Chúng ta chia sẻ thế giá»›i vá»›i bảy tá»· rưỡi ngưá»i, và má»—i ngưá»i chúng ta Ä‘á»u có má»™t ý thức bẩm tại không thể kìm hãm là chúng ta đặc biệt và có má»™t số mệnh độc nhất vô nhị. Äiá»u nà y chẳng có gì ngạc nhiên bởi má»—i ngưá»i chúng ta tháºt sá»± đặc biệt và độc nhất vô nhị. Nhưng sao lại có thể cảm thấy mình đặc biệt giữa bảy tá»· rưỡi ngưá»i cÆ¡ chứ?
Thế nên chúng ta cố gắng trở nên nổi báºt. Thưá»ng thì chúng ta chẳng thà nh công, và như Allan Jones đã nói, “Chúng ta nuôi dưỡng trong lòng mình má»™t hy vá»ng rằng chúng ta khác biệt, đặc biệt, và phi thưá»ng. Chúng ta khao khát được bảo đảm rằng chúng ta sinh ra không phải là chuyện ngẫu nhiên, rằng có má»™t vị thần đã đưa chúng ta đến trần gian, và chúng ta tồn tại theo ý định cá»§a Äấng Tối Cao. Chúng ta mong má»i được chữa là nh khá»i căn bệnh bất diệt cá»±c cùng nà y. Chúng ta lên cÆ¡n Ä‘iên đó khi gặp áp lá»±c quá lá»›n và chúng ta dá»±ng lên má»™t lá»i nói dối sống còn để che Ä‘áºy sá»± tháºt rằng chúng ta tầm thưá»ng, là thứ tình cá», và rồi sẽ chết. Chúng ta đã không thấy được ánh hà o quang cá»§a Tin mừng. Lá»i nói dối nà y là điá»u cần thiết bởi má»i thứ chúng ta tháºt sá»± khao khát đã được trao ban nhưng không cho chúng ta.â€
Tất cả chúng ta Ä‘iá»u hiểu ý nghÄ©a câu nói nà y. Chúng ta ý thức rằng mình phi thưá»ng, quý giá, và quan trá»ng, bất chấp váºn mệnh cuá»™c Ä‘á»i chúng ta ra sao. Sâu trong lòng, chúng ta cảm nháºn rằng chúng ta được yêu thương đặc biệt và được kêu gá»i đặc biệt đến vá»›i má»™t cuá»™c Ä‘á»i đầy ý nghÄ©a và hệ trá»ng. Qua đức tin hÆ¡n là qua cảm giác, chúng ta cÅ©ng biết rằng mình quý giá không phải vì những gì mình đạt được nhưng là vì mình được Thiên Chúa tạo thà nh và yêu thương.
Nhưng trá»±c giác nà y, dù sâu sắc trong tâm hồn, nhưng lại yếu á»›t trong biểu hiện cá»§a chúng ta khi cố gắng sống má»™t cuá»™c Ä‘á»i độc nhất vô nhị và đặc biệt trong má»™t thế giá»›i có hà ng tá»· ngưá»i cÅ©ng Ä‘ang cố là m như thế. Và chúng ta có thể bị choáng ngợp trước ý thức vá» sá»± tầm thưá»ng, sá»± vô danh và khả tá» cá»§a mình, rồi bắt đầu sợ rằng chúng ta không quý giá nhưng chỉ là má»™t kẻ bình thưá»ng, má»™t kẻ chẳng ai biết đến, chỉ là má»™t trong hà ng tá»· ngưá»i. Khi cảm nháºn như thế, chúng ta có cám dá»— tin rằng mình quý chỉ quý giá và độc nhất vô nhị khi đạt được Ä‘iá»u gì đó khiến chúng ta nổi báºt và bảo đảm ngưá»i ta sẽ nhá»› đến mình. Vá»›i hầu hết chúng ta, trá»ng trách cuá»™c Ä‘á»i là bảo đảm sá»± quý giá, ý nghÄ©a và sá»± bất diệt cá»§a mình, bởi đến táºn cùng, chúng ta tin rằng Ä‘iá»u nà y tùy thuá»™c và o những thà nh tá»±u, những Ä‘iá»u đặc biệt cá»§a riêng chúng ta.
Và chúng ta vất vả đấu tranh để hà i lòng vá»›i cuá»™c sống vô danh bình thưá»ng ẩn giấu trong bà n tay Chúa. Äúng hÆ¡n là , chúng ta cố gắng trở nên nổi báºt, tạo dấu ấn, cố đạt thà nh tá»±u phi thưá»ng, và bảo đảm ngưá»i ta công nháºn cÅ©ng như đến mình. Và chẳng có mấy thứ khiến chúng ta mất bình an hÆ¡n thứ nà y. Chúng ta buá»™c mình là m Ä‘iá»u bất khả thi, má»™t việc xe cát dã trà ng để kiếm vá» cho mình má»™t thứ mà chỉ có Thiên Chúa Ä‘em lại được, là sá»± quan trá»ng và bất diệt. Và thế là cuá»™c sống bình thưá»ng dưá»ng như không còn đủ cho chúng ta, rồi chúng ta sống trong khắc khoải, cạnh tranh, quyết liệt.
Tại sao cuá»™c sống bình thưá»ng không đủ cho chúng ta? Tại sao Ä‘á»i chúng ta dưá»ng như quá nhá» bé và không đủ lý thú? Tại sao chúng ta cứ có cảm giác bất mãn vì không được đặc biệt? Tại sao chúng ta cần tạo dấu ấn? Tại sao chúng ta thưá»ng thấy ngá»™t ngạt? Tại sao chúng ta không thể dá»… dà ng chấp nháºn anh chị em mình và vui mừng vì tà i năng và sá»± hiện diện cá»§a há»? Tại sao chúng ta cứ luôn mãi có cảm giác ngưá»i khác là đối thá»§? Tại sao chúng ta cần Ä‘eo mặt nạ, cần vá» vịt, tạo má»™t hình ảnh nhất định cho bản thân?
Câu trả lá»i là : Chúng ta là m tất cả những việc nà y để cố gắng là m cho mình nổi báºt, bởi chúng ta Ä‘ang cố cho mình môt thứ mà chỉ có Thiên Chúa cho được, là tầm quan trá»ng và sá»± bất diệt.
Kinh thánh bảo chúng ta rằng, “chỉ đức tin má»›i cứu anh em.â€Â Dòng đơn giản nà y đã tá» bà y cả bà máºt: Chỉ mình Thiên Chúa Ä‘em lại được sá»± sống Ä‘á»i Ä‘á»i. Sá»± quý giá, ý nghÄ©a, tầm quan trá»ng và sá»± bất diệt là những Æ¡n ban nhưng không cá»§a Thiên Chúa, và chúng ta sẽ nghỉ yên, bình an, khiêm nhượng, biết Æ¡n, hạnh phúc và bá»›t cạnh tranh hÆ¡n nếu chúng ta tin như thế. Như thế, má»™t Ä‘á»i sống bình thưá»ng khiêm nhưá»ng, cùng vá»›i hà ng tá»· ngưá»i khác, sẽ đủ để chúng ta thấy mình quý giá, có ý nghÄ©a và tầm quan trá»ng.
Thomas Merton, trong má»™t lúc khắc khoải đã viết: “Thế là đủ khi sống bình thưá»ng như má»™t con ngưá»i, biết đói bụng và buồn ngá»§, biết nóng và lạnh, Ä‘i ngá»§ và thức dáºy. Äắp chăn lên rồi bá» chăn ra, pha cà phê rồi uống. Là m rã đông tá»§ lạnh, Ä‘á»c sách, suy tư, là m việc, cầu nguyện. Tôi sống như tổ tiên tôi từng sống trên mặt đất nà y, cho đến khi cuối cùng tôi sẽ chết. Amen. Không cần phải khẳng định Ä‘á»i mình, nhất là khẳng định đó là đá»i mình, dù chắc chắn nó chẳng phải là đá»i cá»§a ai khác. Tôi phải há»c cách sống sao để dần quên Ä‘i chương trình và mưu tÃnh.â€
Má»™t cuá»™c sống bình thưá»ng là đủ. Không cần phải khẳng định gì vá» Ä‘á»i mình. Sá»± quý giá và ý nghÄ©a cá»§a chúng ta không phải nằm trong việc đạt được Ä‘iá»u gì đó đặc biệt, nó nằm sẵn trong sá»± quý giá và ý nghÄ©a cuá»™c Ä‘á»i rồi.
Ronald Rolheiser, 2018-02-26
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

