Ngà y nay, vì nhiá»u nguyên do, chúng ta cần phải cố gắng để quãng đại và rá»™ng lòng trao ban lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa.
Khi con số những ngưá»i tham dá»± phụng vụ nhà thá» tiếp tục sụt giảm, thì nhiá»u lãnh đạo và mục tá» trong giáo há»™i có má»™t cám dá»— là xem Ä‘iá»u nà y như má»™t sá»± cắt tỉa hÆ¡n là má»™t bi kịch và há» hà nh động đáp trả tình trạng nà y bằng cách là m cho hình ảnh Thiên Chúa trở nên Ãt thương xót hÆ¡n là dá»… gần. Và dụ như, má»™t giáo sư chá»§ng viện mà tôi biết đã chia sẻ rằng, vá»›i 40 năm dạy má»™t khóa há»c được thiết kế để chuẩn bị cho các chá»§ng sinh thá»±c hiện bà tÃch hòa giải, ngà y nay, ông thấy đôi khi câu há»i cá»a miệng cá»§a các chá»§ng sinh là : ‘Khi nà o con có thể từ chối tha tá»™i?’ Tháºt sá»±, con phải tháºn trá»ng đến mức nà o khi ban lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa?
Äá»™ng cÆ¡ và lòng tin cá»§a há» gần như hoà n toà n tháºt tâm, nhưng lại lầm đưá»ng. Há» tháºt lòng e sợ việc chÆ¡i trò đánh bạc vá»›i Æ¡n Chúa, há» sợ rằng đến cuối cùng những gì há» ban cho ngưá»i khác chỉ là ơn sá»§ng rẻ tiá»n.
Phần nà o, đây cÅ©ng là má»™t động cÆ¡ có căn cứ. Ná»—i sợ là mình đùa giỡn vá»›i Æ¡n Chúa, cùng vá»›i những báºn tâm vá» sá»± tháºt, tÃnh chÃnh thống, những kiểu mẫu chung đúng đắn, cá»™ng thêm ná»—i sợ bị tai tiếng đã khiến há» là m việc theo khuôn phép dè dặt như váºy. Lòng thương luôn luôn được thúc đẩy bởi sá»± tháºt. Nhưng đôi khi, các động cÆ¡ khiến chúng ta dè dặt lại không được cao cả đến thế, và ná»—i lo lắng vá» việc trao ban má»™t ân sá»§ng rẻ tiá»n xuất phát nhiá»u từ tÃnh nhá» nhen, sợ sệt, chá»§ nghÄ©a lá» luáºt, và cả khao khát (dù vô thức) ham muốn quyá»n lá»±c.
Nhưng ngay cả kìm giữ lòng thương xót vì những nguyên do cao cả hÆ¡n Ä‘i chăng nữa, chúng ta vẫn là những mục tá» xấu và lầm đưá»ng, không chung lòng vá»›i Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đã rao giảng. Chúa Giêsu đã mặc khải rằng, lòng thương cá»§a Thiên Chúa ôm lấy hết, không có phân biệt, ngưá»i xấu hay ngưá»i tốt, ngưá»i bất xứng hay ngưá»i xứng đáng, ngưá»i có đạo hay không có đạo. Má»™t trong những thấu suốt thá»±c sá»± đáng giáºt mình mà Chúa Giêsu đã cho chúng ta, chÃnh là việc lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa, như ánh sáng và hÆ¡i ấm mặt trá»i, không thể không đổ trà n cho tất cả má»i ngưá»i. Như thế, lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa luôn luôn tuôn đổ nhưng không, không cần đòi há»i, không có Ä‘iá»u kiện và chung cho hết thảy, lòng thương xót đó vươn ra khá»i tất cả má»i tôn giáo, phong tục, trưá»ng phái, luáºn Ä‘iệu chÃnh trị, chương trình luáºt định, má»i hệ tư tưởng, và tháºm chà là cả tá»™i lá»—i.
Và như váºy, vá» phần chúng ta, đặc biệt là những báºc là m cha mẹ, mục tá», giáo viên, giáo lý viên, và những ngưá»i cao niên, chúng ta phải liá»u mình công bố đặc tÃnh rá»™ng rãi trong lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa. Chúng ta không được dùng lòng thương xót cá»§a Chúa như thể nó là cá»§a chúng ta, không được cấp phát Æ¡n tha thứ cá»§a Chúa như thể má»™t mặt hà ng có giá»›i hạn, không được đặt Ä‘iá»u kiện cho tình thương Thiên Chúa như thể Ngà i là má»™t bạo chúa bá»§n xỉn hay má»™t hệ tư tưởng chÃnh trị, và cÅ©ng không được chặn bá»›t con đưá»ng đến vá»›i Chúa như thể chúng ta là những ngưá»i giữ cổng Thiên Äà ng. Chúng ta không phải là ngưá»i có quyá»n đó. Nếu chúng ta kìm giữ lòng thương xót cá»§a Chúa trong sá»± thu mình và e ngại cá»§a chúng ta, thì chúng ta Ä‘ang hạn chế lòng thương xót vô bá» cá»§a Ngà i trong hạn mức tâm trà chúng ta.
Má»™t Ä‘iá»u đáng lưu ý trong các tin mừng là , các tông đồ, dù có ý tốt, thưá»ng cố gắng giữ má»™t số ngưá»i ra xa khá»i Chúa Giêsu như thể há» là những ngưá»i không xứng đáng váºy, như thể há» là má»™t sá»± xúc phạm đến sá»± thánh thiện cá»§a Chúa hay há» có thể là m vấy bẩn sá»± nguyên tuyá»n cá»§a Ngà i váºy. Váºy nên, há» cứ luôn cố gắng ngăn trẻ con, gái Ä‘iếm, ngưá»i thu thuế, những ngưá»i bị xem là tá»™i lá»—i, và đủ loại ngưá»i khác chưa há»c biết đạo, đến gần vá»›i Chúa Giêsu. Nhưng, Chúa Giêsu thì luôn luôn loại bá» những cố gắng sai lầm cá»§a há» bằng những lá»i mạnh mẽ: ‘Hãy để hỠđến! Ta muốn hỠđến.’
Lúc má»›i bắt đầu Ä‘á»i mục vụ, tôi sống trong nhà xứ vá»›i má»™t linh mục già thánh thiện. Cha đã trên 80 tuổi, mắt gần như đã mù, nhưng nổi danh và được kÃnh trá»ng nhiá»u, nhất là trong vai trò cha giải tá»™i Má»™t tối ná», khi ngồi riêng vá»›i cha, tôi há»i cha rằng: ‘Nếu được sống lại Ä‘á»i linh mục má»™t lần nữa, cha có muốn là m Ä‘iá»u gì khác Ä‘i hay không?’ Vá»›i má»™t ngưá»i đầy chÃnh trá»±c như cha, tôi hoà n toà n cho rằng chẳng có gì để cha phải hối tiếc. Nhưng rồi câu trả lá»i cá»§a cha khiến tôi bất ngá». Cha có má»™t ná»—i hối tiếc, má»™t hối háºn lá»›n, là : ‘Nếu tôi được là m lại Ä‘á»i linh mục cá»§a mình, tôi sẽ nhẹ nhà ng hÆ¡n vá»›i dân. Tôi sẽ không hà tiện lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa, hay các bà tÃch, hay phép tha tá»™i. Tôi sợ là tôi đã quá cứng rắn vá»›i Ä‘oà n chiên. HỠđã có quá đủ Ä‘au đớn rồi, chứ chẳng cần tôi hay giáo há»™i đặt thêm gánh nặng trên vai há» nữa đâu. Äáng ra tôi nên liá»u lÄ©nh hÆ¡n nữa vá»›i lòng thương xót cá»§a Chúa!’
Tôi được đánh động bởi lá»i nà y, bởi chưa đầy má»™t năm vá» trước, khi là m các bà i thi cuối ở chá»§ng viện, má»™t trong các linh mục thẩm xét tôi đã cho tôi má»™t lá»i cảnh báo rằng: ‘Cẩn tháºn, đừng có má»m yếu. Chỉ có sá»± tháºt má»›i giải phóng con ngưá»i. Hãy liá»u vá»›i sá»± tháºt hÆ¡n là vá»›i lòng thương.’
Khi đã cao tuổi như lúc nà y, tôi ngà y cà ng đổi hướng theo lá»i khuyên cá»§a vị linh mục già . Chúng ta cần liá»u lÄ©nh hÆ¡n nữa vá»›i lòng thương xót cá»§a Chúa. Không bao giỠđược loại trừ vai trò cá»§a công bằng và sá»± tháºt, nhưng chúng ta phải liá»u mình để cho lòng thương xót vô bá», không Ä‘iá»u kiện, không đòi há»i cá»§a Thiên Chúa tuôn đổ má»™t cách tá»± do.
Nhưng, như các tông đồ xưa, chúng ta, vá»›i ý hướng tốt, cứ luôn mãi cố gắng giữ má»™t số ngưá»i và má»™t số nhóm ngưá»i xa khá»i lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa được ban qua lá»i, bà tÃch và cá»™ng Ä‘oà n. Nhưng Chúa không muốn sá»± bảo vệ cá»§a chúng ta. Äiá»u Chúa muốn là , tất cả má»i ngưá»i, bất kể phẩm hạnh, chÃnh thống, thiếu chuẩn bị, tuổi tác, hay văn hóa, tất cả Ä‘á»u đến vá»›i dòng nước vô táºn cá»§a lòng thương xót Thiên Chúa.
George Eliot từng viết rằng: ‘Khi thần chết đến, Ä‘iá»u chúng ta hối háºn không bao giá» là những gì chúng ta đã dịu dà ng ân cần mà là những gì chúng ta đã gay gắt khắc nghiệt.’

