Ná»—i niá»m là danh từ thưá»ng ám chỉ “điá»u không vuiâ€. Ngưá»i ngưá»i nô nức khi Xuân vá», Tết đến, ai cÅ©ng vui mừng, “dù ai buôn bán nÆ¡i đâu, nhá»› đến ngà y tết rá»§ nhau mà vá»â€, váºy mà sao lại gợi chuyện buồn? Cứ vui, nhưng đừng quên rằng ná»—i buồn cÅ©ng là má»™t phần tất yếu cá»§a cuá»™c sống trên trần gian nà y: “Äừng lo lắng vá» ngà y mai: ngà y mai, cứ để ngà y mai lo. Ngà y nà o có cái khổ cá»§a ngà y ấy†(Mt 6:34).
Không ai thấy Xuân, chẳng ai thấy Tết, nhưng lại khả dÄ© cảm nháºn. Vô hình mà hữu hình. Trừu tượng mà cụ thể. Xuân là thÆ¡, là nhạc; thÆ¡ và nhạc ẩn và o Xuân. Tháºt kỳ diệu. Xuân thêm sức sống cho cuá»™c Ä‘á»i, thÆ¡ và nhạc là m cho ngưá»i ta thêm yêu cuá»™c sống. Má»™t năm có bốn mùa. Bốn mùa nối kết thà nh má»™t năm. Năm như má»™t bản giao hưởng được liên kết bằng bốn phần khác nhau – Xuân, Hạ, Thu, Äông. Má»—i mùa Ä‘á»u quan trá»ng đối vá»›i năm. Má»—i Ä‘oạn nhạc Ä‘á»u quan trá»ng trong má»™t bản giao hưởng. Tất cả phải hà i hòa vá»›i nhau.
Cuá»™c Ä‘á»i chúng ta cÅ©ng là má»™t bản giao hưởng vá»›i nhiá»u “đoạn†mang các “mà u sắc†khác nhau: Hỉ, ná»™, ai, lạc, ái, ố, dục. Chúng ta gá»i đó là “thất tình†cá»§a con ngưá»i, phức tạp nhưng cần thiết và thú vị.
William E. (“Billâ€) Vaughn (1915-1977, tác giả Hoa Kỳ) tinh tế nháºn xét: “Ngưá»i lạc quan thức đến ná»a đêm để đón giao thừa, ngưá»i bi quan thức để chắc chắn rằng năm cÅ© đã qua†(An optimist stays up until midnight to see the new year in, a pessimist stays up to make sure the old year leaves). Hai ngưá»i cùng thức, cùng tỉnh táo giữa khoảng ná»a đêm. Thá»i gian như nhau nhưng mục Ä‘Ãch khác nhau, ngưá»i thì vui đón giao thừa, ngưá»i thì ngáºm ngùi biết năm cÅ© đã qua. Äầy tÃnh triết lý sống!
Có nhiá»u dạng khổ, nhưng đơn giản và cụ thể nhất là nghèo váºt chất. Ngưá»i khổ chưa chắc nghèo, nhưng ngưá»i nghèo chắc chắn khổ. Việt ngữ tháºt độc đáo khi ghép đôi hai trạng thái nà y: Nghèo Khổ. Ngưá»i ta nói: “Khôn ngoan đến cá»a quan má»›i biết, Già u nghèo ba mươi tết má»›i hayâ€. Ngưá»i ta cÅ©ng nói: “Có, không – mùa Äông má»›i biết; Già u, nghèo – ba mươi Tết má»›i hayâ€. Nói chung, ngà y ba mươi sẽ biết ai nghèo tháºt.
Tại sao? Ngưá»i ta nói “chợ ba mươi tết là chợ nhà nghèoâ€. Ngà y nà y, ngưá»i bán muốn bán hết hà ng để vá» nhà , há» có thể bán rẻ, nếu không thì chỉ có nước đổ Ä‘i. Và ngưá»i nghèo chỉ chá» ngà y nà y để mua, Ãt nhiá»u gì cÅ©ng gá»i là có Tết, chứ lòng buồn lắm thôi. Thương lắm! Thảo nà o Chúa Giêsu Ä‘i đâu cÅ©ng thấy “chạnh lòng thương†ngưá»i ta. Chắc hẳn ngưá»i nghèo nhiá»u lắm, vì Chúa Giêsu đã xác định: “Ngưá»i nghèo lúc nà o cÅ©ng có†(Mt 26:11).
Chẳng ai muốn nghèo, chẳng ai thÃch nghèo, nhưng lá»±c bất tòng tâm, cố gắng mãi mà chẳng thấy đâu. Vì muốn tránh xa cái nghèo nên ngưá»i ta mÆ¡ ước: “Chiá»u Ba Mươi, nợ réo tÃt mù, co cẳng đạp Thằng Bần ra cá»a; Sáng Mồng Má»™t, rượu say túy lúy, giÆ¡ tay bồng Ông Phú và o nhà â€. Mong lắm, muốn lắm, khát khao lắm, nhưng mÆ¡ ước vẫn chỉ là mÆ¡ ước. Trâu trắng Ä‘i đến đâu mất mùa đến đó. Cây khô tưới nước cÅ©ng khô, ngưá»i nghèo Ä‘i tá»›i nÆ¡i mô cÅ©ng nghèo. Thê thảm tháºt, te tua tháºt, tÆ¡i tả tháºt, tê tái tháºt!
Ngưá»i ăn không hết, kẻ lần chẳng ra. Tết đến, nhà già u vui mừng. Xuân vá», nhà nghèo lo sợ. Có ngưá»i đến gần giá» giao thừa mà vẫn chưa được nghỉ ngÆ¡i. Có ngưá»i tha phương cầu thá»±c cả năm ròng rã, thế mà không đủ tiá»n vá» quê ăn Tết vá»›i ông bà , cha mẹ, ngưá»i thân,… Không chỉ buồn mà còn Ä‘au lòng lắm, tá»§i pháºn lắm. Có lẽ ngà y Tết cá»§a hỠđẫm đầy nước mắt mặn chát bá» môi!
Thế nhưng vẫn có những cô chiêu, cáºu ấm vung tay quá trán, tiá»n xà i hÆ¡n công tá» Bạc Liêu, má»—i đêm Ä‘i ăn chÆ¡i tốn cả ngà n Mỹ kim (USD). Há» không cần biết gì khác, ai khổ mặc ai. Tiá»n đó không phải cá»§a há», mà cá»§a cha mẹ há». Chắc chắn đó là những đồng tiá»n “bẩnâ€. Tiá»n “mồ hôi, nước mắt†không ai dám phung phÃ, mà cÅ©ng chẳng nhiá»u mà ung dung tá»± tại. Việt Nam còn nghèo mà còn chÆ¡i nổi như váºy, nói chi ngoại quốc. Chẳng hạn, các chà ng trai Hà n quốc chi tá»›i 885 triệu USD để tu sá»a sắc đẹp má»—i năm. Nam giá»›i còn váºy, huống chi nữ giá»›i!
Ngưá»i nghèo ở miá»n quê mà nghèo đã đà nh, ngay cả ở thà nh phố hoa lệ cÅ©ng đầy những ngưá»i nghèo, tháºm chà có những ngưá»i còn nghèo hÆ¡n ngưá»i ở miá»n quê. Tục ngữ nói thay há»: “Tết đến sau lưng, ông vải thì mừng, con cháu thì loâ€. Äúng váºy. Lo lắm. Không chỉ lo mà còn sợ. Vì nghèo mà lo sợ. Lo không có tiá»n sắm đồ tết cho con cái. Mình thì cÅ©ng đà nh cam chịu số kiếp láºn Ä‘áºn, hẩm hiu, trách mình chứ biết kêu ai! Còn ngưá»i già u chẳng lo chi mấy thứ “linh tinh†như váºy, con cái thÃch gì được nấy. Chúng xin tiá»n trăm, cho ngay bạc triệu. Ôi dà o, “chuyện nhá»â€ mà ! Chỉ thương con nhà nghèo, xin cha mẹ và i ngà n cÅ©ng không có!
CÅ©ng má»™t Ä‘á»i, thế mà có ngưá»i sướng từ trong trứng nước, kẻ thì khổ từ Ä‘á»i nỠđến Ä‘á»i kia. Nợ bao vây, khổ bao la. Có lẽ câu “không ai già u ba há», không ai khó ba Ä‘á»i†chỉ là để an á»§i ngưá»i nghèo thôi! Tết cà ng gần, lo cà ng cao. Xuân vá» vá»›i bao ngưá»i mà Tết chẳng đến vá»›i há». Én bay, bướm lượn, mai nở và ng ươm, mà sao lòng há» chưa giao thừa? Ca dao đã thay lá»i muốn nói cho ngưá»i nghèo:
Bây giờ tư TêÌt đêÌn nÆ¡i
Tiền thiÌ€ không coÌ sao nguôi tâÌm loÌ€ng
Nghĩ miÌ€nh vâÌt vả long Ä‘ong
Xa nghe laÌ£i thâÌy Quảng Äông keÌo coÌ€i
Về nhaÌ€ công nợ noÌ Ä‘oÌ€i
MaÌ€ loÌ€ng bôÌi rôÌi đưÌng ngồi không yên
Thật trÆ¡Ì trêu thay! Thương lắm! Tá»™i nghiệp quá! Tiền không coÌ maÌ€ tiêÌng coÌ€i của gaÌnh haÌt Quảng Äông laÌ£i cứ inh á»i quyêÌn rũ, thuÌc giuÌ£c. Nghe mà lại não lòng chứ nà o có vui gì đâu. Về nhaÌ€ thiÌ€ nợ Ä‘oÌ€i. MaÌ€ nợ Ä‘oÌ€i thiÌ€ “căng†lăÌm.
Như má»™t “thông lệâ€, caÌc chủ nợ thưá»ng giằng co hối thuÌc con nợ và o những ngà y cuôÌi năm, cÃ´Ì Ä‘oÌ€i cho được sÃ´Ì tiền Ä‘ã cho vay, duÌ€ cho đối vá»›i há», tiá»n không thiếu, có đòi được tiền thì cÅ©ng để đâÌy thôi. Người ta cho rằng nêÌu không Ä‘oÌ€i được tiền trươÌc giao thừa, ngaÌ€y hôm sau moÌn nợ hóa ra nợ cũ, ngaÌ€y mồng Một vaÌ€ những ngaÌ€y tiếp theo, người ta không daÌm Ä‘oÌ€i nợ, viÌ€ chá»§ nợ kiêng cữ, sợ bị “giôngâ€. Ngưá»i nghèo khổ trăm đưá»ng, khổ vì thiếu thốn vừa khổ tâm. Kẻ mắc nợ khổ tháºt. Nghèo cứ chồng lên nghèo, khổ lại chất lên khổ!
Ngà y Xuân gói kÃn ná»—i niá»m
Nụ cô đơn nở êm Ä‘á»m như Mai
Cuá»™c Ä‘á»i hóa kiếp Ä‘á»a đà y
Xuân thắm nơi nà y, Tết ở nơi đâu?
Há»i chi mà hóc búa váºy, là m sao ngưá»i nghèo trả lá»i? Có lẽ câu trả lá»i cá»§a há» là những giá»t nước mắt mặn lắm! Ngưá»i Æ¡i, xin hãy cố gắng tịnh tâm dù lòng rất động, Thiên Chúa sẽ bù đắp. Cái khổ hôm nay sẽ là tấm visa cho ngưá»i và o Nước Trá»i, chắc chắn cái khổ có giá trị lắm: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trá»i là cá»§a há». Phúc thay ai sầu khổ, vì há» sẽ được Thiên Chúa á»§i an†(Mt 5:3 và 5).
Cố gắng thanh thản vui Xuân, mừng Tết. Rồi đâu lại và o đấy. Gá»i là “ăn tết†nhưng ăn cÅ©ng chừng đó thôi, như má»i ngà y, ăn thêm nhiá»u có được đâu, vì ăn nhiá»u lại đầy bụng, sinh bệnh. Ngưá»i ta “ăn tết†bằng những miếng thịt béo, những miếng bánh ngon, những hạt dưa, hạt sen,… và những sÆ¡n hà o hải vị mắc tiá»n. Cảm tạ Chúa đã cho hỠđược táºn hưởng những ngà y Xuân Ä‘áºm đà . Còn ngưá»i nghèo, tốt nhất là “ăn tết†bằng những hạt kinh, Lá»i Chúa và Thánh Thể.
Ca dao nói: “Nghèo nhân, nghèo nghÄ©a thì lo; nghèo tiá»n, nghèo bạc, chẳng lo là nghèoâ€. Nghèo váºt chất nhưng già u tâm linh, thế không hÆ¡n sao? Thôi, ngưá»i đừng buồn nữa nhé! Chúa Giêsu vẫn Ä‘ang cưá»i vá»›i ngưá»i và cùng ăn tết vá»›i ngưá»i đấy: “Tất cả những ai Ä‘ang vất vả mang gánh nặng ná», hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngÆ¡i bồi dưỡng†(Mt 11:28). Xuân vá», Tết đến, đặc biệt là Mùa Chay, chúng ta cùng tâm niệm:
Tăng đức, tăng ân, tăng thánh thiện
ÄÆ°á»£m tình, đượm nghÄ©a, đượm hy sinh
Lạy Chúa Xuân vÄ©nh tồn, xin chúc là nh cho má»i ngưá»i, đặc biệt là những ngưá»i nghèo khổ – váºt chất hoặc tinh thần, xin cho há» cÅ©ng được hưởng trá»n mùa Xuân trong tình yêu bao la cá»§a Ngà i. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tá» Giêsu, Äấng cứu độ chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU

