Ngà y đầu bước chân và o trưá»ng cao đẳng, tôi nghÄ© rằng mình sẽ không còn e ngại như những cô cáºu há»c trò cấp 1, cấp 2 nữa, vì tôi bây giỠđã là má»™t sinh viên. Nhưng không, trước mắt tôi má»i thứ Ä‘á»u xa lạ và tôi cảm thấy mình tháºt nhá» bé.
Lá»›p tôi gồm 68 sinh viên đến từ má»i miá»n cá»§a đất nước – má»™t con số lá»›n hÆ¡n tôi tưởng rất nhiá»u – vá»›i những ngôn ngữ, văn hóa, tôn giáo rất khác biệt. Lá»›p tôi Ä‘a số là ngưá»i ngoại đạo, nên sinh viên Công Giáo thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vì thế, tôi – má»™t ngưá»i Ä‘ang cháºp chững bước và o Ä‘á»i tu – trở nên khá “khác lạ†đối vá»›i bạn bè. Khác lạ bởi cách ăn mặc cá»§a tôi, bởi cách xưng hô, và bởi tôi không sá» dụng những chiếc Ä‘iện thoại hay nhưng công cụ “thông minh†trong xã há»™i đầy phát triển nà y. Tôi như trở thà nh má»™t ngưá»i được há»i cung bởi những câu há»i cá»§a bạn bè đặt ra, nà o là : bạn ở đâu? bạn theo tôn giáo nà o? bạn Ä‘i tu à ? Ä‘i tu là gì hả bạn? sao mình thấy cÅ©ng có nhiá»u ngưá»i Ä‘i tu mà há» lại ăn mặc khác bạn? nhà dòng là như thế nà o? bạn sống trong dòng thì sống là m sao?…. Những câu há»i đổ dồn vá» phÃa tôi, tôi mỉm cưá»i giải thÃch cho các bạn theo sá»± hiểu biết và sá»± thúc đẩy cá»§a Chúa Thánh Thần. Tuy là ngưá»i khác tôn giáo và ngưá»i ngoại đạo, nhưng tôi thấy rõ trên khuôn mặt cá»§a các bạn có vẻ rất lắng nghe, nên tôi cÅ©ng thấy vui. Niá»m vui đó được dâng lên khi Nga nói vá»›i tôi:
– Em cÅ©ng là ngưá»i Công Giáo chị à ! Có lẽ sợ tôi không tin nên Nga nói tiếp: Em là m Dấu Thánh Giá cho chị xem. “Nhân Danh Cha và Con và Thánh Thần. Lạy Cha chúng con ở trên Trá»i….â€
Khi thấy Nga Dấu Thánh Giá và đá»c kinh tuyên xưng Äức Tin cá»§a mình, tôi tháºt sá»± rất vui. Nhưng niá»m vui cá»§a thôi bị chặn lại khi Ngân nói vá»›i  Nga:
– Cáºu  đá»c kinh Chúa Thánh Thần cho mình nghe thá» xem!
Nga tá» ra suy nghÄ© và há»i tôi kinh đó Ä‘á»c như thế nà o. Tôi chưa kịp trả lá»i thì Nga nói tiếp:
– Nhà em ở quê cÅ©ng gần nhà thá» lắm chị, nhưng từ khi em lên đây Ä‘i há»c. Em ở xa nhà thá» nên em không Ä‘i lá»… được.
“Ở xa nhà thá» nên không Ä‘i lá»… được!†Nghe Nga giải thÃch, tôi liên tưởng tá»›i Ä‘á»i sống đức tin cá»§a gia đình tôi. Bởi đức tin cá»§a gia đình tôi được xây dá»±ng trên ná»n tảng bố tôi – má»™t ngưá»i đạo theo – và mẹ tôi, là ngưá»i đạo gốc. Hai mươi hai năm bố sống cùng vá»›i ông bà ná»™i, bố chưa hỠđược nghe tá»›i Thiên Chúa. Äối vá»›i bố, Thiên Chúa là má»™t ai đó vô cùng xa lạ. Váºy mà bố đã chấp nháºn tin và o Ngưá»i. Bố luôn cố gắng cùng mẹ nêu gương và xây dá»±ng đức tin cho các con trong gia đình. Mặc dù bố biết đức tin cá»§a má»™t ngưá»i đạo theo sẽ không được cắm rá»… sâu và vững chắc như má»™t ngưá»i đạo gốc. Trong thâm tâm tôi, vì thế luôn đặt ra nhiá»u vấn Ä‘á», rằng tôi sẽ ra sao nếu bố tôi không vá» quê ngoại ở? Tôi có được đầy đủ đức tin khi sống giữa má»™t môi trưá»ng vá»›i há» hà ng ná»™i là ngưá»i ngoại đạo không?
Qua câu chuyện cá»§a bạn Nga, nếu không được tiếp tục há»c há»i và nuôi dưỡng, thì đức tin cá»§a Nga sẽ thế nà o? Tôi suy nghÄ© và dâng lên Chúa lá»i cầu nguyện cho Nga và những ngưá»i Ä‘ang gặp phải hoà n cảnh như Nga.
Trong cuá»™c sống hôm nay, không chỉ có Nga mà thôi, nhưng có rất, rất nhiá»u ngưá»i Ä‘ang rÆ¡i và o hoà n cảnh như váºy. Giáo Há»™i Ä‘ang cần rất nhiá»u lá»i cầu nguyện, nhiá»u chứng nhân sống động, để là m chứng cho Chúa và đem má»i ngưá»i vá» vá»›i lòng nhân háºu cá»§a Chúa. Ước mong các sinh viên Ki-tô hữu là những chứng nhân ấy trong chÃnh môi trưá»ng sống cá»§a mình.
Hồng Hưá»ng
MTG Thá»§ Äức

