TrÃch sách «Hãy để cha ra Ä‘i» cá»§a Hồng y Stanislaw Dziwisz.
Angelo Comastri, Tổng đại diện Tòa Thánh.


Ngà y 1-4-2005, hôm trước ngà y Äức Gioan-Phaolô II qua Ä‘á»i, tôi Ä‘ang ở trong văn phòng cá»§a tôi, bên cạnh Äá»n thá» thánh Phêrô. Äiện thoại reo và tôi nháºn ra ngay láºp tức giá»ng cá»§a giám mục Stanislaw Dziwisz. Ngà i nói vá»›i tôi: «Äức Thánh Cha sắp chết! Nếu cha muốn, xin cha đến chà o và nháºn phép là nh lần cuối cá»§a ngà i!» Tôi quá xúc động, tôi Ä‘i đến ngay phòng cá»§a ngà i. Giám mục chá» tôi ở cá»a và đưa tôi và o phòng riêng cá»§a ngà i: tôi thấy Äức Gioan-Phaolô II thở mệt nhá»c, bên cạnh là bác sÄ© Ä‘ang cho ngà i thở ôxygen; hai tay cá»§a ngà i bị sưng phồng và cả thân thể cá»§a ngà i như sẵn sà ng buông xuôi để vá» bên kia thế giá»›i; đôi mắt cá»§a ngà i bình thản và như hướng vá» bên kia để hé nhìn gương mặt Cá»±c Thánh mà ngà i mong chỠđã bao lâu, đã yêu mến Äấng luôn là nguồn ý nghÄ©a cuá»™c sống cá»§a ngà i.
Tôi báºt khóc, tôi quỳ xuống bên cạnh giưá»ng cá»§a ngà i và hình ảnh Ngà y Thứ Sáu Tuần Thánh như vá» lại trong ký ức tôi: mà n ảnh truyá»n hình chiếu cảnh Äức giáo hoà ng ngồi ở nhà nguyện riêng, tay cầm Thánh giá, và Thánh giá thì không quay vá» hướng ngưá»i khác mà quay vá» hướng Äức giáo hoà ng, ngưá»i Ä‘ang nhìn thánh giá và nháºn bản sắc cá»§a mình trong cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Thầy Cá»±c Thánh.
Lúc đó, trong thinh lặng ná»™i tâm cá»§a tâm hồn, tôi như nghe những lá»i Chúa Giêsu nói vá»›i thánh Phêrô bên bá» hồ Galilê: Khi các môn đệ ăn xong, Äức Giêsu há»i ông Simon Phêrô: «Nà y anh Simon, anh có mến Thầy hÆ¡n các anh em nà y không?» Ông đáp: «Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy». Äức Giêsu nói vá»›i ông: «Hãy chăm sóc chiên con cá»§a Thầy!» (…) Tháºt, Thầy bảo tháºt cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tá»± mình thắt lưng lấy, và đi đâu tùy ý. Nhưng khi đã vá» già , anh sẽ phải giang tay ra cho ngưá»i khác thắt lưng và dẫn anh đến nÆ¡i anh chẳng muốn! Ngưá»i nói váºy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nà o để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Ngưá»i bảo ông: «Hãy theo Thầy». (Ga 21-15, 18-19)
Khi quỳ bên cạnh giưá»ng ngà i, tôi cảm thấy như ngà i Ä‘ang sống trang Phúc Âm nà y, vá»›i đối thoại không bao giá» dứt giữa Chúa Giêsu và thánh Phêrô; giống như trên đôi môi Äức giáo hoà ng, ngưá»i ta có thể thấy câu tổng hợp tuyệt vá»i cho cuá»™c sống cá»§a ngà i, cho quá trình dà i và đau thương cá»§a triá»u giáo hoà ng cá»§a ngà i: Thưa Thầy, Thầy biết rõ má»i sá»±; Thầy biết con yêu mến Thầy (Ga 21, 17).
Chiá»u hôm đó, má»™t khối lượng khổng lồ giáo dân tụ táºp ở Quảng trưá»ng Thánh Phêrô: chúng tôi cùng thầm thì lần chuá»—i, trong khi đèn sáng ở cá»a sổ phòng ngà i trông có vẻ như đôi mắt ngà i Ä‘ang nhìn chúng tôi, Ä‘ang vuốt ve chúng tôi và ban phép là nh cho chúng tôi, chuyển cho chúng tôi tin nhắn thá»i đầu và thá»i cuối triá»u giáo hoà ng cá»§a ngà i: «Anh chị em đừng sợ! Anh chị em hãy mở hết tất cả các cá»a cá»§a anh chị em cho Chúa Giêsu!»
Có má»™t cái gì ngoà i sức cá»§a tôi đã cho phép tôi cầm máy vi âm để nói: «Những lá»i nói mà Äức Gioan-Phaolô II nói khi bắt đầu giáo triá»u cá»§a ngà i, ngà y 16-10-1978 xa xưa, bây giỠđối vá»›i ngà i lại có má»™t giá trị đặc biệt: trong lúc nà y, Chúa Kitô Ä‘ang mở lá»›n các cánh cá»a Thiên đà ng để đón ngà i, Mẹ Maria đứng bên cạnh mÄ©m cưá»i chỠđể ôm ngà i và đưa ngà i và o lá»… há»™i vá»›i các thánh».
Chúng tôi không biết cái gì sẽ xảy ra ngà y hôm sau cÅ©ng như những ngà y kế tiếp sau đó: Ä‘iá»u nà y từ nay thuá»™c vá» lịch sá» và vá» văn khố ký ức cá»§a chúng ta.
Tôi xin kể hai giai Ä‘oạn mà chÃnh tôi chứng kiến.
Khi chuyển quan tà i qua Äá»n thá» Vatican để má»i ngưá»i được thấy ngà i lần cuối, để diá»…n tả lòng yêu thương và biết Æ¡n đối vá»›i ngưá»i đã không mệt má»i, ngưá»i hà nh hương Phúc Âm Ä‘i khắp nÆ¡i trên thế giá»›i. Trong đêm đầu tiên, khi má»i ngưá»i chầm cháºm và thinh lặng Ä‘i qua quan tà i cá»§a ngà i thì có má»™t ngưá»i đà n ông chặn tôi lại, ông tiến gần hà ng rà o chắn đám đông vá»›i quan tà i. Ông nói vá»›i tôi: «Thưa cha, bằng má»i giá con phải quỳ trước Äức Thánh Cha! Xin cha giúp con, cho con Ä‘i qua! Con hết lòng xin cha giúp!» Nhẹ nhà ng nhưng tôi nghiêm khắc trả lá»i: «Xin ông thông cảm! Giáo dân quá đông. Không thể được thưa ông. Ông chỉ có thể Ä‘i qua như má»i ngưá»i.» Ngưá»i đà n ông cầm tay tôi nằn nì, gần như ông khóc, ông lặp lại: «Con phải quỳ trước Äức Thánh Cha. Con phải nói cám Æ¡n ngà i. Con đã mất đức tin và đã bá» Giáo há»™i. Äức tin cá»§a con ngưá»i nà y – và ông đưa tay chỉ Äức giáo hoà ng – đã mang con vá» vá»›i đức tin». Tôi để ông Ä‘i qua, ông quỳ xuống và cầu nguyện: tôi đứng sau lưng ông và tôi chú ý thấy ông run rẩy, ông khóc nức nở không cầm được cảm xúc. Rồi ông đứng dáºy ra Ä‘i. Tôi không biết ông là ai. Tôi sẽ biết ông sau nà y trên Trá»i.
Hai ngà y sau. Äoà n hà nh hương vẫn tiếp tục, gần như Ä‘oà n hà nh hương cà ng ngà y cà ng tăng và cà ng sâu Ä‘áºm. Má»™t ngưá»i trẻ và o khoảng hai mươi, hai lăm tuổi ra dấu muốn nói chuyện vá»›i tôi. Tôi do dá»± khi đến gần, sợ phải là m má»™t cái gì ngoại lệ theo tráºt tá»± đã định. Nhưng anh nằn nì quá là m tôi phải nghe anh. Khi đến gần anh, anh xăng tay áo lên cho tôi xem cánh tay mặt cá»§a anh: tay anh chằng chịt các vết chÃch thuốc phiện. Vừa khóc anh vừa nói nhá» vá»›i tôi: «Tôi quá già trong khi cái ông già nà y lại quá trẻ! Con xin cha đừng đến gần con. Xin cha hôn chân giáo hoà ng giùm cho con, đó là lá»i cám Æ¡n cá»§a con!» ÄÆ°Æ¡ng nhiên tôi là m công việc nà y cho anh thanh niên không quen biết nà y mà nước mắt tuôn trà o: tôi hôn chân ngà i và nói ‘cám Æ¡n’ ngà i.
Nguyễn Tùng Lâm dịch
Phanxicovn

Hồng y Stanislaw Dziwisz.

