
Bà Tám (vợ cá»§a ông Biện Nguyá»…n Văn Nhung) và tấm ván hiện giá».
Ảnh chụp ngà y 8 / 10 / 2011, tại khuôn viên nhà thỠCái Mơn.
Bà i viết nà y được ngưá»i trá»±c nhà xứ, thá»i Cha Sở Gs ThÃch còn sống, ghi lại theo lá»i tưá»ng thuáºt cá»§a ông biện Nguyá»…n Văn Nhung, cháu cố cá»§a ông biện Äà i và cá»§a ông Nguyá»…n Văn Tháºt. Nay xin mạn phép tóm lại như sau:
Khoảng đầu thế ká»· 18, tại Cái MÆ¡n, có má»™t bà lão ná» là ngưá»i tu xuất đã ngoà i bảy mươi. Äá»i sống cá»§a bà không tốt lắm. Bà bệnh nặng và liệt giưá»ng khoảng ba tháng, không ăn uống. Gia đình giữ linh hồn cho bà suốt thá»i gian ấy đã mệt má»i. Hôm ấy, ông Biện Nguyá»…n Văn Äà i (sau là Trùm Há») đến Ä‘á»c kinh giữ linh hồn cho bà . Ông bảo gia đình Ä‘i ngá»§ để ông giữ thay cho má»™t hôm.
Khi ông biện Äà i Ä‘ang sốt sắng nhìn sách Ä‘á»c kinh, thình lình bệnh nhân ngồi phắt dáºy, thổi tắt đèn, rồi ôm lấy cổ ông và đeo cứng ngưá»i ông. Ông bình tÄ©nh không la lên sợ là m rối gia đình, và ông cứ mang bà lão trên mình để Ä‘i đốt đèn. Äốt đèn xong, ông trở lại giưá»ng, gỡ hai tay bà ra khá»i cổ ông và để bà nằm xuống. Bà nằm trong tư thế như thưá»ng lệ: hai chân duá»—i thẳng, hai tay để lên ngá»±c và vẫn im lặng như ngưá»i Ä‘ang hấp hối.
 
Tấm ván khi mới được đưa vỠnhà xứ Cái Mơn
(không rõ năm nà o). Dấu bị cháy khuyết xuống do mông cá»§a ngưá»i chết hiện vỠđể lại trên tấm ván.
CÅ©ng nên biết, và o thá»i Ä‘iểm nà y chưa có dầu lá»a và đá lá»a. Ngưá»i ta dùng dao đánh và o hòn đá Ä‘en cho lá»a xẹt và o bông gòn trong ống tre. Khi bông gòn bén lá»a, ngưá»i ta thổi lên cho có lá»a ngá»n rồi má»›i dùng cây rá»i lấy lá»a mồi và o đèn. Cây rá»i là mảnh vải bằng hai ngón tay, nhúng dầu mù u, xe xoắn lại phÆ¡i khô. Äèn dầu mù u thì không bắt lá»a nhanh như đèn dầu ngà y nay. Nhắc chuyện nà y để hiểu rằng thá»i gian ông biện mang bệnh nhân trên cổ là khá lâu.
Ngà y hôm sau bà nà y chết. Việc an táng theo nghi thức đạo như thưá»ng lệ. Sau khi an táng, gia đình và hà ng xóm táºp trung để cầu lá»… cho bà . Theo như táºp tục thưá»ng kéo dà i má»™t tuần, lâu hÆ¡n hay Ãt hÆ¡n là tùy hoà n cảnh gia đình.
Má»™t tối noÌ£, khi má»i ngưá»i Ä‘ang sốt sắng cầu lá»…, bá»—ng dưng đèn tắt hết. Ngưá»i chết xuất hiện, mình đầy lá»a, mang dây xÃch, đến ngồi trên bá»™ ván, nói lá»›n tiếng: “Các ngưá»i đừng cầu nguyện cho tôi nữa, bởi vì đã lá»—i đức công bằng, tôi xuống Há»a ngục rồi”. Nói bây nhiêu lá»i rồi biến mất. Má»i ngưá»i có mặt chết Ä‘iếng ngưá»i, lặng thinh và ngưng Ä‘á»c kinh nhưng không dám Ä‘i má»™t mình vá» nhà .
Ông chá»§ nhà nói: “Tôi không dám để bá»™ ván nà y trong nhà nữa, Ä‘em ra sông cái liệng cho nó trôi khuất cho rồi”. Nói váºy nhưng có lẽ do quá sợ, ông không dám chở Ä‘i nên đã liệng xuống rạch bên hông nhà . Nhà ông ở trên ngá»n, nhà ông biện Äà i ở cuối nguồn, nên nước ròng ông biện đã vá»›t được tấm ván ghi dấu cái mông cá»§a linh hồn sa há»a ngục, tấm kia trôi mất (bá»™ ván gồm hai miếng).
Ông biện Äà i cố ý giữ tấm ván lại trong nhà để nhắc nhở con cháu và ngưá»i Ä‘á»i sau nhá»› rằng có Há»a Ngục. Ông dặn con cháu sau nà y không được nói tên ngưá»i bất hạnh cho ai biết, để giữ thanh danh cho há».
Bá»™ ván nà y dà i gần 3 mét, dầy khoảng 8 cm, bằng gá»— sao gồm hai tấm. Linh hồn hiện vá» ngồi bên tấm ván nà y, chống hai chân và hai tay qua tấm ván bên kia. Tấm ván bên nà y để lại dấu mông, và tấm ván kia là dấu hai bà n chân và hai bà n tay úp xuống. Dấu lá»a cháy ăn sâu xuống cả hai tấm ván. Không biết ngà y xưa gìn giữ thế nà o nhưng mấy mươi năm sau nà y, gia đình ông Nguyá»…n Văn Nhung bá» phế ngoà i vưá»n cây. Thá»i chiến tranh Ông Nhung đã dùng để là m hầm núp bom đạn. Chiến tranh chấm dứt, ông lại quăng tấm ván ra bá» mương. Má»™t hôm có ngưá»i đến ngỠý xin miếng ván, gia đình má»›i cạo rá»a và định tống khứ nó Ä‘i. Khi hay được sá»± việc, cha sở Gs ThÃch đã ngỠý xin và đã Ä‘em vá» lưu giữ tại nhà xứ. Theo lá»i ông Tháºt thì có ai đó đã cưa tấm ván mất mấy tấc. Có lẽ vì nó dà i và nặng ná», khó di chuyển, nên đã vô tình cưa bá»›t Ä‘i.
Ông biện Nguyá»…n Văn Nhung thuáºt lại theo truyá»n khẩu cá»§a gia đình. Phần ông Nguyá»…n Văn Tháºt thì nói theo lá»i kể cá»§a ông Isiđôrô Võ Văn Vạn, thưá»ng gá»i là  Sáu Vạn, thầy tuồng cá»§a Cái MÆ¡n ngà y xưa. Ông là con đỡ đầu cá»§a Äức Cha Isiđôrô ÄÆ°á»£m, tên Pháp là Dumortier, cha sở Cái MÆ¡n, sau là Giám Mục Äịa Pháºn Sà i Gòn. Ông Vạn mất hÆ¡n 30 năm nay, thá» 90 tuổi.
Theo má»™t số thông đáng tin cáºy, thì ngưá»i đã chết hiện vá» nà y có thể cùng thá»i vá»›i Thánh Philipphê Phan Văn Minh. Thánh nhân sinh năm 1815, như váºy, câu chuyện xảy ra cÅ©ng khoảng gần 200 năm có rồi.
Äối chiếu vá»›i gia phả cá»§a ông biện Nguyá»…n Văn Äà i thì thá»i gian như váºy là đúng.
Ông biện Äà i, sau thăng chức là Trùm Äà i, không biết tuổi.
Con cá»§a ông Trùm Äà i là ông Trùm Thiệu, sống 92 tuổi.
Con ông Biện Thiệu là ông biện Gioang, sống 72 tuổi.
Con ông Biện Gioang là ông Biện Nguyễn Văn Nhung đã mất, còn bà Nhung hiện nay trên 80 tuổi và đã có cháu cố.
Lm Phêrô Phạm Bá Trung

