Thứ Ba tuần IV TN , Mc 5:21-43
LÃ’NG TIN VÀ PHÉP Láº
Trong Cá»±u Ước cÅ©ng như trong Tân Ước cÅ©ng có những phép lạ sống lại như trưá»ng hợp tiên tri Elia (1V 17,19), Eliseu (2V 4,34), thánh Phêrô (Cv 9,40) chữa cho bà Yophê sống lại. Nhưng tất cả há» Ä‘á»u phải cầu khẩn thiết tha và nhân danh Thiên Chúa. Còn đây Chúa Giêsu chỉ phán có má»™t lá»i không nhân danh ai cả. Trưá»ng hợp há»i các thầy thuốc từ ngà n xưa đến nay có ai chữa bệnh cho kẻ chết rồi sống lại. Ngưá»i ta vẫn nói “chữa bệnh chứ không ai chữa được mệnh.†Thế mà Chúa Giêsu đã là m được tất cả. Chứng tá» Ngà i là Thiên Chúa hằng sống, toà n thắng trên cả thần chết. Thần chết là kẻ thù cuối cùng cá»§a nhân loại, theo Phaolô.
Trang Tin Mừng nà y tổng hợp hai truyện vá» chữa là nh (con gái ông Gia-ia [Mc 5,21-24.35-43] và bà băng huyết [Mc 5,25-43]). Äây là má»™t và dụ nữa vá» cấu trúc “tháp ghép cá»§a tác giả (x. 1,21-28; 2,1-12; 3,21-35; 6,7-33; 11,11-21; 14,1-11).
Và ta thấy Tin Mừng hôm nay thuáºt lại việc Chúa Giêsu là m hai phép lạ, má»™t là chữa là nh ngưá»i đà n bà bị bệnh băng huyết và hai là cứu sống con gái ông Giaia. Trưá»ng hợp thứ nhất là chạm đến Chúa, trưá»ng hợp thứ hai là được Chúa chạm đến.
Äá»c xong, ta thấy hai truyện nà y có nhiá»u Ä‘iểm chung: những ngưá»i Ä‘au khổ là những ngưá»i nữ; con số 12 (5,25.42); và từ vá»±ng “lòng tinâ€, “sá»± sợ hãiâ€, “khá»i/là nh mạnhâ€, “con gái…â€. Tuy nhiên, giá»ng văn cá»§a hai truyện nà y không giống nhau, khiến phải cho rằng đây là hai truyện lúc đầu độc láºp vá»›i nhau: Truyện con gái ông Gia-ia được kể bằng những câu ngắn, vá»›i Ãt phân từ (participles) và các động từ ở thì hiện tại lịch sá»; còn truyện bà băng huyết được kể bằng những câu dà i, dùng nhiá»u phân từ và ở thì quá khứ aorist và vị-hoà n.
Chúa Giêsu đà o tạo các môn đệ không những bằng lá»i nói mà còn bằng các hà nh động nữa. Má»™t và i hà nh động nổi báºt hẳn, bởi vì Ngưá»i chỉ cho Phêrô, Giacôbê và Gioan tham dá»± thôi. Trong truyện cho con gái Gia-ia sống lại, tác giả nói hai lần là Chúa Giêsu chỉ đưa ba môn đệ ấy theo thôi. Há» không có nhiệm vụ nà o cả; há» chỉ phải có mặt mà trá»±c tiếp chứng kiến má»™t hoà n cảnh bế tắc vá» phương diện con ngưá»i, nhưng cÅ©ng thấy sá»± tin tưởng ngưá»i ta đặt và o Chúa Giêsu và thấy quyá»n lá»±c siêu phà m cá»§a Ngưá»i.
Trong sá»± cố bà băng huyết được là nh, hỠđã thấy: bà hoà n toà n không mong dá»±a Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã xác nháºn Ä‘iá»u đó, và Mc diá»…n tả qua má»™t sá»± chuyển dịch từ ngữ đầy ý nghÄ©a: ông trưởng há»™i đưá»ng khẩn xin Chúa Giêsu cho “con gái mìnhâ€, nhưng khi đối diện vá»›i ngưá»i phụ nữ đã được chữa là nh, Chúa Giêsu lại nói: “Nà y con, lòng tin cá»§a con đã cứu chữa conâ€, y như thể Ngưá»i là cha cá»§a ngưá»i phụ nữ ấy, là ngưá»i cho đến nay không được má»™t ngưá»i nam nà o che chở bảo vệ (đây là ngưá»i phụ nữ duy nhất mà Chúa Giêsu gá»i như thế).
Còn Gia-ia thì hy vá»ng là nháºn được sá»± trợ giúp cho con gái ông Ä‘ang hấp hối. Nhưng trên đưá»ng vá» có Chúa Giêsu cùng Ä‘i, ông đã được tin chẳng là nh. Äây là điểm gay cấn. Có tương quan nà o giữa Chúa Giêsu và cái chết? Phải chăng Chúa Giêsu có là thầy thuốc tà i giá»i nhất, cÅ©ng phải bó tay trước cái chết? Ngưá»i đã kêu má»i Gia-ia đừng sợ hãi và thất vá»ng, nhưng hãy đứng vững trong niá»m tin (c. 36). Giữa lá»i khuyên cá»§a các sứ giả (c. 35) và lá»i khuyến khÃch cá»§a Chúa Giêsu, ông đã nghe theo Chúa Giêsu và đi vá»›i Ngưá»i đến vá»›i đứa con gái vừa tắt thở. Chúa Giêsu không rút lại sá»± giúp đỡ đã hứa và tiếp tục tiến bước, dù bây giá» là tiến bước đến vá»›i má»™t ngưá»i đã chết.
Äến đây, Chúa Giêsu muốn ba môn đệ chá»n lá»c có mặt, không phải để há» tÃch cá»±c là m việc gì, nhưng để há» tham dá»± và o sá»± cố tháºt gần gÅ©i. Khi Chúa Giêsu nói rằng em bé chỉ “ngá»§â€Â thôi, má»i ngưá»i Ä‘á»u chế nhạo Ngưá»i, bởi vì há» chắc chắn em đã chết.
Bây giá», Ngưá»i lại là m má»™t cuá»™c phân rẽ nữa: chỉ cha mẹ em bé và ba môn đệ được Ä‘i vá»›i Ngưá»i và o gặp em bé đã hết. HỠđã chứng kiến hà nh động hết sức đơn giản cá»§a Ngưá»i: Ngưá»i chỉ cầm lấy tay em và gá»i em dáºy. Thế là chuyện không thể tin nổi đã xảy ra: em đứng dáºy và đi lại được. Tác giả còn ghi lại má»™t chi tiết cho thấy Chúa Giêsu rất tinh tế: Ngưá»i bảo há»Â “cho con bé ănâ€.
Phép lạ má»™t ngưá»i đà n bà bị băng huyết được chữa là nh nhá» chỉ chạm đến áo cá»§a Chúa Giêsu, và phép lạ má»™t em bé gái chết được Chúa Giêsu cho sống lại; cả hai phép lạ Ä‘á»u phát xuất từ lòng tin cá»§a con ngưá»i. Ông trưởng há»™i đưá»ng đã biểu lá»™ lòng tin bằng cách lặn lá»™i tìm đến vá»›i Chúa Giêsu xin Ngà i tá»›i đặt tay trên con gái cá»§a ông; ngưá»i đà n bà băng huyết tin má»™t cách mãnh liệt nÆ¡i sức mạnh phát xuất từ con ngưá»i Chúa Giêsu.
NÆ¡i ông trưởng há»™i đưá»ng, lòng tin được tuyên xưng tá» tưá»ng; nÆ¡i ngưá»i đà n bà băng huyết, niá»m tin rụt rè kÃn đáo. Nhưng dù tá» tưá»ng hay kÃn đáo, chÃnh lòng tin đã giúp cho phép lạ xảy ra, như Chúa Giêsu đã nói vá»›i ngưá»i đà n bà : “Lòng tin cá»§a con đã cứu chữa con”.
Cả hai trưá»ng hợp được cứu sống Ä‘á»u nhỠđức tin: đức tin cá»§a ngưá»i phụ nữ bị bệnh băng huyết và đức tin cá»§a ông Giaia. Cả ông Giaia lẫn ngưá»i phụ nữ bị bệnh băng huyết đã được thôi thúc vì tin tưởng nÆ¡i lòng thương xót và quyá»n năng cá»§a Chúa Giêsu. HỠđã vượt thắng sá»± sợ hãi để đến vá»›i Ngà i. Chúa Giêsu khen hỠđã biết tin nÆ¡i Ngà i: “Lòng tin cá»§a con đã cứu chữa con,” “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.”
Niá»m tin là m cho con ngưá»i được sống, Ä‘iá»u nà y vẫn thưá»ng xảy ra trong Ä‘á»i sống con ngưá»i. Tất cả những thà nh công trong cuá»™c sống Ä‘á»u nhỠở niá»m tin, nhưng niá»m tin tôn giáo thì quan trá»ng hÆ¡n, bởi vì chÃnh sá»± sống tinh thần và tâm linh má»›i là điá»u cần thiết cho con ngưá»i đạt được thà nh công. Có tất cả, nhưng thiếu Ä‘á»i sống tâm linh, con ngưá»i vẫn như sống dở. Sống sung mãn, sống dồi dà o, chÃnh là sống ná»™i tâm. Chỉ có má»™t Ä‘á»i sống ná»™i tâm sung mãn má»›i giúp con ngưá»i thấy được, cảm nháºn được những gì mà giác quan và lý trà không thể đạt được.
Cuá»™c sống vốn là má»™t phép lạ, từng hÆ¡i thở con ngưá»i là má»™t phép lạ, má»—i ngà y là má»™t phép lạ, má»—i phút giây là má»™t phép lạ. Chỉ có đôi mắt ná»™i tâm má»›i cho con ngưá»i cảm nháºn được phép lạ triá»n miên ấy. Sống Ä‘Ãch thá»±c, sống dồi dà o, là biết chiêm ngưỡng để đón nháºn phép lạ từng ngà y ấy.
Trong Ä‘á»i sống Kitô hữu, chúng ta đã nhiá»u lần chạm và o Chúa và được Chúa chạm đến. Chạm đến Lá»i Ngà i, đến Mình Máu Thánh Ngà i. Ãụng chạm bằng tay, bằng miệng, bằng rung động cá»§a trái tim. Có những lần đụng chạm há»i hợt, máy móc vì thói quen, thiếu lòng tin, thiếu tình yêu nên chúng ta chưa cảm được má»™t cách rõ nét vá» những Æ¡n là nh cá»§a Chúa trong Ä‘á»i mình, không để lại má»™t âm vang nà o, không Ä‘em lại má»™t biến đổi nà o trong cuá»™c sống cá»§a chúng ta.
Quyá»n năng cá»§a sá»± sống đến từ Thiên Chúa tiếp tục hoạt động nÆ¡i Chúa Giêsu. Ngà y nay cÅ©ng còn như thế, Äức Kitô vẫn có thể chữa là nh tất cả những thương tÃch: những vết thương thể lý ( không thưá»ng xuyên, nhưng có thể ), những vết thương tâm lý và luân lý ( Ä‘iá»u đó xảy ra má»—i ngà y ). Ngà i có thể lại trao ban sá»± sống. Äôi khi, ngà i trao ban những dấu chỉ chữa là nh và tìm lại được sá»± sống rõ rà ng. Tuy nhiên, cần phải có đức tin, để có thể Ä‘á»c được chúng má»™t cách đúng đắn.
Äức tin là m cho con ngưá»i nháºn ra quyá»n năng cá»§a Thiên Chúa trong sá»± yếu Ä‘uối và bất lá»±c cá»§a mình; đức tin là m cho con ngưá»i nhìn thấy được Thiên Chúa trong những ná»—i bất hạnh nhất. Bởi vì khi đối diện vá»›i Ä‘au khổ và thất vá»ng, con ngưá»i thưá»ng có khuynh hướng nhìn lên trá»i cao.
Huệ Minh

