Trong buổi tiếp kiến chung ngà y thứ tư 20-4 tại quảng trưá»ng thánh Phêrô, Äức Phanxicô dà nh bà i giáo lý vá» lòng thương xót hôm nay, nói vá» chuyện ngưá»i phụ nữ tá»™i lá»—i và ông Simon ngưá»i Pharisiêu. Vá»›i ngưá»i Pharisiêu, nững ngưá»i tá»™i lá»—i giống như ‘ngưá»i cùi,’ còn Chúa Giêsu thì để ngưá»i tá»™i lá»—i chạm và o mình mà không sợ bị băng nhiá»…m.Â
‘Ông Simon ngưá»i Pharisiêu, má»i Chúa Giêsu đến dùng bữa, và khi Ngà i Ä‘ang ở trong nhà cá»§a ‘nô bá»™c nhiệt thà nh cá»§a lá» luáºt’ nà y, thì má»™t phụ nữ tá»™i lá»—i xuất hiện, cô đổ dầu thÆ¡m lên chân Chúa, hòa cả nước mắt cá»§a mình. Trong khi ngưá»i Pharisiêu phán xét ngưá»i khác dá»±a và o vẻ ngoà i, thì ngưá»i phụ nữ nà y lại bà y tá» tấm lòng chân thà nh. Dù đã má»i Chúa Giêsu, nhưng ông Simon không muốn gắn bó bản thân hay cuá»™c Ä‘á»i mình vá»›i Thầy. Còn ngưá»i phụ nữ nà y thì ngược lại, tÃn thác trá»n vẹn và o Chúa Giêsu vá»›i lòng yêu mến và tôn kÃnh.
Ngưá»i Pharisiêu không thể chấp nháºn việc Chúa Giêsu để mình bị ‘băng nhiá»…m’ theo cách nghÄ© cá»§a ông. Ông nghÄ© rằng nếu Chúa Giêsu thá»±c sá»± là ngôn sứ, thì hẳn phải nháºn ra được những ngưá»i tá»™i lá»—i và tránh xa há», đừng để mình bị vướng và o, đừng để những ‘ngưá»i cùi’ nà y đến gần. Thái độ nà y là điển hình cá»§a má»™t cách hiểu vỠđạo, nghÄ© rằng Thiên Chúa và tá»™i lá»—i là đối láºp táºn căn.
Nhưng, Lá»i Chúa dạy chúng ta phân biệt giữa tá»™i lá»—i và ngưá»i có tá»™i, không được thá»a hiệp vá»›i tá»™i, nhưng còn những ngưá»i có tá»™i thì như ngưá»i bệnh cần được chữa trị, và để chữa thì bác sỹ phải đến gần, phải thăm viếng và chạm và o há», mà chúng ta, ai cÅ©ng là ngưá»i có tá»™i. Và tất nhiên, để được chữa là nh, thì ngưá»i bệnh phải thừa nháºn là mình Ä‘ang cần đến bác sỹ.
Giữa ngưá»i Pharisiêu và ngưá»i phụ nữ tá»™i lá»—i, Chúa Giêsu thÃch ngưá»i thứ hai hÆ¡n. Không có những định kiến là m méo mó lòng thương xót, Chúa Giêsu nhìn ngưá»i tá»™i lá»—i đúng như những gì há» là . Ngà i là Thiên Chúa Cá»±c Thánh, mà không chút sợ hãi, để ngưá»i có tá»™i chạm và o mình. Chúa Giêsu tá»± do, bởi Ngà i gần vá»›i Thiên Chúa là Cha Äầy Lòng Thương xót. Như thế, khi Ä‘i và o liên hệ vá»›i ngưá»i phụ nữ tá»™i lá»—i, Chúa Giêsu bác bá» hết cái lối cô láºp mà những ngưá»i Pharisiêu và những ngưá»i đương thá»i vá»›i sá»± xét Ä‘oán nhẫn tâm đã xúc phạm, đã lên án cô. ‘Tá»™i con được tha.’
Má»™t bên là sá»± giả hình cá»§a các luáºt sỹ, bên kia là sá»± khiêm nhượng và chân thà nh cá»§a ngưá»i phụ nữ. Tất cả chúng ta Ä‘á»u là ngưá»i có tá»™i, nhưng chúng ta thưá»ng có cám dá»— giả hình, tin rằng minh tốt hÆ¡n ngưá»i khác và nói rằng: ‘Nhìn tá»™i cá»§a anh Ä‘i …’ Äừng như thế, mà phải biết nhìn và o tá»™i cá»§a mình, sa ngã cá»§a mình, lá»—i phạm cá»§a mình, và biết nhìn lên Chúa.
Äây là ơn cứu độ, là mối liên kết giữa ‘tôi, ngưá»i có tá»™i’ và Thiên Chúa. Nếu tôi xem mình là công chÃnh, thì Æ¡n cứu độ không xảy đến. Như thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta: ‘Trong Ngà i, chúng ta được cứu chuá»™c bằng máu cá»§a Ngà i, được tha thứ các lá»—i phạm, nhá» Æ¡n sá»§ng chứa chan mà Ngà i đổ trà n trên chúng ta.’ Trong câu nà y, ‘ơn sá»§ng’ là từ đồng nghÄ©a vá»›i thương xót, và ơn sá»§ng cchứa chan, nghÄ©a là vượt quá kỳ vá»ng cá»§a chúng ta, bởi dá»± định cứu độ cá»§a Thiên Chúa hà nh động cho má»—i má»™t chúng ta.’
J.B. Thái Hòa chuyển dịch

