Thứ Bảy tuần XXX TN , Lc 14, 1,7-11
Sống trong xã há»™i ngà y cà ng tiến bá»™, con ngưá»i tá»± nhiên muốn vượt lên khá»i những cái tầm thưá»ng hiện tại. Há» muốn tìm cho mình má»™t địa vị nà o đó để đảm bảo cho cuá»™c sống; há» ham muốn già u sang, uy quyá»n, muốn chiếm cho mình chá»— nhất nÆ¡i công há»™i, tiệc tùng. Nhưng Chúa Giêsu trong bà i Tin Mừng hôm nay lại đỠra nét đặc thù cá»§a Kitô giáo Ä‘i ngược vá»›i thái độ hám danh và cÅ©ng là bà i há»c cho má»—i ngưá»i, đó là bà i há»c khiêm nhưá»ng.
Hôm nay, theo bà i Tin Mừng kể lại, Chúa Giêsu được má»i Ä‘i dá»± tiệc tại nhà má»™t thá»§ lãnh Pharisieu, khi thấy ngưá»i ta Ä‘i dá»± tiệc cứ chá»n chá»— nhất, Chúa Giêsu đã dạy há» phải tìm chá»— cuối hết. Ngà i không dạy cho chúng ta má»™t mánh lá»›i, má»™t tiểu xảo để được vinh dá»± khi chá»§ nhà má»i ta lên cá»— nhất. Trái lại, Ngà i muốn nhân cÆ¡ há»™i đó dạy ta vỠđức khiêm nhưá»ng Ä‘Ãch tháºt.
Ta thấy hôm đó Chúa Giêsu đến dùng bữa tại nhà má»™t đầu mục nhóm Biệt phái. Nháºn thấy ở đó có những thá»±c khách háo hức chá»n chá»— nhất, Chúa Giêsu liá»n nói vá»›i há» má»™t dụ ngôn, trong đó Ngà i má»i gá»i ngưá»i ta hãy sống khiêm nhưá»ng bằng cách chá»n lấy địa vị sau chót: khi anh được má»i Ä‘i ăn cưới, anh đừng ngồi và o chá»— nhất, kẻo lỡ có nhân váºt nà o quan trá»ng cÅ©ng được má»i… Trái lại, khi được má»i, anh hãy ngồi và o chá»— cuối.
Äó cÅ©ng là thái độ cá»§a những ngưá»i Pharisêu mà Äức Giêsu nói tá»›i trong bà i Tin Mừng hôm nay. Ngưá»i quan sát và thấy trong bữa tiệc có nhiá»u kẻ chỉ thÃch chá»n chá»— cao để cầu vinh dá»± mà thiếu sá»± tế nhị đối vá»›i ngưá»i khác. Vì thế, Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn những ngưá»i khách được má»i dá»± tiệc cưới để dạy bà i há»c vá» sá»± khiêm nhưá»ng. Chúng ta biết rằng, trong Ä‘á»i sống, không ai là số má»™t, cÅ©ng chẳng ai là hoà n thiện, mà tất cả Ä‘á»u là tá»™i nhân khốn khổ trước Thiên Chúa.
Má»i sá»± con ngưá»i có được Ä‘á»u bởi ân ban cá»§a Thiên Chúa, nên con ngưá»i cần lấy sá»± khiêm nhưá»ng là m trá»ng. Sá»± khiêm nhưá»ng mà con ngưá»i phải có trước hết là đối vá»›i Thiên Chúa, vì “Chúa hạ bệ những ai quyá»n thế, Ngưá»i nâng cao má»i kẻ khiêm nhưá»ng†(Lc 1,52), thứ đến con ngưá»i cần khiêm nhưá»ng trước tha nhân. Cuá»™c sống luôn luôn là sống cùng và sống vá»›i. Do đó, con ngưá»i phải cáºy dá»±a và o ngưá»i khác để nâng đỡ nhau.
Ngưá»i Do Thái cÅ©ng giống như ngưá»i Việt Nam chúng ta, thưá»ng rất thÃch sÄ© diện. Ngà y xưa, các cố ông cố bà chỉ ao ước được má»™t lần vinh dá»± ăn tiệc giữa là ng, nÆ¡i chỉ có các chức sắc, vai vế trong hương thôn là ng xã má»›i được má»i, nên đã và von bằng hình ảnh: “má»™t miếng giữa là ng bằng má»™t sà ng xó bếpâ€. Nhưng “miếng giữa là ng†chắc gì đã ngon hÆ¡n “sà ng xó bếp†vì coi chừng bị ngá»™ độc thá»±c phẩm do là m vá»™i, là m ẩu và là m bẩn; và chắc chắn “miếng giữa là ng†sẽ chẳng no bụng như “ sà ng xó bếp†vì tiệc xong vá» nhà lại phải dặm thêm má»™t gói mì tôm. Thế nhưng tại sao ngưá»i ta vẫn thÃch, vẫn muốn và vẫn “mê†miếng giữa là ng ấy? Thưa, bởi vì kèm theo “miếng giữa là ng†là những ánh mắt thèm thuồng, ước ao, những lá»i xì xà o bà n tán, những câu bình phẩm khen chê vì mình không được vinh dá»± đó.
Xét bá» ngoà i, thì đây chỉ là má»™t vấn đỠlịch sá»±, bởi vì xếp chá»— ngồi là việc cá»§a chá»§ nhà , chứ không phải cá»§a ngưá»i dá»± tiệc. Tuy nhiên, việc chá»n chá»— cuối như thế phải được thá»±c hiện má»™t cách đơn sÆ¡, tá»± nhiên, chứ nếu tìm chá»— cuối vá»›i háºu ý và hy vá»ng được má»i lên chá»— cao hÆ¡n, thì đó là má»™t sá»± khiêm nhưá»ng giả tạo, má»™t sá»± kiêu ngạo tinh tế.
Khi có sá»± khiêm nhưá»ng, con ngưá»i sẽ hiểu vinh quang danh dá»± chỉ bá»n vững nếu đó là điá»u được Chúa ban tặng và đặt để cho ta còn tất cả những thứ khác chỉ như Ä‘iá»u sách Giảng viên viết: “phù vân quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân†(Gv 1, 2).
 Ông ba xưa nói “miếng giữa là ng†ngà y xưa ấy bây giỠđã được biến đổi. Nó không còn chỉ ở trên bình diện miếng ăn nữa mà nó đã trở thà nh sá»± háo danh và chen và o má»i sinh hoạt cá»§a ngưá»i Kitô hữu, ngay cả những sinh hoạt đạo đức: muốn được ghi tên trên bảng và ng nhà thá» vì đã dâng cúng cái nà y cái kia, muốn được má»i ngưá»i trong xứ biết đến vì mình đã có công vá»›i giáo xứ, tháºm chà tôi dâng cúng cái ghế đá ở đà i Äức Mẹ thì phải có tên gia đình tôi ở sau lưng ghế, Ä‘i lá»… hằng ngà y và đá»c kinh to để má»i ngưá»i thấy tôi là ngưá»i đạo đức, cho ai cái gì thì tôi phải được má»i ngưá»i chân nháºn là đầy tình bác ái yêu thương…
         Thánh Phaolô suy niệm và thấy rằng Äức Kitô đã khiêm nhưá»ng tá»± hạ và sá»± tá»± hạ sâu thẳm nhất đó là Ngà i đã vâng lá»i thá»±c hiện thánh ý Chúa Cha bằng việc chấp nháºn chết Ä‘au thương trên tháºp giá. Äiá»u đó cÅ©ng đúng trên Äức Maria, mặc dù được chá»n sinh ra Äấng Cứu Äá»™ muôn loà i, nhưng Mẹ vẫn khiêm nhưá»ng tá»± nháºn mình là tỳ nữ thấp hèn và sẵn sà ng tuân hà nh thánh ý: “Nà y tôi là nữ tỳ cá»§a Chúa, tôi xin vâng như lá»i Sứ Thần truyá»n…†(Lc 1, 38).
         Và ta thấy các Thánh, chẳng hạn như Thánh Martino mà hôm nay chúng ta kÃnh nhá»›, cÅ©ng không Ä‘i ra ngoà i con đưá»ng mà Chúa Giêsu và Mẹ Maria đã Ä‘i: khiêm nhưá»ng và vâng lá»i. Thánh Martino đã tá»± nháºn mình là “thằng má»i Ä‘en, thằng con lai†và chỉ xin ở trong ngà nh trợ sÄ© khi gia nháºp dòng Äaminh. Trong nhà dòng, Ngà i mau mắn vâng lá»i và thi hà nh những công việc thưá»ng hèn mà bá» trên xếp đặt. Thế nhưng Thiên Chúa đã dùng Ngà i như khà cụ để thá»±c hiện những phép lạ phi thưá»ng. Äến lượt chúng ta, các Kitô hữu, con đưá»ng mà chúng ta phải Ä‘i cÅ©ng là con đưá»ng đó: bắt chước Chúa Giêsu, Mẹ Maria và các Thánh để ná»— lá»±c thá»±c hiện đức khiêm nhưá»ng, để sẵn sà ng vâng theo thánh ý Chúa, ý Giáo Há»™i và cả ý bá» trên.
Lá»i khuyến cáo cá»§a Chúa Giêsu còn tiá»m ẩn má»™t ý nghÄ©a sâu sắc hÆ¡n. Ãối vá»›i Ngà i, tiệc cưới tượng trưng cho Nước Thiên Chúa, trong đó kẻ nà o nhắc mình lên sẽ bị hạ xuống, còn kẻ hạ mình xuống sẽ được nhắc lên. Vượt ngoà i tầm đòi há»i cá»§a xã giao, lá»i nói cá»§a Chúa là m cho con ngưá»i Ä‘i xuống chiá»u sâu cá»§a khiêm nhưá»ng và tiến lên chiá»u cao cá»§a Nước Thiên Chúa. Nước Thiên Chúa là má»™t vinh dá»±, má»™t ân ban, mà chỉ những ai tá»± hạ và ý thức mình là hư vô má»›i có thể lãnh nháºn. Còn kẻ tưởng mình cao trá»ng, chắc chắn không thể chiếm hữu Nước Thiên Chúa, và Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu căng, nhưng ban Æ¡n cho ngưá»i khiêm nhưá»ng.
Tóm lại, nhiá»u Kitô hữu chúng ta Ä‘ang Ä‘i và o bước chân cá»§a những ngưá»i Pharisieu, những kẻ đã bị Chúa Giêsu kết án là giả hình. Äể tránh cái thói háo danh và giả hình ấy, Chúa má»i gá»i chúng ta sống khiêm nhưá»ng, hãy thấy rằng mình cÅ©ng chỉ mang thân pháºn con ngưá»i đầy những yếu Ä‘uối bất toà n trước mặt Thiên Chúa và vì váºy đừng lên mặt vá»›i ngưá»i khác nhưng hãy biết vị trà tháºt cá»§a mình là gì. Chúa không chỉ dạy chúng ta sống đức khiêm nhưá»ng, nhưng chÃnh ngà i đã Ä‘i bước trước, đã sống trước: “Äức Giêsu Kitô, vốn dÄ© là Thiên Chúa mà không nghÄ© phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hà ng vá»›i Thiên Chúa, nhưng đã hoà n toà n trút bá» vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phà m nhân sống như ngưá»i trần thế. Ngưá»i lại còn hạ mình vâng lá»i cho đến ná»—i bằng lòng chịu chết và chết trên cây tháºp tự…†(Pl 2, 6-8).
Vá»›i lá»i má»i gá»i và gương sống tá»± hạ, khiêm nhưá»ng cá»§a Chúa từ lúc sinh ra cho đến lúc chết trên Tháºp giá, chúng ta hãy quyết Ä‘i và o con đưá»ng khiêm nhưá»ng bằng cách sống đúng vá»›i giá»›i hạn cá»§a má»™t thụ tạo nhá» bé trước mặt Thiên Chúa vô biên, để nhỠđó Ngà i sẽ là tất cả cho chúng ta.
Huệ Minh

