
Trước má»™t tòa nhà ná», có má»™t cáºu bé mù ngồi đó vá»›i chiếc mÅ© phÃa trước và má»™t tấm bảng ghi:
“Tôi bị mù, má»i ngưá»i hãy rÅ© lòng thương và giúp đỡ tôiâ€.
Trong chiếc mÅ© cá»§a cáºu bé lúc ấy chỉ có và i xu. Bá»—ng má»™t ngưá»i đà n ông Ä‘i ngang qua, ông đã lấy má»™t và i đồng xu từ chiếc và cá»§a mình ra và bá» chúng và o chiếc mÅ© cá»§a cáºu bé. Sau đó ông cầm tấm bảng lên, chùi hết dòng chữ và viết lại tấm bảng khác. Rồi ông đặt tấm bảng trở lại chá»— cÅ© để má»i ngưá»i Ä‘i ngang qua sẽ dá»… dà ng nhìn thấy dòng chữ má»›i nà y.
Chẳng mấy chốc, chiếc mÅ© cá»§a cáºu bé đầy tiá»n. Ngưá»i nà o Ä‘i ngang qua cÅ©ng ghé và o cho cáºu và i đồng. Buổi chiá»u hôm đó, ngưá»i đà n ông đã ghi lại tấm bảng đến để xem má»i việc như thế nà o. Cáºu bé nháºn ra những bước chân cá»§a ông nên liá»n há»i:
“Chú là ngưá»i đã viết lại tấm bảng cho cháu và o sáng nay phải không? Chú đã viết gì thế?â€
Ngưá»i đà n ông nói:
“Chú chỉ viết sá»± tháºt. Chú chỉ viết lại những gì cháu viết nhưng theo má»™t cách khácâ€
Ngưá»i đà n ông đó đã viết: “Hôm nay là má»™t ngà y tháºt đẹp, nhưng tôi không thể thấy Ä‘iá»u đó đượcâ€.
 (TrÃch Hoa Trái Tâm Hồn tr 94)
