Sợ hãi là nhịp tim cá»§a sá»± bất lá»±c. Äây là lá»i cá»§a Cor de Jonghe. Äúng là thế. Chúng ta có thể giải quyết hầu như má»i chuyện, ngoại trừ ná»—i sợ.
Ngòi bút thiêng liêng ngưá»i Bỉ, Bieke Vandekerkehove, trong quyển Vị cá»§a Thinh lặng, đã chia sẻ rất chân thà nh vá» những con quái quấy rối cô lúc cô mắc má»™t chứng bệnh nan y ở tuổi 19. Cô đã chỉ ra 3 con quái đã già y vò mình khi cô đối mặt vá»›i cái chết, buồn sầu, giáºn dữ, và sợ hãi. Và cô cho rằng chúng ta có thể dá»… dà ng đối mặt vá»›i 2 con quái buồn sầu và giáºn dữ, hÆ¡n là con thứ ba, sợ hãi. Và đây là suy nghÄ© cá»§a cô:
Buồn sầu có thể giải quyết bằng những giá»t nước mắt, bằng u phiá»n. Buồn sầu có thể đổ đầy chúng ta như má»™t cốc nước, nhưng cái cốc đó có thể đổ hết Ä‘i. Nước mắt có thể xói mòn sá»± cay đắng cá»§a buồn sầu. Chắc chắn, chúng ta đã từng cảm nghiệm được sá»± giải thoát, sá»± xoa dịu nhá» những giá»t nước mắt. Nước mắt có thể là m má»m Ä‘i trái tim và tẩy Ä‘i chua cay cá»§a buồn sầu, cho dù sá»± nặng ná» vẫn còn đó. Buồn sầu dù có nặng ná»n đến đâu, vẫn có má»™t cái van để xả ra. Giáºn dữ cÅ©ng thế. Giáºn dữ có thể được bá»™c lá»™ và những bá»™c phát nà y giúp giải phóng giáºn dữ để nó không cuồng quấy trong chúng ta. Chắc chắn, chúng ta cÅ©ng từng trải qua chuyện nà y rồi. Tất nhiên, là khi giải phóng cÆ¡n giáºn, chúng ta cần cẩn trá»ng đừng để là m tổn thương ngưá»i khác, và đây là mối nguy luôn tồn tại khi xá» lý cÆ¡n giáºn dữ. Vá»›i giáºn dữ, chúng ta có nhiá»u cách: Có thể hét lên, đánh trống, đấm, cuồng ngôn, váºn động cÆ¡ thể đến khi mệt lá», Ä‘áºp đồ đạc, thốt ra những lá»i Ä‘e dá»a, và xả thịnh ná»™ và o đủ thứ có thể. Những chuyện nà y không hẳn là có lý có lẽ, và nhiá»u nhứ cÅ©ng bất bình thưá»ng, nhưng chúng cho chúng ta má»™t lối thoát. Chúng ta có các công cụ để giải quyết giáºn dữ.
Nhưng sợ hãi, thì không có má»™t cái van nà o để xả. Thưá»ng thì chúng ta không có cách nà o để là m giảm bá»›t hay bá» Ä‘i ná»—i sợ hãi. Ná»—i sợ là m tê liệt chúng ta, và sá»± tê liệt nà y cướp Ä‘i sức mạnh chúng ta cần có để đương đầu vá»›i nó. Chúng ta có thể đánh trống, cuồng ngôn, khóc lóc, nhưng ná»—i sợ vẫn còn. HÆ¡n nữa, không như giáºn dữ, ná»—i sợ không thể trút lên má»™t sá»± váºt hay má»™t con ngưá»i khác, dù cho chúng ta có cố đến đâu chăng nữa. Äến táºn cùng, chẳng có cách nà o. Cái mà chúng ta sợ, không biến mất theo ý muốn cá»§a chúng ta. Chỉ có thể chịu đựng ná»—i sợ hãi. Chúng ta phải sống vá»›i ná»—i sợ cho đến khi nó tá»± tan biến dần. Có khi, như trong sách Ai Ca, tất cả những gì chúng ta có thể là m, là vùi miệng trong đất cát và chỠđợi. Vá»›i ná»—i sợ, có lúc tất cả những gì chúng ta có thể là m là chịu đựng.
Chúng ta có được bà i há»c nà o qua Ä‘iá»u nà y?
Nhà thÆ¡ ngưá»i Nga, Anna Akhmatova, đã kể lại lần gặp má»™t bà , khi cả hai chá» bên ngoà i nhà tù. Chồng cá»§a hai ngưá»i Ä‘á»u Ä‘ang bị tù dưới chế độ Stalin, và cả hai Ä‘á»u đến để đưa thư và các gói đồ cho chồng mình, giống như nhiá»u phụ nữ khác. Nhưng khung cảnh khá là vô lý. Tình thế lúc đó tháºt kỳ quái. Trước hết, các bà không chắc chồng mình có còn sống hay không, và nếu còn sống, thì cÅ©ng chẳng biết là các lá thư và gói đồ cá»§a mình có được lÃnh gác gởi đến được tay chồng mình hay không. HÆ¡n nữa, lÃnh gác, chẳng vì lý do cả, lại bắt há» phải đợi hà ng giá» dưới tuyết lạnh trước khi đến lấy thư và các gói đồ, và có lúc lại còn chẳng thèm tiếp. Váºy mà má»—i tuần, bất chấp sá»± vô lý nà y, các bà vẫn đến, vẫn chá» dưới tuyết, chấp nháºn sá»± bất công nà y, chấp nháºn trải qua thá»i gian chỠđằng đẵng, và cố gắng đưa các lá thư các gói đồ đến cho ngưá»i thân yêu cá»§a mình. Má»™t sáng ná», khi há» Ä‘ang chỠđợi, mà chẳng biết phải chỠđến lúc nà o, thì má»™t bà nháºn ra Akhmatova, và há»i: ‘À, chị là nhà thÆ¡. Chị có thể cho em biết chuyện gì Ä‘ang xảy ra ở đây không?’ Akhmatova nhìn bà nà y và trả lá»i: ‘Vâng, em có thể!’ Và rồi giữa hai ngưá»i hé má»™t nụ cưá»i.
Tại sao lại cưá»i? Chỉ là vì, khi có thể định danh chuyện gì đó, thì cho dù có vô lý hay bất công, có bất lá»±c để thay đổi nó, vẫn là chúng ta Ä‘ang tá»± do, Ä‘ang đứng trên nó, biến đổi nó theo cách nà o đó. Äịnh danh Ä‘iá»u gì đó cho đúng, phần nà o giải thoát chúng ta khá»i sá»± thống trị cá»§a nó. Äây là lý do vì sao các chế độ chuyên chế sợ hãi các nghệ sỹ, nhà văn, phê phán tôn giáo, nhà báo, và ngôn sứ. HỠđịnh danh má»i sá»±. Äây chÃnh là chức năng táºn cùng cá»§a ngôn sứ. Các ngôn sứ không báo trước tương lai, nhưng là định danh hiện tại cho đúng. Richard Rohr thÃch nói rằng: Không phải má»i sá»± Ä‘á»u có thể được sá»a chữa và chữa là nh, nhưng má»i sá»± cần được định danh cho đúng. James Hillman thì có cách cá»§a mình để thể hiện Ä‘iá»u nà y. Ông đỠxuất rằng má»™t triệu chứng Ä‘au đớn nhất khi nó không biết mình thuá»™c vá» sá»± gì.
Và điá»u nà y có thể hữu Ãch cho chúng ta để giải quyết ná»—i sợ hãi trong Ä‘á»i mình. Ná»—i sợ có thể khiến chúng ta vô lá»±c. Nhưng, định danh nó cho đúng, nháºn ra triệu chứng nà y do đâu, và nhìn nháºn sá»± bất lá»±c cá»§a chúng ta trong hoà n cảnh đó, có thể giúp chúng ta sống vá»›i ná»—i sợ đó, sống mà không buồn sầu hay giáºn dữ.
J.B. Thái Hòa chuyển dịch

