Chúa nháºt XVIII TN C
Gv 1,2;2,21-23; Cl 3,1-5.9-11; Lc 12,13-21.
TÌM NƯỚC TRỜI
         Hẳn ta còn nhá»› vua Salomon được coi như là ngưá»i khôn ngoan nhất ở Ä‘á»i, bởi vì ông đã chỉ xin Thiên Chúa sá»± khôn ngoan mà thôi. Và Ngà i đã cho ông được toại nguyện. Theo ông thì tất cả những cái chúng ta có Ä‘á»u là hồng ân cá»§a Thiên Chúa. Bởi váºy, khi chúng ta hưởng dùng những niá»m hạnh phúc ấy chúng ta phải biết Ä‘em lòng kÃnh sợ Thiên Chúa. Chỉ ngưá»i nà o kÃnh sợ Thiên Chúa má»›i thá»±c sá»± hạnh phúc. Và đầu mối cá»§a sá»± khôn ngoan cÅ©ng chÃnh là lòng kÃnh sợ Thiên Chúa.
         Äây cÅ©ng là điá»u Äức Kitô muốn nói vá»›i chúng ta qua dụ ngôn ngưá»i phú há»™. Ông ta không phải là kẻ hà hiếp bóc lá»™t ngưá»i khác, cÅ©ng không phải là kẻ gian láºn hay có bất cứ hà nh vi xấu xa nà o. Ông ta biết là m ăn và trở nên già u có. Ông ta đáng được hưởng công lao do tay mình là m ra. Thế nhưng ông ta chỉ thiếu có má»™t Ä‘iá»u, đó là lòng kÃnh sợ Thiên Chúa. Ông ta không ý thức được rằng hạnh phúc mà ông Ä‘ang được hưởng là má»™t hồng ân cá»§a Chúa. Hồng ân nà y chỉ được ban cho ông Ä‘á»i nà y mà thôi, nghÄ©a là ông ta sẽ chẳng thể Ä‘em được những thứ ông Ä‘ang có sng thế giá»›i bên kia.
         Ông phú há»™ trong bà i Tin Mừng hôm nay đã coi cá»§a cải là mục Ä‘Ãch. Có được cá»§a cải rồi, ông không còn biết là m gì hÆ¡n là hưởng thụ. Tầm nhìn cá»§a ông quá hạn hẹp. Chỉ biết có váºt chất. Chỉ nhìn thấy Ä‘á»i nà y. Lá»i Chúa phán: “Hỡi đồ ngốc! Ná»™i đêm nay ngưá»i ta sẽ đòi mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sá»a đó sẽ vá» tay ai” đã mở tầm nhìn ra vô biên. Ngưá»i ta đâu sống mãi mà hưởng thụ. Khi chết thì cá»§a cải dù nhiá»u cÅ©ng tan theo mây khói.
         Kho là nÆ¡i cá»§a cải đổ và o, sinh sôi nẩy nở. Kho không phải là chá»— chia sẻ cho ngưá»i khác. Ông phú há»™ sống cô độc, khép kÃn như cánh cá»a kho. Ông sống vá»›i cái kho, sống nhá» cái kho.
         Ông tưởng mình đã tÃnh toán khôn ngoan, nhưng ông không ngá» cái chết đến lúc đêm khuya, hay có thể có biết bao rá»§i ro khác xảy đến. Ông chợt nháºn ra mình phải bá» lại tất cả. Cái kho không nÃu được ông, cÅ©ng không vững như ông nghÄ©. Những gì ông thu tÃch như giá»t nước lá»t qua kẽ tay.
         Ai trong chúng ta cÅ©ng có má»™t hay nhiá»u kho. Có thể chúng ta ôm má»™ng là m già u hay Ä‘ang già u lên, chúng ta định ná»›i kho cÅ© hay xây kho má»›i. Chúng ta chăm chút cái kho cho con cháu mai nà y.
         Tháºt ra cá»§a cải không xấu, xây kho cÅ©ng không xấu. “Nhưng phải giữ mình khá»i má»i thứ tham lam” (12, 15).
         Nếu chỉ biết thu gom, ki cóp cá»§a cải váºt chất Ä‘á»i nầy, chỉ biết lo cho nhu cầu váºt chất mà lãng quên linh hồn thì chúng ta cÅ©ng Ä‘ang Ä‘i và o vết xe cá»§a ngưá»i phú há»™ đáng thương kia.
         Äứng trước tiá»n cá»§a, ngưá»i ta có những thái độ rất khác nhau: Vì quá tháºn trá»ng chỉ nhìn thấy mặt trái cá»§a đồng tiá»n, nên cá»§a cải không sinh Ãch gì cho ông. Ngưá»i phú há»™ trong bà i Tin Mừng hôm nay lại quá cáºy dá»±a và o tiá»n cá»§a, nên khi thần chết bất ngỠđến thì tiá»n muôn bạc nén cÅ©ng không cứu được linh hồn ông. Duy chỉ có viên quan địa phương là có thái độ đúng má»±c vá» tiá»n bạc: Nếu già u có thì Ä‘em chia sẻ cho ngưá»i thiếu thốn. Äó chÃnh là sứ Ä‘iệp mà Chúa Giêsu muốn loan báo cho chúng ta hôm nay: Hãy dùng cá»§a cải Ä‘á»i nà y mà “là m già u trước mặt Thiên Chúa” (Lc 12,21). Äó chÃnh là nghệ thuáºt là m già u Ä‘Ãch thá»±c.
         Không phải có cá»§a cải là có tá»™i nhưng chÃnh là óc chiếm hữu. Từ bá» không có nghÄ©a là dá»ng dưng hoặc không quan tâm. Từ bá» là không chiếm hữu. Äá»i sống là má»™t quà tặng mà chúng ta phải biết Æ¡n chứ không phải má»™t sở hữu để chúng ta bám vÃu. Má»™t Ä‘á»i sống không chiếm hữu là má»™t Ä‘á»i sống tá»± do.
Cá»§a cải duy nhất đáng cho chúng ta tÃch luỹ là cá»§a cải cá»§a tâm hồn. Má»™t tâm hồn quảng đại là má»™t kho tà ng. Có tâm hồn quảng đại là già u có trước mặt Thiên Chúa. Sợ hãi và tham lam là những kẻ thù tháºt sá»±. Ná»—i khiếp sợ đói khát khi kho lẫm đầy trà n là cÆ¡n đói khát không bao giá» có thể thoả mãn.
         Nhiá»u tiá»n lắm bạc không phải là tá»™i hay xấu xa, nếu đồng tiá»n được là m ra bởi công khó cá»§a mình. Mặt khác, già u có mà biết sá» dụng đúng mục Ä‘Ãch thì tháºt là hữu Ãch không chỉ cho phần xác, mà còn cả phần hồn. Vì thế, già u có trước mặt Thiên Chúa không hệ tại ở đồng tiá»n, mà là ở cách sá» dụng đồng tiá»n.
         Chúa Giêsu luôn tá» ra thương xót những kẻ nghèo hèn và cùng khốn, tuy nhiên Ngà i cÅ©ng có những ngưá»i già u ở bên cạnh, chẳng hạn như Giakêu, như Giuse Arimathia. Ngà i cÅ©ng đã và o nhà ông Simon, má»™t ngưá»i biệt phái già u có.
         Chúa Giêsu nói vá» sá»± cần thiết tránh tÃch trữ cá»§a cải cho chÃnh mình, trái lại phải là m già u theo ý định cá»§a Thiên Chúa. Ở đây Chúa nói ra má»™t ý tưởng Ngưá»i thưá»ng nhắc tá»›i, là sá»± chia sẻ trong tình huynh đệ. Công bằng chỉ đưa ra những đòi há»i giá»›i hạn, công bằng là má»™t thái độ đối xá» tối thiểu. Vấn đỠchÃnh yếu trong con mắt Thiên Chúa là sá»± công bằng sung mãn liên kết ngưá»i vá»›i ngưá»i như anh em ruá»™t thịt, nó háºu thuẫn cho tình yêu, cho bác ái. Không thể có tình huynh đệ nếu thiếu Ä‘iá»u kiện tiên quyết là sá»± công bằng. Tuy váºy, công bằng mà tuyệt nhiên không thương yêu nhau thì cách đối xá» công bằng cÅ©ng chẳng bá»n vững.
         Tất nhiên là má»—i ngưá»i cÅ©ng cần phải tạo thêm nhiá»u cá»§a cải để bảo đảm cho Ä‘á»i sống phần xác, cho mình và cho xã há»™i, nhưng nếu chưa tạo được kho báu thiêng liêng thì khác gì “dã trà ng xe cát biển đông”!
         Trái lại, nếu hôm nay chúng ta tÃch trữ tháºt nhiá»u cá»§a cải thiêng liêng, trở nên ngưá»i già u có trước mặt Thiên Chúa, thì chúng ta có thể an tâm tá»± nhá»§ lòng mình: Hồn ta Æ¡i, hãy hoan lạc và mừng vui, vì ngươi đã có má»™t kho báu trên trá»i. Mai đây tha hồ vui hưởng!
Huệ Minh

