỉ khi biến cố nháºp thể xảy ra, khi Con Thiên Chúa xuống thế là m ngưá»i, Ä‘á»i tu má»›i tháºt sá»± mang lấy má»™t ý nghÄ©a phong phú. Äức Giêsu trở thà nh khởi nguồn, ná»n tảng và điểm tá»±a cá»§a Ä‘á»i tu. Vì thế, chẳng nghi ngá» gì, ta có thể khẳng định rằng từ Äức Giêsu, ta tìm thấy nguồn gốc và ý nghÄ©a tháºt sá»± cá»§a Ä‘á»i tu, cá»§a má»™t sá»± dâng hiến trá»n vẹn.
Pr. Lê Hoà ng Nam, SJ
dongten

