Thứ Sáu tuần XII TN ,Mt 8, 1-4
Trang Tin Mừng hôm nay thánh Matthêu cho chúng ta thấy, sau khi Chúa Giê su kết thúc bà i giảng trên núi (từ chương 5 đến chương 7), Ngà i Ä‘i xuống núi, đám đông lÅ© lượt Ä‘i theo ngưá»i. Bá»—ng có má»™t ngưá»i phong há»§i tiến lại, bái lạy Ngưá»i và nói: “Thưa Ngà i, nếu Ngà i muốn, Ngà i có thể là m cho tôi được sạchâ€. Ngưá»i liá»n giÆ¡ tay đụng và o anh ta và bảo: “Tôi muốn, anh sạch Ä‘iâ€. Láºp tức anh ta được sạch bệnh phong há»§i.(x Mt 8, 1-4)
Ngưá»i bệnh phong bị rÆ¡i và o tình cảnh cay đắng cá»§a con ngưá»i là bị kỳ thị, ruồng bá» . Ngưá»i bệnh không chỉ chịu ná»—i Ä‘au vá» thể xác như ung nhá»t, ghẻ lở mà còn chịu những Ä‘au khổ vá» tinh thần, bị má»i ngưá»i xa lánh, bị đẩy ra lá» cá»™ng đồng.
Chúng ta biết bệnh phong há»§i hay còn gá»i là bệnh cùi là má»™t thứ bênh mà ngay cả con ngưá»i thá»i nay tuy có thuốc ngừa nhưng vẫn sợ lây má»—i khi đến gần bệnh nhân. Nếu ai trong chúng ta đã má»™t lần đến thăm má»™t trại cùi nà o đó. Chúng ta sẽ cảm nghiệm Ä‘iá»u nà y rất rõ, khi nhìn thấy những con ngưá»i mình đầy lở loét hay những ngưá»i chẳng còn hình tượng ngưá»i ta nữa, các ngón tay chân má»—i ngà y rụn dần Ä‘i, con mắt thì lõm và o, các bá»™ pháºn trong thân thể cứ mất dần, rá»›t dần…tháºt là dá»… sợ phải không?
Vì thế, căn bệnh nà y, ngay từ thá»i Cá»±u Ước, ngưá»i ta không những coi nó là má»™t thứ bệnh ghê sợ, là đồ ô uế như luáºt Lê vi đã viết: Ngưá»i mắc bệnh phong há»§i phải mặc áo rách, xõa tóc, che râu và kêu lên “ô uế! ô uếâ€â€¦ phải ở riêng, ngoà i trại (Lv 13, 45-46) .Mà ngưá»i ta còn xem là má»™t tai há»a , má»™t hình phạt Chúa giáng xuống trên dân ( Xh 9,9; Ds 12,10-15). Äến thá»i Tân Ước, thá»i Chúa Giêsu, những ngưá»i mắc bệnh phong há»§i bị ruồng bá», bị tránh xa vì có luât: ai đụng và o ngưá»i bệnh thì bị ô uế. HÆ¡n nữa há» có thể bị lây bệnh.
Do đó, bệnh nhân muốn Ä‘i lại phải hô to mình bị ô uế để ngưá»i khác biết đưá»ng mà tránh xa. HÆ¡n ai hết, anh phong há»§i biết rất rõ những Ä‘iá»u nà y. Thế nhưng anh bất chấp.fất cả, măc cho má»i ngưá»i sầm xì khinh chê, xa tránh, phỉ báng , Anh vứt bá» tâm trạng e dè, sợ sệt ra khá»i mình mà đặt và o đó môt niá»m cáºy trông tin tưởng phó thác và o tình yêu cá»§a Chúa. Anh mạnh dạn tiến lại gần Chúa, khiêm nhưá»ng bái lạy Ngưá»i và nói: “Thưa Ngà i, nếu Ngà i muốn, Ngà i có thể là m cho tôi được sạch†(Mt 8,2)
         Trước những cá» chỉ, thái độ, khát khao và niá»m tin tuyệt đối và o Chúa  cá»§a anh chà ng há»§i nà y. Chúa Giê su  rất hà i lòng. Ngà i đã ban cho anh hÆ¡n cả Ä‘iá»u anh mong ước. Ngà i nhìn anh dưới ánh mắt dịu hiá»n trìu mến yêu thương. Vá»›i cá» chỉ thân tình, Ngà i giÆ¡ tay đụng và o anh ta và bảo: “Tôi muốn, anh sạch Ä‘iâ€. Láºp tức anh ta được sạch bệnh phong há»§i (Mt 8, 3)
Chúa Giêsu cÅ©ng đánh đổ được huyá»n thoại cá»§a ngưá»i đương thá»i vá»›i Ngà i vá» bệnh phong cùi. Tháºt thế, trong quan niệm cá»§a ngưá»i Do Thái lúc đó, bệnh táºt là má»™t hình phạt trá»±c tiếp cá»§a Thiên Chúa đối vá»›i tá»™i lá»—i cá»§a con ngưá»i. Ngưá»i mắc bệnh phong cùi là ngưá»i đã từng mắc tá»™i ác khá»§ng khiếp đến độ đã bị Thiên Chúa trừng phạt nặng ná».
Thế nên, khi bị đẩy ra bên lá» xã há»™i, ngưá»i phong cùi không những chịu đớn Ä‘au trong thân xác, mà còn phải gánh chịu sá»± tá»§i nhục do ngưá»i đồng loại gây ra. Khi chữa là nh ngưá»i phong cùi, Chúa Giêsu muốn nói rằng Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương con ngưá»i và chÃnh tình yêu là sức mạnh chữa trị bệnh táºt cho con ngưá»i.
Bệnh há»§i là m cho chúng ta chết dần, chết mòn Ä‘i thân xác cÅ©ng như biết bao căn bệnh khác Ä‘ang hoà nh hà nh trên thế giá»›i, cướp mất dần Ä‘i niá»m vui, hạnh phúc , ngay cả sinh mạng cá»§a con ngưá»i. Nhưng nguy hiểm và đáng sợ hÆ¡n cả là chứng bệnh há»§i trong tâm hồn khiến con ngưá»i mất hết niá»m tin phó thác và o Chúa, dẫn đến mất hết lý trÃ, ý chà và nghị lá»±c mà buông xuôi theo nhân tình thế thái để rồi chết dần chết mòn trong linh hồn và đưa con ngưá»i đến sá»± chết mãi mãi vả xa Chúa vÄ©nh viá»…n.
Bệnh phong há»§i, và o thá»i Chúa Giêsu là má»™t thứ bệnh ghê tởm, không có thuốc chữa mà tác hại cá»§a nó lại quá lá»›n và mức độ lây lan nhanh. Ai mắc thứ bệnh đó là đã cầm trong tay án tá».
Bệnh thể xác rất Ä‘au đớn, nhưng có lẽ không Ä‘au đớn cho bằng tinh thần. Ngưá»i bị bệnh phong há»§i bị ruồng bá», bệnh nhân muốn Ä‘i lại phải hô to mình bị ô uế để ngưá»i khác biết mà tránh xa. Há» bị bá» rÆ¡i ngay từ những ngưá»i thân, xóm là ng, xã há»™i và ngay cả tôn giáo thá»i bấy giá».
Tuy nhiên, hình ảnh hiá»n từ và cá» chỉ giÆ¡ tay chạm và o anh ta cá»§a Äức Giêsu hôm nay đã là m cho ngưá»i phong há»§i thêm niá»m hy vá»ng, cáºy trông và ấm lòng. Vì thế, anh ta đã can đảm tiến lại gần Äức Giêsu, mặc cho má»i lá»i dèm pha, khinh khi, nhục mạ. Anh ta tin và đi đến vá»›i Äức Giêsu. Còn Äức Giêsu đã giÆ¡ tay và chạm và o anh ta, khiếm anh ta được sạch.
Chúng ta Ä‘á»u cảm nghiệm được rằng những Ä‘au đớn thân xác không xâu xé và đè bẹp con ngưá»i cho bằng ná»—i cô đơn và bị bá» rÆ¡i. Bệnh phong cùi là tá»™t Ä‘iểm cá»§a ná»—i cô đơn mà con ngưá»i có thể rÆ¡i và o. Tá»±u trung, cô đơn cÅ©ng đồng nghÄ©a vá»›i vắng bóng tình yêu.
Hà nh động nà y cá»§a Äức Giêsu đã xóa tan Ä‘i biết bao ngăn cách, đã trả lại cho anh má»™t chá»— đứng trong xã há»™i, đã phục hồi nhân phẩm cho anh trong cuá»™c sống còn lại.
Bệnh phong thể xác đã gây ra bao Ä‘au khổ cả thể xác lẫn tinh thần nhưng bệnh phong thiêng liêng còn khá»§ng khiếp hÆ¡n nhiá»u. Äó là những tá»™i trá»ng mà chúng ta vấp phạm là m mất lòng Chúa. Bệnh phong thiêng liêng nà y không chỉ là m ta mất ân sá»§ng trước nhan Chúa mà còn mất tình liên đới vá»›i tha nhân. Vì thế, má»—i ngưá»i chúng ta phải nhìn lại lòng mình, nhìn lại thá»±c trạng tâm hồn mình để nháºn dạng căn bệnh trầm kha nà y và mau mắn chạy đến vá»›i Chúa để được chữa là nh và được phục hồi như ngưá»i bệnh phong trong Tin Mừng.
Huệ Minh

