Nước Pháp nổi báºt vá»›i truyá»n thống văn chương cá»§a nó. Má»™t và i tổng thống cá»§a ná»n Äệ NgÅ© Cá»™ng hòa cho thấy rõ rệt há» gắn bó vá»›i chữ nghÄ©a. Emmanuel Macron phải nối lại vá»›i quá khứ nà y, ông Eric-Emmanuel Schmitt, Hà n lâm viện Goncourt viết trên diá»…n đà n cá»§a ông.
Sắp tá»›i đây, má»™t tân tổng thống sẽ Ä‘iá»u khiển nước Pháp. Tôi chân thà nh chúc ông thà nh công, vì tôi chúc chúng ta, tất cả chúng ta, má»™t cách mãnh liệt là phải thà nh công. Emmanuel Macron trẻ (không trẻ mãi), thông minh (sẽ còn), có năng khiếu (sẽ giúp ông), nhân bản (phải trau dồi mãi), khiêm tốn (dá»… quên lắm), tham vá»ng (lúc nà y là cho nước Pháp chứ không phải cho ông), ông toát ra má»™t năng động lạc quan mà tôi mong năng động nà y sẽ được lây lan và trong năng động nà y, chúng ta sẽ tìm thấy để nháºn biết mình. Tôi muốn kéo sá»± chú ý cá»§a ông vá» những gì mà ngà y hôm nay chỉ còn trong huyá»n thoại, nhưng vá»›i độ lùi, chúng ta thấy đây là điá»u đáng kể và có tÃnh biểu tượng: mối dây liên hệ cá»§a các tổng thống vá»›i văn chương.
Nước Pháp là má»™t nước văn chương vì ngưá»i dân Pháp Ä‘á»c rất nhiá»u và viết còn nhiá»u hÆ¡n. Văn chương vì ngưá»i dân Pháp được nuôi dưỡng bởi La Fontaine, Saint-Exupéry hay Marcel Aymé từ khi còn trong nôi. Văn chương vì ngưá»i dân Pháp qua tuổi vị thà nh niên vá»›i Verlaine, Rimbaud, Baudelaire. Văn chương vì ngưá»i ta gá»i ngôn ngữ Pháp là ngôn ngữ cá»§a Molière. Văn chương vì nước Pháp tá»a rạng trên thế giá»›i bởi các văn sÄ© và tư tưởng gia sáng chói từ Voltaire đến Lévi-Strauss. Văn chương vì nước Pháp đưa các tác giả được nổi tiếng, được vinh danh, được chà o mừng lên các đưá»ng phố, các đưá»ng phố thưá»ng mang tên các tiểu thuyết gia, các thi sÄ© hay các nhà viết kịch. Văn chương vì nước Pháp có nhiá»u giải văn chương cÅ©ng như giải phô-mai ngon. Văn chương vì má»i ngưá»i Ä‘á»u muốn viết má»™t quyển sách, ngay cả những ngưá»i chỉ cần ký và o là được. Văn chương vì ở Pháp ngá»± trị ý tưởng cao thượng cá»§a văn chương: khác vá»›i các phương tiện truyá»n thông viết trên nước, văn chương được viết trên giấy, được khắc trên đá cẩm thạch không bị thá»i gian là m phai mòn. Văn chương vì các văn sÄ© Pháp vẫn còn dù cho thế hệ cá»§a hỠđã tắt ngúm. Văn chương vì nó dám đùa vá»›i vÄ©nh cá»u.
Äã có má»™t thá»i các tổng thống cá»§a ná»n Cá»™ng hòa Pháp biểu lá»™ rõ há» dÃnh đến văn chương. Charles de Gaulle không những chỉ Ä‘á»c mà ông còn viết ký ức và o báºc thầy. Georges Pompidou, thạc sÄ© văn chương, ông đã viết tác phẩm Hợp tuyển ThÆ¡, tác phẩm đã là kinh nháºt tụng cá»§a tôi trong thá»i son trẻ. Valéry Giscard d’Estaing nói lên tình yêu cá»§a ông đối vá»›i Maupassant và bây giỠông ở trong Hà n lâm viện Pháp. François Mitterrand thết tiệc má»™t cách thanh lịch và háºu hÄ©nh các tác phẩm, ông đã gặp rất nhiá»u các văn sÄ© mà ông ngưỡng má»™ như Michel Tournier.
Ngưá»i nà o Ä‘á»c, hỠđạt đến tầm mức phổ quát
Sau há» thì cái khuôn nà y bị bể. Không phải vì Jacques Chirac, Nicolas Sarkozy, François Hollande không phải là không có văn hóa, nhưng chúng ta ghi nháºn, má»™t cách trại ra, vá» văn chương há» có má»™t sá»± hiếu kỳ theo thá»i Ä‘iểm, nhưng không có Ä‘am mê. Váºy, má»™t cách đồng tình, như thế nhiệm kỳ tổng thống cá»§a há» có mất Ä‘i quyá»n uy và danh giá không. Có thể nà o ở đây có má»™t sôi dây liên hệ không?
Yêu văn chương là vượt lên các rạn nứt, các váºn động hà nh là ng, các đảng phái. Yêu văn chương là quan tâm đến thợ thuyá»n như Zola mô tả, cÅ©ng như quan tâm đến Công chúa Clèves, yêu nông dân như Sand cÅ©ng như yêu các nhà quý tá»™c như Proust, yêu những kẻ phóng đãng như Laclos, cÅ©ng như yêu các tâm hồn Ä‘au khổ như Bernanos, yêu kitô giáo như Bossuet, cÅ©ng như chỉ trÃch kitô giáo như Diderot. Yêu văn chương, không những vượt lên các ý thức hệ tê cứng nhưng còn vượt qua các biên giá»›i: trở nên ngưá»i Nga vá»›i Dostoïevski, ngưá»i Nháºt vá»›i Mishima, ngưá»i à vá»›i Moravia, ngưá»i Äức vá»›i Mann, ngưá»i Ai Cáºp vá»›i Mahfouz. Văn chương còn lấn qua biên giá»›i cá»§a thá»i gian, nó cho phép tôi sống từ thế ká»· thứ năm trước Thiên Chúa giáng sinh vá»›i Sophocle hay thá»i Phục hưng vá»›i Shakespeare và Cervantes.
Ngưá»i nà o Ä‘á»c, hỠđạt đến tầm mức phổ quát. Há» không còn ở trong má»™t nhóm cố định, vá»›i các quan tâm riêng, vá»›i má»™t tầng lá»›p xã há»™i, má»™t mức thang xã há»™i, không, ngưá»i đó vượt lên các định nghÄ©a và không còn biết cái gì là xa lạ. Ngưá»i đó mang lấy nét Ä‘a dạng trong tÃnh phức hợp cá»§a nó. Và tổng thống là ngưá»i như thế nà o, nếu không phải là ngưá»i mang lấy nét Ä‘a dạng trong tÃnh phức hợp cá»§a nó?
Emmanuel Macron cho thấy ông mê văn chương: ông há»c văn chương, há»c triết và ngưá»i ta nói vá»›i tôi, ông mong trở thà nh nhà văn. Vá»›i cách ông dùng chữ, vá»›i sở thÃch nói chÃnh xác, vá»›i niá»m vui khi chá»n được má»™t tÃnh từ, tôi nháºn ra tổng thống hiện nay là ngưá»i cá»§a văn chương. Thưa ngà i Macron, xin ngà i đừng xấu hổ vì mê văn chương, nhưng hãy rạng rỡ vá»›i văn chương. Là má»™t tổng thống cá»§a văn chương, ngà i sẽ là Tổng thống cá»§a tất cả má»i ngưá»i.
Marta An Nguyễn dịch
Phanxicovn

