Má»™t năm má»›i lại bắt đầu. Năm nay, 2016, là năm BÃnh Thân, năm cầm tinh con Khỉ – má»™t loà i động váºt khéo bắt chước và hay là m trò cưá»i, ngưá»i ta gá»i là “trò khỉâ€.
Chuyện kể rằng…
Sau khi chết, con khỉ ná» liá»n Ä‘i gặp Diêm vương để xin kiếp sau được là m ngưá»i. Diêm vương nói như má»™t mệnh lệnh: “Muốn là m ngưá»i, ngươi phải nhổ hết lông trên thân thể cá»§a ngươiâ€.
Nói xong, Diêm vương kêu lÅ© quá»· đè khỉ ra mà nhổ long. Má»›i bị nhổ má»™t sợi lông, con khỉ la lên: “Äau chết Ä‘i được!â€. Nghe váºy, Diêm vương cưá»i to và nói: “Má»™t sợi lông mà y cÅ©ng không muốn nhổ, là m sao là m ngưá»i được chứ?â€.
Vâng, là m ngưá»i tháºt khó, không dá»… chút nà o. Sống đúng con ngưá»i lại cà ng khó hÆ¡n. Con khỉ phải nhổ hết lông má»›i có thể là m ngưá»i, chúng ta cÅ©ng phải nhổ hết các sợi lông thói hư và táºt xấu thì má»›i nên ngưá»i. Äúng váºy, Chúa Giêsu đã bắt chúng ta nhổ hết lông để nên ngưá»i: “Ai không vác tháºp giá mình mà đi theo tôi thì không thể là m môn đệ tôi được†(Lc 14:26). Có váºy thì má»›i nên hoà n thiện và nhân từ như Thiên Chúa Cha được.
Từ bá» chÃnh mình tháºt khó. Vì phải bá» biết bao thứ liên quan Mắt, Tai và Miệng – chưa kể đến Óc, Tim, Tứ Chi,… Nhưng phải bá», vì đó cÅ©ng là triết lý cá»§a năm má»›i: Tống cá»±u, nghinh tân – bá» cái cÅ© nếu nó xấu, đón cái má»›i nếu nó đẹp.
Trình thuáºt Mc 7:31-37 cho biết việc Äức Giêsu chữa là nh ngưá»i vừa Ä‘iếc vừa ngá»ng. Tình trạng Ä‘iếc liên quan TAI, tình trạng ngá»ng hoặc câm liên quan MIỆNG, tình trạng Ä‘ui mù liên quan MẮT. Trình thuáºt Mc 8:22-26 cho biết Chúa Giêsu đã chữa là nh má»™t ngưá»i mù ở Bết-xai-Ä‘a. Còn trình thuáºt Mc 10:46-52 (Mt 20:29-34; Lc 18:35-43) cho biết Chúa Giêsu đã chữa là nh má»™t ngưá»i mù tại Giê-ri-khô. Và rồi Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương xót mà chữa là nh há»: “Ép-pha-tha!†(Εφφαθα – Hãy mở ra!).
Bị tình trạng “ba không†như váºy thì tháºt là khổ, ở đây là dạng “ba không thụ độngâ€. Tuy nhiên, trong cuá»™c sống có những khi chúng ta cần phải biết “ba không chá»§ độngâ€. Dạng “ba không chá»§ động†còn có dạng tÃch cá»±c và tiêu cá»±c. Tình trạng “ba không†nà y gợi nhá»› tá»›i bá»™ Khỉ Tam Không: Má»™t con khỉ bịt tai, má»™t con khỉ bịt mắt, và má»™t con khỉ bịt miệng. Tức là không nghe, không nhìn, và không nghe.
Ba hình tượng đó cÅ©ng nhắc nhở chúng ta vá» cách sống vô cảm: Sống an pháºn, mặc kệ những gì Ä‘ang xảy ra xung quanh, và ngưá»i ta gá»i đó là những ngưá»i theo quan niệm “mackeno†– tức là “mặc kệ nóâ€. Tuong tá»± câu ngưá»i ta thưá»ng nói: “Sống chết mặc bay, tiá»n thầy bá» túiâ€. Ai sao mặc ai, miá»…n sao mình “khá»e re†là được!
Giữa cuá»™c Ä‘á»i đầy các Ä‘iá»u thị phi và nhiá»…u nhương nà y, nếu cứ “an pháºn†và vô cảm như váºy thì xã há»™i sẽ Ä‘i đến đâu, còn gì là tình ngưá»i? Và nếu cứ bịt tai, bịt mắt, bịt miệng như thế cả cuá»™c Ä‘á»i, cuá»™c sống còn gì là thú vị? Là Kitô hữu thì không thể và không có quyá»n sống vô cảm, nghÄ©a là phải biết yêu thương, biết chạnh lòng trắc ẩn, biết thể hiện lòng thương xót như Chúa Giêsu đã sống.
Ngưá»i ta cho rằng bức tượng “Khỉ Tam Không†nà y có nguồn gốc Ấn độ từ và i ngà n năm trước. Nguyên là bức tượng Thần Vajrakilaya, vị thần có 6 tay, má»—i đôi tay dùng để bịt hai mắt, hai tai và hai miệng. Có ý khuyên răn ngưá»i ta “không nhìn báºy, không nghe báºy, và không nói báºyâ€.
Sau đó, và o khoảng thế ká»· VIII, Ä‘á»i nhÃ ÄÆ°á»ng (Tang Dynasty), má»™t thiá»n sư ngưá»i Nháºt đến Trung hoa và đã mang theo tư tưởng nà y vá» Nháºt. Tại Nikko (cách Tokyo chừng 140 cây số vá» hướng Bắc), ở Ä‘á»n Toshogu hiện nay còn lưu giữ má»™t bức Ä‘iêu khắc cổ là ba con khỉ vá»›i ba tên là Mizaru, Kikazaru và Iwazaru. Từ “zaru†gần giống âm vá»›i “saru†– nghÄ©a là con khỉ, nên ngưá»i ta khắc hình ba con khỉ bịt mắt, bịt tai, bịt miệng vá»›i vẻ mặt ngá»™ nghÄ©nh để biểu thị cho triết lý sống nà y. Bức tượng gá»— nà y cá»§a nghệ nhân Hidari Jingoro nổi tiếng từ thế ká»· XVII.
Con che mắt tên là Mizaru – nghÄ©a là “tôi không nhìn thấy Ä‘iá»u xấuâ€, con bịt tai là Kikazaru – “tôi không nghe những Ä‘iá»u xấuâ€, con bịt miệng là Iwazaru – nghÄ©a là “tôi không nói Ä‘iá»u xấuâ€.
Äiá»u nà y cÅ©ng mang tư tưởng cá»§a Khổng Tá». Sách Luáºn Ngữ cho biết rằng khi Nhan Uyên há»i vỠđức nhân và những Ä‘iá»u gì cần phải là m, Khổng TỠđáp: “Phi lá»… váºt thị, phi lá»… váºt thÃnh, phi lá»… váºt ngôn, phi lá»… váºt động†– nghÄ©a là “không nhìn Ä‘iá»u sai, không nghe Ä‘iá»u báºy, không nói Ä‘iá»u trái, không là m Ä‘iá»u quấyâ€.
Tuy nhiên, ngưá»i Nháºt thâm ý hÆ¡n nhiá»u: “Bịt mắt để dùng TÂM mà nhìn, bịt tai để dùng TÂM mà nghe, bịt miệng để dùng TÂM mà nói. Khi TÂM ở trạng thái “tịnhâ€, không bị quấy rầy bởi những Ä‘iá»u xấu thì từ TÂM má»›i phát sinh những Ä‘iá»u “thiệnâ€, dùng cái TÂM thiện mà nói. Cái TÂM rất quan trá»ng: “Chữ TÂM kia má»›i bằng ba chữ TÀI†(Truyện Kiá»u, Nguyá»…n Du). Nhá» có “tâm†mà ngưá»i ta không nói những lá»i không tốt, những lá»i là m Ä‘au khổ ngưá»i khác, hoặc những lá»i là m chết ngưá»i.
Tư tưởng trên được danh nhân Mahatma Gandhi (1869-1948) áp dụng là m phương châm trong Ä‘á»i sống và trong công cuá»™c đấu tranh già nh độc láºp cho Ấn Äá»™. Lúc nà o ông cÅ©ng mang theo bên mình hình tượng bá»™ khỉ tam không như lá»i nhắc nhở váºy. Ngưá»i ta diá»…n đạt triết lý “Tam Không†theo cách khác: “Có ngưá»i thấy và nói ra nhưng há» không bao giá» nghe theo những gì ngưá»i khác nói; có ngưá»i không bao giá» thấy bất cứ gì, nhưng há» nghe ngưá»i khác và nói ra; có ngưá»i nghe và thấy nhiá»u việc nhưng há» không bao giá» nói ra hếtâ€.
Theo triết lý Äông phương, má»i sá»± váºt trong Ä‘á»i Ä‘á»u bị chi phối bởi triết lý Âm Dương tương phản. Äá»™ng thái cá»§a ba con khỉ có thể nói lên tÃnh chất tương phản cá»§a luáºt âm dương trong cuá»™c sống hằng ngà y.
Hình ảnh “Khỉ Tam Không†nhắc nhở vá» tầm quan trá»ng cá»§a “tâm viên, ý mã†trong phép thiá»n. Tâm cá»§a chúng ta như con khỉ, ý cá»§a chúng ta như con ngá»±a. Ngưá»i ta phải biết kiểm soát cái tâm vá»ng động, chẳng khác gì con khỉ chạy lăng xăng. “Tâm viên, ý mã†là tâm lăng xăng như loà i khỉ, và ý hướng loạn động như loà i ngá»±a. Loà i khỉ thưá»ng hay nhảy nhót, khá»t khẹt, đứng ngồi không yên, thưá»ng chuyá»n hết từ cà nh cây nà y sang cà nh cây khác, lại hay phá phách, bắt chước, thế nên ngưá»i ta thưá»ng nói “liếng khỉâ€. Loà i ngá»±a cÅ©ng thÃch chạy lung tung nên ngưá»i ta phải đóng móng và tra hà m thiếc cho ngá»±a, nếu không thì “nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truyâ€.
Tâm ngưá»i ta không khi nà o được yên, cứ lăng xăng, lá»™n xá»™n, suy nghÄ© hết chuyện nà y đến chuyện khác, từ quá khứ đến hiện tại, tương lai, đó là “tâm viên, ý mãâ€. Loại “tâm†nà y đưa ngưá»i ta đến loạn động, phát sinh đủ thứ phiá»n não, nếu không tu thân thì không thể vững chắc như chiếc kiá»ng ba chân. Tháºt váºy, tục ngữ Việt Nam đã cảnh báo: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, ta đây vẫn vững như kiá»ng ba châmâ€.
Triết lý “tam không†cÅ©ng không xa rá»i Kinh Thánh, vì trong Kinh Thánh cÅ©ng có những chuyện liên quan Mắt, Tai và Miệng.
1. MẮT. Chúa Giêsu chữa là nh ngưá»i mù, nhưng Ngà i nói vá» sáng mắt là Nhóm Phe-ri-sêu: “Há» là những ngưá»i mù dắt ngưá»i mù. Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố†(Mt 15:14). Những ngưá»i tưởng mình sáng mà lại mù. Há» sáng mắt thể lý như mù mắt tâm linh! Thế nhưng tác giả Thánh Vịnh đã khôn khéo cầu xin: “Xin mở mắt cho con nhìn thấy luáºt pháp Ngà i kỳ diệu biết bao†(tv 119:18).
2. TAI. Kinh Thánh nhiá»u lần cảnh báo: “Ai có tai thì nghe!†(Mt 11:15; Mt 13:9; Mt 13:43; Mc 4:9; Mc 4:23; Mc 7:16; Lc 8:8; Lc 14:35; Kh 13:9). Khi khốn cùng, tác giả Thánh Vịnh than thở: “Phần con, như kẻ Ä‘iếc chẳng nghe gì, tá»±a ngưá»i câm, không há» mở miệng†(Tv 38:14). Còn Thánh Phêrô nhắn nhá»§: “Ai có nói thì nói lá»i Thiên Chúa; ai phục vụ thì phục vụ bằng sức mạnh Thiên Chúa ban. Như thế, trong má»i việc, chúng ta tôn vinh Thiên Chúa nhá» Äức Giêsu Kitô†(1 Pr 4:11). Có tai thì phải biết nghe, nghe rồi thì phải giữ chứ đừng nghe tai nà y lá»t qua tai kia. Chúa Giêsu xác định: “Ai giữ lá»i tôi thì sẽ không bao giá» phải chết†(Ga 8:51).
3. MIỆNG. Thánh Giacôbê phân tÃch: “Ai cho mình đạo đức mà không kiá»m chế miệng lưỡi là tá»± dối lòng mình, vì đó chỉ là thứ đạo đức hão†(Gc 1:26). Thần khẩu hại xác phà m – cái miệng hại thân xác. Không kiá»m chế lá»i nói là đạo đức hão – tức là giả hình. Tác giả Thánh Vịnh nói: “Môi miệng chúng chẳng có gì thà nh tháºt, lòng dạ đầy chước độc mưu thâm. Cá»a há»ng chúng như nấm mồ mở rá»™ng, khéo đẩy đưa ba tấc lưỡi phỉnh phá»â€ (Tv 5:10). Và tác giả Thánh Vịnh than vãn: “Kẻ thù con lòng chai dạ đá, mở miệng ra là ngạo mạn khinh Ä‘á»i†(Tv 17:10).
Ngưá»i ta phải há»c triết lý sống từ những gì cÆ¡ bản nhất: há»c Ä‚N, há»c NÓI, há»c GÓI, há»c MỞ. Và rồi còn nhiá»u thứ khác phải há»c – há»c suốt Ä‘á»i, há»c đến chết vẫn chưa hết, tháºm chà có những Ä‘iá»u vẫn không thông: yêu thương và tha thứ. Khó tháºt! Khi nhá», chúng ta há»c cách nói; cà ng lá»›n chúng ta cà ng phải há»c cách giữ im lặng. Khó lắm!
Có lẽ khó nhất là “giữ miệngâ€, thế nên tác giả Thánh Vịnh đã cầu xin: “Xin canh giữ miệng con, lạy Chúa, và trông chừng lưỡi con†(Tv 141:3).
TRẦM THIÊN THU

