Nữ văn sÄ© ngưá»i Anh A.S. Byatt có lẽ là tiểu thuyết gia viết bằng tiếng Anh hà ng đầu ngà y nay. Chắc chắn má»™t ngà y nà o đó bà sẽ được trao tặng Giải Nobel văn chương.
Cuốn tiểu thuyết má»›i nhất cá»§a bà , Quyển sách cá»§a Trẻ em (The Children’s Book), giống như má»i tiểu thuyết cá»§a bà , cô đặc, đầy thách thức, và không dá»… Ä‘á»c. Khó Ä‘á»c không phải chỉ vì dà y (hÆ¡n 600 trang) và hòa trá»™n rất nhiá»u lịch sá», nghệ thuáºt, kiến trúc, chÃnh trị, kinh tế, áp bức, ý thức hệ, thần thoại, tình yêu, tình dục, lạm dụng, cuá»™c sống gia đình, mà còn vì nó là m đảo lá»™n má»™t suy nghÄ© đã có sẵn. Cuá»™c sống, như bà dà n ra, không Ä‘i theo những đưá»ng luân lý rõ rà ng, dá»… dà ng xác định. Bất kỳ nháºn thức dá»… dãi nà o vá» lịch sá», luân lý, gia đình hay tình dục, Ä‘á»u tan vụn khi bạn Ä‘á»c bà . Như tất cả các đại văn hà o, Byatt đã đảo lá»™n và kéo căng tâm trÃ.
Và phải nói Ä‘iá»u gì đây vá» sá»± đảo lá»™n nà y? Có là nh mạnh không? Nếu là Ki-tô hữu vá»›i những niá»m tin đã rõ rà ng vá» cuá»™c Ä‘á»i, luân lý, tÃnh dục, gia đình, thì có là nh mạnh không nếu chúng ta tiếp xúc vá»›i loại gây đảo lá»™n nà y? Chẳng lẽ chúng ta không nên Ä‘á»c những loại cá»§ng cố đức tin và luân lý sao? Tại sao lại cố tình mò và o hang cá»p tri thức và luân lý?
Bởi lẽ, tôi tin rằng, cái hang cá»p nà y chứa đựng má»™t phần chìa khóa dẫn tá»›i luân lý và đức tin trưởng thà nh.
Má»™t đức tin trưởng thà nh là má»™t đức tin đã qua thá» thách và bất kỳ các nguyên tắc luân lý nà o đáng để chúng ta bái ngưỡng Ä‘á»u không được chùn bước trước những cái phức tạp tháºt sá»± cá»§a Ä‘á»i sống. Quan trá»ng là chúng ta có được gốc rá»… vững chắc và được nuôi dưỡng trong giáo lý đức tin và các nguyên tắc luân lý cá»§a mình; nhưng để đạt đến mức độ trưởng thà nh, chúng ta cÅ©ng phải bị/được kéo căng và buá»™c phải Ä‘i qua những miá»n hoang vắng mà , đặc biệt là ban đầu, có thể có vẻ há»—n độn, bất ổn, và đầy Ä‘e dá»a. Äiá»u nghịch lý là bất ổn nà y lại có tÃnh chất nuôi dưỡng. Nếu con tim và trà óc chúng ta rá»™ng mở, chúng ta có thể tìm thấy trong khoảng không gian bất ổn đó đôi Ä‘iá»u quan trá»ng và phong phú, nó sẽ mở rá»™ng và là m già u vá» nhân tÃnh lẫn trong đức tin và luân lý cá»§a chúng ta.
Äây là cách Byatt đã mô tả trong cuốn Quyển sách cá»§a Trẻ em: Philip Warren, má»™t trong những nhân váºt cá»§a bà , má»™t nghệ sÄ© trẻ đầy khát vá»ng, anh sống trong bảo bá»c, tháºm chà còn thiếu cả há»c vấn cÆ¡ bản. ÄÆ°á»£c má»™t số nhà bảo trợ già u có đưa đến Paris, anh nhìn lại mình, má»™t thanh niên non ná»›t không được giáo dục, đứng trong phòng triển lãm cá»§a Ä‘iêu khắc gia Rodin, chăm chú nhìn tác phẩm cá»§a báºc thầy vÄ© đại nà y. Những gì anh nhìn thấy đã phá tung thế giá»›i cá»§a anh, nhưng anh cÅ©ng cảm nháºn má»™t Ä‘iá»u gì đó khác:
Những hình thể Ä‘iêu khắc lá»›n lao cá»§a da thịt và cÆ¡ bắp lù lù ẩn hiện. Những khuôn mặt phụ nữ lạnh lẽo thanh tú nổi lên từ đá tảng xù xì, hay ẩn rút trong đó. Äâu đâu cÅ©ng thấy má»™t sinh lá»±c khá»§ng khiếp – quằn quại, rướn sức, săn Ä‘uổi, chạy trốn, ôm siết, gà o thét, nhìn chòng chá»c. Phản ứng bản năng đầu tiên cá»§a Philip là quay đầu bá» chạy. Những cái đó là quá sức. Quá mạnh tá»›i mức sẽ há»§y hoại anh – khi đối diện vá»›i cÆ¡n lốc xoáy sáng tạo Ä‘iêu luyện nà y, là m sao anh còn có thể tạo ra những hình ngưá»i lưới mắt cáo và những chai lỠđơn sÆ¡ được nữa? Váºy nhưng lại có má»™t thôi thúc ngược lại. Cái nà y quá tuyệt vá»i, phản ứng duy nhất trước nó là tạo ra má»™t cái gì đó. Anh suy nghÄ© bằng các ngón tay và đôi mắt. Anh liá»u lÄ©nh lướt bà n tay trên những hông, những bá» môi, những ngón chân và những món tóc chạm khắc, để cảm thấy cho được chúng đã được tạo ra như thế nà o.
Có má»™t bà i há»c ở đây, tôi tin như váºy: Chúng ta phải cẩn trá»ng vá» những gì chúng ta cho phép bước và o cuá»™c Ä‘á»i mình. Äôi khi sinh lá»±c có thể dữ dá»™i đến mức phá há»§y, hay tiêu diệt đức tin và luân lý chúng ta. Má»™t tinh thần là nh mạnh gắn keo là m cho chúng ta vững chắc, còn phÆ¡i ra quá mức trước những gì hoang dã có thể là m cho nó tan vụn ra. Nhưng Ä‘iá»u ngược lại cÅ©ng đúng: Chúng ta không thể nà o che chắn cho đức tin và luân lý cá»§a mình bằng cách giam mình trong má»™t căn phòng để được an toà n mà hoà n toà n Ä‘oạn tuyệt vá»›i tư duy và nghệ thuáºt, má»™t căn phòng trong đó các nghệ sÄ© vÄ© đại và nhà văn thế tục bị coi là những mối Ä‘e dá»a.
Khi há»c triết ở trưá»ng dòng, tôi có hai loại giáo sư: Má»™t nói vá»›i tôi rằng, là há»c viên trưá»ng dòng, chúng tôi phải Ä‘á»c những tư tưởng vÄ© đại như Kant, Hegel, Feuerbach, Durkheim, và Marx chỉ để chúng tôi có thể phản bác há». Loại thứ hai khuyên khác: “Cứ công nháºn như váºy, vì đó là những bá»™ óc có đôi Ä‘iá»u để dạy anh, Ä‘iá»u gì đó sẽ giúp Ãch cho anh rất nhiá»u, ngay cả đối vá»›i đức tin cá»§a anh. Hãy cẩn trá»ng, nhưng hãy rá»™ng mở!â€
Cẩn trá»ng, nhưng rá»™ng mở, tháºt sá»± đó là chìa khóa: Má»i vương quốc Ä‘á»u cần được bảo vệ. Tin khác Ä‘i là ngây thÆ¡. Có những mối nguy hiểm trong việc đơn giản mở rá»™ng lòng mình má»™t cách ngây thÆ¡ và bừa bãi vá»›i tất cả má»i thứ và bất kỳ thứ gì rá»±c rỡ, trà n đầy năng lượng tình cảm hay căng đầy sức sống. Äôi khi sức mạnh nguyên sÆ¡ cá»§a nó có thể trà n ngáºp và chôn vùi chúng ta. Ở xã há»™i phương Tây ngà y nay không phải vì thiếu sinh lá»±c mà chúng ta có vấn Ä‘á». Trái lại, ngà y nay chuyện quá thưá»ng xảy ra là ngưá»i ta thiếu má»™t Ä‘iá»u gì đó để có thể bám vÃu vá» mặt luân lý và tÃn ngưỡng.
Nhưng đôi khi trong giá»›i giáo há»™i cá»§a chúng ta, Ä‘iá»u ngược lại là đúng. Chúng ta quá khiếp sợ trước sinh lá»±c, đặc biệt khi nó biểu hiện ra trong nghệ thuáºt và văn chương. Goethe từng viết: Có nhiá»u mối nguy hiểm đối vá»›i cuá»™c Ä‘á»i, và sá»± an toà n là má»™t trong những mối nguy hiểm đó. Có thể việc Ä‘á»c những cuốn sách như Quyển sách cá»§a Trẻ em cá»§a A. S. Byatt sẽ khiến chúng ta bị đảo lá»™n, nhưng có lẽ, trên dặm Ä‘á»i xa thẳm, chúng ta sẽ còn bị đảo lá»™n hÆ¡n nữa nếu không Ä‘á»c.
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

