Má»™t ngưá»i mù Việt Nam được chá»n Ä‘i thi giải “ngưá»i có giác quan nhạy bén nhất thế giá»›i”. Ông được đưa lên máy bay chở Ä‘i vòng quanh thế giá»›i. Khi máy bay đáp xuống bất cứ phi trưá»ng nà o thì ông phải cho biết phi trưá»ng đó thuá»™c vá» quốc gia nà o. Máy bay cất cánh và đáp xuống phi trưá»ng Bắc Kinh, ông ho sặc sụa và la lá»›n:
– Thưa ban giám khảo, đây là phi trưá»ng Trung Quốc, vì khi vừa mở cá»a máy bay không khà ô nhiá»…m là m tôi ho sặc sụa chút xÃu nữa bị chết ngạt.
Ban giám khảo gáºt gù thán phục. Máy bay cất cánh bay tiếp và đáp xuống phi trưá»ng New York. Vừa mở cá»a máy bay ra, ông la to:
– Thưa ban giám khảo, đây là phi trưá»ng Hoa Kỳ, vì khi máy bay mở cá»a thì hỠưu tiên cho ngưá»i tà n táºt như tôi xuống máy bay trước.
Ban giám khảo vá»— tay khen ngợi. Máy bay lại cất cánh và đáp xuống phi trưá»ng Tân SÆ¡n Nhất. Vừa bước xuống khá»i máy bay ông la lá»›n:
– Thưa ban giám khảo, đây chắc chắn là phi trưá»ng Việt Nam, vì khi tôi vừa bước chân xuống đất là tôi đã đạp phải rác (ngưá»i ta xả) rồi.
Ban giám khảo la lớn:
– Chúc mừng ông! Quả tháºt ông là ngưá»i mù VN có giác quan nhạy bén nhất thế giá»›i.

