Trong những năm cuối Ä‘á»i, Thomas Merton đã ẩn cư để cố gắng tìm cô tịch hÆ¡n trong Ä‘á»i sống. Nhưng cô tịch là má»™t Ä‘iá»u hết sức khó nắm bắt, và ông nháºn thấy rằng nó liên tục chạy trốn ông.
Tuy nhiên, má»™t buổi sáng ná», ông có cảm nháºn, Ãt nhất và o giây phút đó, ông đã tìm thấy nó. Nhưng cái mà ông trá»±c nháºn là điá»u hÆ¡i bất ngỠđối vá»›i ông. Hóa ra, sá»± cô tịch không phải là má»™t trạng thái khác nà o đó cá»§a sá»± tỉnh thức hay tháºm chà má»™t cảm giác thăng hoa nà o đó vá» Chúa hay vá» tÃnh siêu việt trong Ä‘á»i sống chúng ta. Sá»± cô tịch, như ông trá»±c nháºn, là trung thá»±c trá»n vẹn trong chÃnh da thịt mình, trong giây phút hiện tại, cảm nháºn tri ân trước sá»± phong phú bao la chứa đựng trong cuá»™c sống bình thưá»ng cá»§a con ngưá»i. Cô tịch bao gồm sá»± hiện diện đủ trong chÃnh Ä‘á»i sống cá»§a mình để trá»±c nghiệm những gì Ä‘ang ở đó.
Nhưng nó chẳng dá»… dà ng. Hiếm khi chúng ta thấy mình tháºt sá»± ở trong phút giây hiện tại. Tại sao? Do cái cách chúng ta đã được tạo nên. Chúng ta đã được nạp quá nhiá»u năng lượng để sống trong thế giá»›i nà y. Khi Chúa đặt chúng ta và o thế giá»›i nà y, như tác giả sách Giảng Viên nói, Ngưá»i đã đặt “phi thá»i gian tÃnh†và o trái tim chúng ta, vì váºy chúng ta không dá»… dà ng gì hòa Ä‘iệu vá»›i cuá»™c sống cá»§a chúng ta.
Chúng ta Ä‘á»c được Ä‘iá»u nà y trong Ä‘oạn văn nổi tiếng vá» giai Ä‘iệu các mùa trong sách Giảng Viên. Má»i thứ Ä‘á»u có má»™t thá»i và má»™t mùa để là m, chúng ta được bảo như váºy: Má»™t thá»i để chà o Ä‘á»i, má»™t thá»i để lìa thế; má»™t thá»i để trồng cây, má»™t thá»i để nhổ cây; má»™t thá»i để giết chết, má»™t thá»i để chữa là nh…, và cứ như váºy. Nhưng sau khi liệt kê cái giai Ä‘iệu tá»± nhiên vá» thá»i và các mùa nà y, tác giả kết thúc vá»›i những lá»i sau đây: Chúa đã là m má»i sá»± hợp thá»i đúng lúc, nhưng lại đã đặt phi thá»i gian tÃnh và o trái tim con ngưá»i để cho con ngưá»i không đồng Ä‘iệu vá»›i thế gian nà y từ đầu chà cuối.
Từ trong tiếng Do Thái để diá»…n tả “phi thá»i gian tÃnh†là Ha olam, má»™t từ chỉ “vÄ©nh hằng†và “siêu việtâ€. Má»™t số bản dịch tiếng Anh đã diá»…n đạt như thế nà y: Chúa đã đặt cảm giác vá» quá khứ và tương lai và o trái tim chúng ta. Có lẽ nói như váºy là cách nắm bắt sá»± việc tốt nhất, Ãt nhất là xét cái cách chúng ta thưá»ng trá»±c nháºn Ä‘iá»u đó trong cuá»™c sống.
Từ trải nghiệm cá»§a mình, chúng ta biết ở trong phút giây hiện tại là khó đến mức nà o, bởi vì quá khứ và tương lai không để chúng ta yên. Chúng mãi mãi nhuốm mà u lên hiện tại. Quá khứ ám ảnh vá»›i những bà i hát ru và giai Ä‘iệu mÆ¡ hồ ná»a quên ná»a nhá»› thỉnh thoảng vụt lên trong ký ức, vá»›i những tình yêu đã tìm thấy được và đã mất, vá»›i những vết thương lòng không bao giá» là nh da non, và vá»›i những ná»—i thao thức hoà i niệm, tiếc nuối, và mong má»i nÃu giữ má»™t Ä‘iá»u gì đó đã qua. Quá khứ mãi mãi gieo ná»—i bất an và o giây phút hiện tại.
Và tương lai lại cÅ©ng len lá»i và o hiện tại, đổ cái bóng lá» má» cá»§a hứa hẹn và đe dá»a, luôn luôn đòi chúng ta phải chú ý, luôn luôn gieo lo lắng và o Ä‘á»i sống, và luôn luôn tước Ä‘i cá»§a chúng ta cái khả năng đơn giản là đắm mình trong hiện tại. Hiện tại mãi mãi bị nhuốm mà u bởi ám ảnh, những cÆ¡n Ä‘au cá»§a tâm hồn và trà óc, những ná»—i lo lắng mà hầu như chẳng liên quan gì đến vá»›i những ngưá»i Ä‘ang ở bên cạnh chúng ta.
Các triết gia và thi sÄ© đã gá»i nó bằng nhiá»u tên khác nhau: Plato gá»i nó là “cÆ¡n Ä‘iên đến từ các thầnâ€; các thi sÄ© Hindu gá»i nó là “ná»—i hoà i niệm vá» cái vô hạnâ€; Shakespeare nói vỠ“những ná»—i khát khao bất diệtâ€, còn Augustin, mà có lẽ nhiá»u ngưá»i biết tá»›i cách nói nà y cá»§a ông nhất, nói rằng nó là má»™t ná»—i bất an vô phương cứu chữa mà Chúa đã đặt và o trái tim con ngưá»i để nó không thể tìm thấy bình an trong bất cứ Ä‘iá»u gì ở thấp dưới cái vô hạn và vÄ©nh hằng: Chúa đã tạo ra chúng con cho chÃnh Chúa, và trái tim chúng con sẽ không bình an chừng nà o nó chưa tìm vá» yên nghỉ bên Chúa.
Và như váºy, rất khó để sống bình an cái phút giây hiện tại cá»§a Ä‘á»i sống chúng ta, bình an trong chÃnh con ngưá»i chúng ta. Nhưng sá»± “day dứt†nà y, như T.S. Eliot từng nói, là có mục Ä‘Ãch cá»§a nó. Henri Nouwen, trong má»™t Ä‘oạn văn nổi báºt vừa nháºn diện những ná»— lá»±c gắng gá»i nà y vừa nêu mục Ä‘Ãch tối thượng cá»§a nó, đã nói như sau: Cuá»™c sống chúng ta là  khoảng thá»i gian ngắn mong chá», là thá»i gian trong đó ná»—i buồn và niá»m vui trá»™n lẫn vá»›i nhau trong từng giây phút. Có má»™t tÃnh cách buồn bao phá»§ má»i khoảnh khắc cá»§a Ä‘á»i sống chúng ta. Dưá»ng như không há» có cái gì là niá»m vui tinh khôi trá»n vẹn, mà tháºm chà trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất cá»§a cuá»™c hiện sinh, chúng ta vẫn thấy gợn buồn. Trong má»i ná»—i hà i lòng, Ä‘á»u có sá»± nháºn biết vá» các giá»›i hạn. Trong má»i thà nh công Ä‘á»u có ná»—i sợ hãi bị tị hiá»m. Äằng sau bất cứ nụ cưá»i nà o Ä‘á»u có nước mắt. Trong má»—i vòng tay ôm Ä‘á»u có ná»—i cô đơn. Trong má»i tình bằng hữu Ä‘á»u có khoảng cách. Và trong má»i dạng thể cá»§a ánh sáng, Ä‘á»u có ý thức vá» bóng tối vây quanh. Nhưng khi ý thức sâu xa rằng má»—i mảnh sá»± sống Ä‘á»u có má»™t mảnh cá»§a sá»± chết thì ý thức nà y có thể hướng chúng ta vượt lên trên những giá»›i hạn cá»§a cuá»™c hiện sinh. Nó có thể là m như váºy bằng cách khiến chúng ta mong tá»›i cái ngà y trái tim chúng ta sẽ trà n đầy niá»m vui trá»n vẹn, má»™t niá»m vui mà sẽ không ai tước Ä‘i được khá»i chúng ta.
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

