Ở ngôi chùa ná», có má»™t lần chúng đệ tá» cùng nhau xuống núi hà nh hương. Lúc nà y, sư phụ mang đến má»™t trái khổ qua và nói: “Mang trái khổ qua nà y theo bên mình, nhá»› là ngâm nó và o má»—i con sông thánh mà các con Ä‘i qua. HÆ¡n nữa, nhá»› mang chúng và o thánh Ä‘iện nÆ¡i các con thá» phụng, đặt lên bà n cúng bái, thá» cúng nó, lúc quay vá», thì Ä‘em theo cùng vá»â€.
Chúng đệ tá» Ä‘i viếng qua rất nhiá»u sông thánh và thánh Ä‘iện, cÅ©ng luôn theo lá»i sư phụ dặn dò mà là m. Sau khi quay vá», há» Ä‘em trái khổ qua đưa lại cho sư phụ. Và rồi, sư phụ lại bảo há» Ä‘em khổ qua nấu chÃn, lúc ăn tối sẽ dùng. Äến bữa cÆ¡m tối, sư phụ cắn má»™t miếng khổ qua, sau đó nhẹ nhà ng nói: “Kì lạ tháºt! Ngâm qua nhiá»u sông thánh như thế, tiến và o nhiá»u thánh Ä‘iện như thế, trái khổ qua váºy mà vẫn không trở nên ngá»t.â€
Chúng đệ tá» nghe xong, láºp tức Ä‘á»u tỉnh ngá»™. Äắng là bản chất cá»§a khổ qua, nó sẽ không vì ngâm nước thánh hay và o thánh Ä‘iện mà thay đổi
Cuá»™c sống cá»§a con ngưá»i cÅ©ng giống như váºy, sẽ không vì bạn đạt được địa vị gì, già nh được há»c vị gì hay là tôn thá» má»™t vị thần nà o đó mà thay đổi.
Con ngưá»i sống ở Ä‘á»i, không nên trông mong cuá»™c sống sẽ không có “bi ai thống khổâ€, mà việc tháºt sá»± nên là m là luôn luôn sẵn sà ng chịu khổ, việc nên trông mong là bản thân có thể từ cái khổ đó mà trưởng thà nh, thấu hiểu… như váºy cái “khổ†đó sẽ không còn nữa.

