Nhiá»u ngưá»i nói rằng các tôn giáo ở Äông phương chú trá»ng đến tâm, còn Kitô giáo đặt nặng cái “trÃâ€,vá»›i khá nhiá»u đạo lý và cÆ¡ chế. Nháºn xét đó có đúng không?
Trong tác phẩm viết hồi đầu thế ká»· XX (The Mystical Element of Religion, London 1908), ông Friedrich Von Huegel nháºn xét rằng tôn giáo nà o cÅ©ng bao gồm ba chiá»u kÃch cốt yếu là : giáo lý, cÆ¡ chế và huyá»n bÃ. Ba chiá»u kÃch nà y tương ứng vá»›i ba quan năng cá»§a con ngưá»i: lý trà (giáo lý), ký ức và giác quan (phụng tá»± cÆ¡ chế), ý chà và hà nh động (huyá»n nhiệm). Có thể má»—i tôn giáo đỠcao đến má»™t chiá»u kÃch nà y hÆ¡n hai chiá»u kÃch kia, nhưng Ä‘iá»u lý tưởng là duy trì sá»± hà i hoà giữa cả ba. Tôi không muốn so sánh Kitô giáo vá»›i các tôn giáo Äông phương để xem bên nà o thiên vá» tâm bên nà o thiên vá» trÃ, nhưng thiết tưởng tốt hÆ¡n là chúng ta hãy tìm hiểu vai trò cá»§a “tâm†trong Kitô giáo.
Kitô giáo là đạo của “tâm†bởi vì nhấn mạnh đến bác ái yêu thương, phải không?
Có lẽ do ảnh hưởng cá»§a văn hoá Tây phương, chúng ta coi trái tim như là biểu hiêụ cá»§a tình yêu. Nhưng trong nhiá»u ná»n văn hoá cổ Ä‘iển, trái tim không phải là cÆ¡ quan tình yêu mà là cá»§a cái gì khác nữa. Chẳng hạn như trong tiếng Việt, ngưá»i ta đặt tình yêu ở trong lòng chứ không ở trong tim (Yêu em, anh để trong lòng), từ đó má»›i có chuyện “đau lòng xót dạâ€. Ngà y nay chúng ta nói rằng khi hồi há»™p thì tim Ä‘áºp thình thình; nhưng đó là ngôn ngữ cá»§a y khoa cáºn đại, còn ngôn ngữ bình dân nói “sốt ruá»™t†(và đôi khi lây ra cả gan nữa). Trong văn hoá Do thái cÅ©ng váºy, biểu tượng cá»§a tình cảm là lòng dạ, ruá»™t gan, chứ không phải là trái tim. Và chúng ta đừng nên quên rằng Kinh thánh được viết theo não trạng cá»§a ngưá»i Do thái.
Äối vá»›i ngưá»i Do thái, trái tim là biểu tượng cá»§a cái gì?
CÅ©ng tương tá»± như trong văn hoá Äông phương, trái tim là biểu tượng cho phần chÃnh yếu nhất trong con ngưá»i, phần vừa sâu thẳm vừa riêng tư nhất trong con ngưá»i. Chúng ta đừng quên các từ ngữ “trung tâm†hoặc “trá»ng tâm†được áp dụng không chỉ cho con ngưá»i mà còn cho bất cứ thá»±c thể nà o khác. Trái tim tượng trưng cho phần cao quý nhất cá»§a con ngưá»i, tức là ý chà tá»± do quyết định Ä‘iá»u phải Ä‘iá»u trái, cÅ©ng tá»±a như “lương tâm†trong từ ngữ Hán Việt. Tiếc rằng cái “tâm†có lúc “lương†mà cÅ©ng có lúc “bất lươngâ€. Không lạ gì mà các ngôn sứ Cá»±u ước không ngừng kêu gá»i con ngưá»i hãy “thay đổi con timâ€, nghÄ©a là biến đổi cái tâm “bất lương†để trở lại cái tâm “lươngâ€. Những ai Ä‘á»c Giá» Kinh phụng vụ Ä‘á»u quen thuá»™c vá»›i hai Ä‘oạn văn tiêu biểu cá»§a trà o lưu đó. Äoạn văn thứ nhất là thánh vịnh 51 Ä‘á»c và o Kinh Sáng các ngaỳ thứ 6, trong đó vịnh gia xin Chúa “tạo nên má»™t trái tim trong sạch†(bản dịch thoát là “tấm lòng trong trắngâ€). Äoạn văn khác nữa là thánh thi trÃch từ chương 36 cá»§a ngôn sứ Êdêkiel (Kinh Sáng thứ 7 tuần IV), trong đó chÃnh Chúa hứa sẽ thay “trái tim đá bằng trái tim thịt†(dịch thoát là “trái tim biết yêu thươngâ€). Trong bối cảnh tương tá»±, ngôn sứ Giêrêmia (chương 31 câu 34) so sánh sá»± khác biệt giữa giao ước cÅ© và giao ước má»›i trong tương lai dưới hình ảnh luáºt “khắc trên đá†và luáºt “khắc trong timâ€.
Luáºt khắc trong tim có nghÄ©a là gì?
Ông Giêrêmia đối chiếu hai cách thức giữ đạo: má»™t cách thức giá»›i hạn và o việc tuân hà nh các luáºt lệ được viết trên bia đá; ra như tất cả nghÄ©a vụ đối vá»›i Chúa chỉ gồm có bấy nhiêu thôi, và Chúa không được quyá»n đòi há»i gì hÆ¡n nữa. Còn giao ước ghi trong tâm khảm thì khác: nó mang tÃnh cách ná»™i tại tá»± phát, quảng đại chứ không tÃnh toán. Không lạ gì mà trong Phúc âm, nghÄ©a là hiến chương cá»§a giao ước má»›i, Chúa Giêsu nói nhiá»u đến con tim, nghÄ©a là đạo cá»§a con tim. Chúng ta chỉ cần mở Bà i giảng trên núi ở đầu Phúc âm thánh Matthêu thì đủ rõ Ä‘iá»u đó: “Phúc cho ai có con tim trong trắng vì há» sẽ được nhìn thấy Chúa†(Mt 5,8). Äối lại, khi má»™t ngưá»i đã có ý định xấu thì hỠđã phạm tôị ngay từ trong con tim rồi chứ không phải chỠđến khi hà nh động (Mt 5,28). Trong bối cảnh đó, khi Chúa Giêsu khuyến khÃch thá»±c hà nh các việc đạo đức (như là bố thÃ, cầu nguyện, ăn chay) cách kÃn đáo chứ đừng phô trương bởi vì Cha trên trá»i nhìn thấy nÆ¡i thâm sâu, thì không khó gì kết luáºn rằng Chúa Ä‘ang nói vỠ“đạo cá»§a tâmâ€. Việc giữ đạo cốt ở tâm chứ không phải là những tiếng trống kèn bên ngoà i, như chÃnh Chúa đã chỉ trÃch khi trÃch dẫn Ä‘oạn văn cá»§a Isaia: “Dân nà y chỉ thá» phượng ta bằng môi bằng miệng còn trái tim cá»§a chúng thì xa ta†(Mc 7,6; xc Is 29,13).
Như váºy, Kitô giáo lúc đầu là má»™t đạo cá»§a tâm. Từ hồi nà o chuyển sang đạo cá»§a trÃ?

Câu há»i nà y khó trả lá»i cách vắn tắt. Theo như ông Von Huegel nháºn xét, tôn giáo nà o cÅ©ng có yếu tố tâm và yếu tố trÃ. Thay vì phân tÃch chÃnh xác để xem Kitô giáo đặt nặng phần trà hay phần tâm, tôi xin lưu ý rằng trong suốt dòng lịch sá», yếu tố tâm không há» bị bá» rÆ¡i. DÄ© nhiên, nếu hiểu tâm như là biểu hiệu cá»§a tình yêu thì khá»i cần phải dà i dòng, bởi vì yêu thương là giá»›i răn cốt tuá»· cá»§a Kitô giáo. Ở đây chúng ta muốn hiểu tâm theo nghÄ©a là biểu tượng cá»§a ná»™i tâm, cái gì sâu Ä‘áºm nhất trong con ngưá»i. à nghÄ©a nà y không há» vắng bóng trong suốt lịch sá» thần há»c tâm linh Kitô giáo, bên Äông phương cÅ©ng như bên Tây phương. Vị giáo phụ Ä‘iển hình nhất bên Tây phương là thánh Augustinô. Tuy ngà i viết rất nhiá»u tác phẩm để giải thÃch đạo lý Kitô giáo (như váºy xem ra chú trá»ng đến trà nhiá»u hÆ¡n), nhưng ngà i cÅ©ng nổi tiếng vì con đưá»ng “tâm†khi bà n vá» sá»± kết hiệp vá»›i Thiên Chúa. Chỉ cần nhắc lại hai câu tuyên bố bất há»§ cá»§a Ngà i thì đủ rõ. Thứ nhất là lá»i than thở mở đầu cho cuốn sách “Tá»± thuáºt†(hay “Tuyên xưngâ€): “Lạy Chúa, Chúa đã dá»±ng chúng con cho Chúa, và trái tim cá»§a chúng con luôn khắc khá»ai bao lâu chưa được nghỉ yên trong Chúa†(lib. I, c.1). Mở đầu cho cuốn 10, tác giả cÅ©ng khuyên hãy quay vá» vá»›i ná»™i tâm để biết Chúa, chứ đừng chạy tìm đâu xa. Tư tưởng nà y sẽ gợi hứng cho nhiá»u tác giả huyá»n bà (tá»±a như thánh Catarina Siena) nói đến việc tạo ra má»™t “căn phòng ná»™i tâm†để gặp gỡ Thiên Chúa.
Tiếc rằng bên Tây phương, và o thá»i Trung cổ, từ “con tim†dần dần trở thà nh biểu tượng cá»§a tình cảm chứ không mang nghÄ©a cá»§a Kinh thánh, vì thế Ãt được nói đến, xét vì không ai muốn giá»›i hạn việc giữ đạo và o lãnh vá»±c tình cảm ướt át. Tuy nhiên, chúng ta lại gặp thấy má»™t hạn từ má»›i ở nÆ¡i các tác giả mệnh danh là “trưá»ng phái sông Rhinâ€, đó là “cái đáy cá»§a linh hồnâ€. Các tác giả (tá»±a như Eckhart và Tauler) má»i gá»i các thÃnh giả hãy trở vá» vá»›i cái đáy cá»§a linh hồn, nÆ¡i đó há» sẽ gặp Thiên Chúa. Từ ngữ “cái đáy cá»§a linh hồn†giả thiết là linh hồn gồm có nhiá»u tầng nhiá»u báºc. Thưá»ng thì chúng ta chỉ sống ở mặt bằng, nghÄ©a là các giác quan hướng ngoaị. Äi xuống các tầng hầm sâu hÆ¡n có nghÄ©a là sống có suy xét đắn Ä‘o; tuy vẫn còn dá»±a theo các tiêu chuẩn tá»± nhiên. Cần phải xuống táºn đáy cá»§a linh hồn, nghÄ©a là lá»™t bá» hết tất cả ý nghÄ© ham muốn xoay quanh cái bản ngã, để hoà n toà n thuáºn theo ý Chúa. Äây là má»™t hà nh trình xem ra tương phản: ta cà ng xuống sâu bao nhiêu thì cà ng vươn cao bấy nhiêu.
Có phải các trưá»ng phái tâm linh cá»§a các Giáo há»™i Äông phương chú trá»ng đến con tim nhiá»u hÆ¡n là bên Tây phương không?
Äúng thế. Tuy nhiên cÅ©ng cần phải ghi chú và i Ä‘iá»u. Các trưá»ng phái tâm linh bên các Giáo há»™i Äông phương phát triển nÆ¡i các Ä‘an sÄ© hÆ¡n là các đại há»c, vì thế không lạ gì mà há» chú trá»ng đến việc kết hiệp vá»›i Thiên Chúa hÆ¡n là tranh luáºn đạo lý. Dù váºy, há»c thuyết tâm linh cá»§a há» không chỉ dá»±a và o Sách thánh, nhưng cÅ©ng chịu ảnh hưởng cá»§a và i triết thuyết (chẳng hạn như tân Platon và Stoa). Dù sao, có lẽ hai đỠtà i nổi báºt nÆ¡i các trưá»ng phái tâm linh bên các Giáo há»™i Äông phương là “con tim trong trắngâ€, và “lá»i nguyện cá»§a con timâ€.
Con tim trong trắng có nghĩa là gì?
Hạn từ nà y lấy từ Phúc âm theo thánh Matthêu chương 5 câu 8: “Phúc cho ai có con tim trong trắng, vì sẽ được nhìn thấy Chúaâ€. Tất cả hà nh trình tâm linh nhằm tạo ra con tim trong trắng ngõ hầu có thể chiêm ngắm Chúa. Các sư phụ vạch ra nhiá»u đưá»ng hướng để đạt tá»›i trình độ đó, khởi đầu bằng việc chiến đấu chống lại những tư tưởng xấu, được Evagriô Ponticô tóm lại và o số 8, đó là : tham ăn, tham dục, tham tiá»n, buồn phiá»n, nóng giáºn, lãnh đạm, ham danh, kiêu ngạo. DÄ© nhiên, con số tá»™i danh không quan trá»ng cho bằng lý do cá»§a cuá»™c thanh luyện. Thá»±c váºy nếu Phúc âm nói đến “trái tim trong sạch†thì đồng thá»i cÅ©ng cho biết rằng má»™t nết xấu Ä‘á»u bắt nguồn từ con tim: con tim ô uế là m cho ta ô uế (Mt 15,19). HÆ¡n thế nữa, sá»± thanh luyện không chỉ nhắm đến thanh luyện con tim khá»i vướng mắc tá»™i lá»—i mà còn chế ngá»± má»i xung động, ngõ hầu đạt đến sá»± an bình.
Lá»i nguyện con tim là gì?
Bên Tây phương, ngưá»i ta thưá»ng đối chiếu giữa tâm nguyện và khẩu nguyện: cầu nguyện bằng lá»i và cầu nguyện trong tâm tình. Bên Äông phương, “lá»i nguyện con tim†mang má»™t nghÄ©a chuyên môn. Có khi được hiểu là kinh nguyện hướng lên Chúa Giêsu: “Lạy Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, xin thương xót conâ€, lá»i nguyện được lặp Ä‘i lặp lại cả trăm lần, để cho nó Ä‘i từ miệng và thấm nháºp đến táºn con tim. Lá»i nguyện con tim cÅ©ng được hiểu như là lá»i nguyện táºp trung và o Ä‘iểm chÃnh yếu cá»§a ngưá»i Kitô hữu, đó là lòng tin kÃnh và yêu mến Chúa Giêsu. Ngoà i ra, lá»i nguyện cá»§a con tim cÅ©ng ám chỉ tình trạng cá»§a con ngưá»i đã đạt đến trạng thái cầu nguyện liên lỉ: con tim cá»§a há» luôn luôn hướng vá» Chúa, dù thức hay ngá»§. Con tim là biểu tượng cá»§a toà n thể con ngưá»i.
Lm. Giuse Phan Tấn Thà nh, op.
daminhvn.net

