Ngưá»i ăn mà y láºp cáºp lấy ra mấy đồng tiá»n lẻ cáu bẩn: “Tôi đến mua bánh ngá»t! Xin há»i loại nà o là nhá» nhất?â€.
Từ bên trong, ông chá»§ tiệm rảo bước ra ngoà i, niá»m nở lấy má»™t chiếc bánh ngá»t nhá» xinh từ trong tá»§ kÃnh, đưa cho ngưá»i ăn mà y. Sau đó, ông chá»§ cúi gáºp ngưá»i: “Cảm Æ¡n quý khách đã chiếu cố mua hà ng! Hoan nghênh quý khách lần sau lại tá»›i!â€.
Ngưá»i ăn mà y đón chiếc bánh từ ông chá»§, mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc, vá»™i quay ngưá»i rá»i khá»i tiệm bánh. Trong Ä‘á»i mình, dưá»ng như ông chưa từng được đối xá» tôn trá»ng đến váºy!
Cháu trai ông chá»§ tiệm bánh chứng kiến toà n bá»™ sá»± việc, vô cùng thắc mắc, bèn há»i: “Ông ná»™i! Sao ông lại niá»m nở vá»›i ngưá»i ăn mà y bẩn thỉu đó như váºy ạ?â€.
Ông chá»§ tiệm bánh mỉm cưá»i hiá»n từ: “Má»™t ngưá»i ăn mà y cÅ©ng vẫn là khách hà ng cá»§a chúng ta. Äể mua bánh ngá»t cá»§a cá»a hà ng chúng ta, ông ấy đã không tiếc tiêu những đồng tiá»n phải trải qua bao nhiêu vất vả má»›i kiếm được. Nếu ông không tá»± mình phục vụ ông ấy thì sao có thể xứng vá»›i sá»± ưu ái ngưá»i ăn mà y ấy dà nh cho chúng ta đây?â€.
Cháu trai ông chá»§ lại há»i: “Äã váºy thì vì sao ông vẫn còn lấy tiá»n cá»§a ông ăn mà y ấy ạ?â€.
Ông chá»§ cưá»i đáp: “Hôm nay, ông ấy đến đây vá»›i tư cách là khách, chứ không phải đến để ăn xin cháu ạ! ÄÆ°Æ¡ng nhiên, chúng ta phải tôn trá»ng ông ấy chứ! Nếu như ông không lấy tiá»n thì chẳng phải đã là m nhục ông ấy rồi sao? Nhất định cháu phải nhá»› kỹ Ä‘iá»u nà y, hãy tôn trá»ng từng khách hà ng, bất kể há» là ai, ngay cả đó là má»™t ngưá»i ăn mà y. Bởi tất thảy những thứ chúng ta có được hôm nay Ä‘á»u là do khách hà ng mang lạiâ€â€¦
Chá»§ tiệm bánh ná» chÃnh là ông ná»™i cá»§a tá»· phú Nháºt Bản Yoshiaki Tsutsumi. Vá» sau, Tsutsumi đã kể lại rất nhiá»u lần câu chuyện nà y cho nhân viên.
ST
Già là ng & hạnh phúc
Chuyện kệ rằng tại má»™t là ng ná», có má»™t ông lão. Ông ấy là má»™t trong những ngưá»i bất hạnh nhất thế giá»›i. Cả là ng Ä‘á»u phát ngán ông lão bởi vì ông ấy thưá»ng xuyên u sầu, liên tục oán trách và luôn ở trong trạng thái cáu kỉnh.
Cà ng sống lâu, ông ấy cà ng trở nên cáu gắt và lá»i nói cà ng độc địa. Má»i ngưá»i Ä‘á»u xa lánh ông lão, bởi vì sợ lây nhiá»…m sá»± bất hạnh cá»§a ông. Nếu có ai đó ở gần ông mà tá» ra hạnh phúc thì cÅ©ng bị cho là quái đản.
Ông lão khiến những ngưá»i xung quanh cảm thấy bất hạnh.
Nhưng má»™t ngà y ná», khi ông tròn 80 tuổi, má»™t Ä‘iá»u khó tin đã xảy ra. Ngay láºp tức, má»i ngưá»i bắt đầu nghe được tin đồn: “Hôm nay, ông lão rất là hạnh phúc, ông ấy không phà n nà n vá» bất cứ Ä‘iá»u gì cả, chỉ cưá»i thôi và tháºm chà khuôn mặt cá»§a ông cÅ©ng tươi tỉnh lên hẳn”.
Cả là ng tụ táºp lại và há»i ông lão.
Dân là ng: Chuyện gì đã xảy ra vá»›i ông váºy?
Ông lão: Không có gì đặc biệt cả. Trong 80 năm qua, tôi đã theo Ä‘uổi hạnh phúc mà chẳng được gì cả. Và rồi, tôi quyết định sẽ sống mà không cần hạnh phúc nữa, cứ thế mà táºn hưởng cuá»™c sống thôi. Thế là bây giá», tôi lại cá»±c kỳ hạnh phúc.
Và rồi ta nên nhớ rằng :
Äừng chạy theo hạnh phúc. Hãy táºn hưởng cuá»™c sống cá»§a bạn.
ST
Sau và i phút, ông ấy kể lại câu chuyện đó cho má»i ngưá»i nghe lần nữa và chỉ có và i ngưá»i trong số há» tiếp tục mỉm cưá»i.
Khi ông ấy kể lại câu chuyện đùa đó lần thứ ba thì không còn ai cưá»i nữa.
Ngưá»i đà n ông thông thái mỉm cưá»i và nói: “Má»™t câu chuyện đùa không thể khiến bạn cưá»i nhiá»u lần. Váºy, tại sao bạn luôn khóc vá» cùng má»™t vấn Ä‘á»?”
Và ta thấy rằng lo lắng sẽ không giải quyết được vấn đỠcá»§a bạn, nó chỉ là m lãng phà thá»i gian và năng lượng cá»§a bạn.
ST

