St 2, 4b-9. 15-17 (Hr 5-9. 15-17); Mc 7, 14-23
Khi bà n vá» chế độ ăn uống cá»§a các dân tá»™c và cá»§a cá nhân, những nhà văn hóa xã há»™i phải thú nháºn không thể đưa ra má»™t tiêu chuẩn chung để qui định đâu là thức ăn ngon, đâu là thức ăn dở, đâu là thức ăn sạch sẽ bổ dưỡng, đâu là cái bẩn thỉu và độc hại. Bởi vì, đối vá»›i dân tá»™c nà y, món óc khỉ chẳng hạn là má»™t món ăn bổ dưỡng và sang trá»ng, nhưng đối vá»›i dân tá»™c khác, đó là má»™t thức ăn cá»§a ngưá»i còn mang nặng thú tÃnh, chưa có nhân tÃnh thuần thục. Ngưá»i Do thái ngà y xưa cÅ©ng tá»± qui định cho mình má»™t số thức ăn được phép và má»™t số thức ăn không được phép. Còn thái độ cá»§a Chúa Giêsu đối vá»›i vấn đỠnà y như thế nà o?
Lòng độc dữ cá»§a con ngưá»i là nguyên nhân phát sinh má»i thứ tá»™i ác và ná»—i khổ cá»§a con ngưá»i. Nói cách khác, thay vì là m khởi sắc linh hồn là hình ảnh cá»§a Thiên Chúa, con ngưá»i bóp méo bôi nhá» hình ảnh cao quý đó bằng các ý hướng xấu xa bên trong mình. Thiên Chúa là Äấng thấu suốt bên trong, Äấng thÃch tâm hồn đơn thà nh hÆ¡n cá»§a lá»…, Ngà i đòi buá»™c má»i ngưá»i nhìn táºn sâu thẳm tâm hồn để nháºn diện chÃnh mình để Ngà i biến đổi con ngưá»i chúng ta từ bên trong. Ngà i thay đổi cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Phê-rô bằng cái nhìn thấu suốt, khiến Phê-rô hối háºn và trở lại vá»›i Chúa; là m biến đổi Gia-kêu táºn bên trong khiến Gia-kêu dám từ bá» cuá»™c sống tá»™i lá»—i để trở nên ngưá»i là nh thánh. Nếu má»i Ä‘iá»u xấu xa xuất phát từ lòng ngưá»i, thì con ngưá»i cÅ©ng cần được Thiên Chúa biến đổi từ bên trong.
Chúa Giêsu dạy chúng ta biết đâu là nguồn gốc thâm sâu cá»§a những sá»± xấu xa và ô uế. Ngà i dạy rằng tất cả những Ä‘iá»u xấu Ä‘á»u không xuất phát từ bên ngoà i, nhưng “chỉ có những gì từ con ngưá»i ta xuất ra, chÃnh những cái đó má»›i là m cho há» ra ô uế.†(Mc 7,15) Äiá»u nà y dưá»ng như không hợp vá»›i suy nghÄ© thông thưá»ng cá»§a chúng ta. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã giải thÃch rất cụ thể: “Vì từ bên trong, từ tâm trà ngưá»i ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết ngưá»i, trá»™m cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loà n, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng†(Mc 7,21-22). Như váºy, nguồn gốc thâm sâu nhất cá»§a sá»± xấu xa chÃnh là lòng ngưá»i.
Trước hết, phải nhìn nháºn rằng cả Chúa Giêsu lẫn ngưá»i Do thái Ä‘á»u không đứng trên bình diện sinh há»c để cứu xét thức ăn sạch hay dÆ¡, tốt hay xấu, nhưng cả hai phê phán giá trị thức ăn theo quan Ä‘iểm luân lý. Ngưá»i Do thái qui định má»™t số thức ăn không được phép dùng, ban đầu có thể là do yếu tố vệ sinh, y há»c, nhưng vá» sau hỠđánh giá theo má»™t góc độ khác. Chẳng hạn ngưá»i Do thái không ăn máu và những thú váºt bị chết ngạt, vì há» cho rằng máu tượng trưng cho sá»± sống, mà sá»± sống là độc quyá»n cá»§a Thiên Chúa, do đó con ngưá»i không được phép đụng tá»›i. Quan niệm nà y tiếp tục tồn tại trong Giáo Há»™i Kitô tiên khởi và các tÃn hữu gốc ngoại giáo được yêu cầu nhượng bá»™ các Kitô hữu gốc Do thái ở Ä‘iểm nà y.
Thắc mắc cá»§a các môn đệ và giải đáp cá»§a Chúa Giêsu được tác giả Marcô ghi lại ở đây, có lẽ phản ánh bầu khà tranh luáºn cá»§a Giáo Há»™i tiên khởi lúc ấy và hướng giải quyết vấn đỠmà Giáo Há»™i dần dần phải theo, đó là má»i thức ăn Ä‘á»u thanh sạch; Ä‘iá»u quan trá»ng hÆ¡n chÃnh là tâm hồn con ngưá»i, bởi vì thức ăn sạch, chén đĩa sạch, tay chân sạch có Ãch gì cho việc mưu cầu Æ¡n cứu độ, nếu con ngưá»i còn có tâm hồn lừa dối Thiên Chúa và phỉnh gạt ngưá»i khác.
Có má»™t lần Phêrô đã phản ứng như má»i ngưá»i Do thái. Trong má»™t thị kiến, Phêrô được lệnh phải giết và ăn các thú váºt nằm trên tấm khăn lá»›n từ trá»i buông xuống, nhưng Phêrô láºp tức từ chối vì cho đó là thức ăn dÆ¡. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã sá»a sai quan niệm cá»§a ông: những gì Thiên Chúa tuyên bố là thanh sạch, thì con ngưá»i chá»› gá»i là ô uế. Tháºt ra, thị kiến nà y chỉ có ý nghÄ©a tượng trưng: Phêrô được lệnh phải tiếp đón lương dân và o Giáo Há»™i, những ngưá»i mà Do thái giáo cho là nhÆ¡ uế. Như váºy, khi trả lá»i cho câu há»i vá» vấn đỠsạch, dÆ¡ ở đây, Chúa Giêsu muốn nói rằng ngưá»i ta không thể đánh giá ngưá»i khác dá»±a trên mầu da, chá»§ng tá»™c, văn hóa, ngôn ngữ, giai cấp, vì tất cả những Ä‘iá»u ấy chỉ là những hình thức phụ thuá»™c; má»—i ngưá»i sẽ bị Thiên Chúa đánh giá dá»±a và o tâm địa tốt hay xấu cá»§a mình và những hà nh vi xuất tá»± tâm địa ấy.
Từ chá»— không kỳ thị vá» các sá»± váºt, Kitô giáo tiến tá»›i chá»— không kỳ thị vá» con ngưá»i. Bằng chứng là trong giáo lý Công giáo hiện nay, không há» có dị ứng trước các thá»±c tế cá»§a nhân loại, cÅ©ng không đặt bảng phân loại con ngưá»i để tiếp nháºn và Giáo Há»™i hay láºp thang giá trị để đáng giá các phần tá» trong Giáo Há»™i. Trái lại Kitô giáo mang tinh thần đại đồng và phổ quát, xứng đáng được gá»i là đạo Công Giáo.
Khi đối diện vá»›i sá»± xấu, ta thưá»ng đổ lá»—i cho ngưá»i khác hoặc cho ngoại cảnh. Vợ đổ lá»—i cho chồng. Chồng đổ lá»—i cho vợ. Cha mẹ đổ lá»—i cho con cái. Con cái đổ lá»—i cho cha mẹ… Chúng ta dá»… trách cứ ngưá»i khác, nhưng lại Ãt khi tá»± trách mình. Chúng ta muốn tá» gia trị quốc bình thiên hạ, nhưng lại không chịu tu thân; muốn thay đổi thế giá»›i, nhưng lại không muốn thay đổi mình. Chúa Giêsu nhắc nhở ta hãy khoan tìm kiếm nguyên nhân từ bên ngoà i, nhưng cần duyệt xét kỹ cà ng chÃnh lòng mình, hầu nháºn ra đâu là nguồn gốc cá»§a những Ä‘iá»u xấu đã gây cho mình và cho ngưá»i khác. Ngà i cÅ©ng má»i gá»i ta từng bước tẩy trừ nó, và lấp đầy lòng mình bằng những nhân đức tốt là nh, đặc biệt là đức mến mà thánh Phaolô đã nhắn nhá»§: “Äức mến thì nhẫn nhục, hiá»n háºu, không ghen tương, không vênh vang, không tá»± đắc, không là m Ä‘iá»u bất chÃnh, không tìm tư lợi, không nóng giáºn, không nuôi háºn thù, không mừng khi thấy sá»± gian ác, nhưng vui khi thấy Ä‘iá»u chân tháºt. Äức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vá»ng tất cả, chịu đựng tất cả.†(1Cr 13,4-7)
Có hai vị thiá»n sư Ä‘i trên má»™t con đưá»ng lầy lá»™i. CÆ¡n mưa nặng hạt khiến má»™t thiếu nữ xinh đẹp không thể băng qua ngã tư lầy lá»™i được. Láºp tức má»™t vị đến bồng lấy cô và đưa qua đưá»ng. Vị sư khác lấy là m khó chịu, thốt lên: “Là ngưá»i tu hà nh, sao anh lại bồng đà n bà trên tay?â€. Vị sư kia bình thản trả lá»i: “Tôi đã bá» cô ta tại chá»— rồi. Còn anh, sao anh cứ mang mãi cô ta tá»›i đây?â€.
“Ngoà i miệng thì niệm nam mô, trong lòng thì chứa má»™t bồ dao gămâ€, ca dao đã mỉa mai những ông “sư hổ mang†như thế. Thá»±c ra không chỉ những ông sư ấy, không chỉ những ngưá»i biệt phái, mà tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u phần nà o như thế. Cái mình tá» ra bá» ngoà i luôn cách biệt vá»›i cái “là †thá»±c sá»± trong lòng mình. Vả lại, cố gắng tá» ra tốt cÅ©ng là má»™t Ä‘iá»u cần cố gắng, vì không lẽ mình cứ phô bà y tất cả những cái xấu cá»§a mình để rồi sinh ra gương mù gương xấu cho ngưá»i khác sao!
Lá»i Chúa hôm nay cho thấy, trên bình diện luân lý và đạo đức, tức là liên quan đến tương quan cá»§a con ngưá»i vá»›i Thiên Chúa và tha nhân, Ä‘iá»u là m cho con ngưá»i là thanh sạch hay ô uế, là khôn ngoan hay khá» dại, đó là động cÆ¡ hay ý đồ cá»§a hà nh vi cá»§a con ngưá»i là vị tha hay vị ká»·, như được phản ảnh, trước tiên. Xin Chúa thêm Æ¡n để má»—i ngưá»i chúng ta gìn giữ miệng lưỡi chúng ta, gìn giữ tâm hồn chúng ta.
Huệ Minh

