Thầy đã ra Ä‘i rồi đó, sẽ chẳng còn nhìn thấy bóng dáng ai bước Ä‘i nhanh nhẹn vá»›i dáng khòm khòm, cần mẫn xách chiếc cặp sá»n cÅ© đến lá»›p.

Nhớ Thầy
Những chiá»u mưa mà u hạ mang theo mùi ngai ngái từ đất xông lên xá»™c và o mÅ©i chẳng thế xua Ä‘i cái nắng mùa hè oi ả, mấy cà nh bằng lăng tÃm sẫm trước cá»a bị nước mưa là m cho oằn xuống, trÄ©u nặng quệt ngang đầu. Má»™t và i vÅ©ng nước Ä‘á»ng lại trên đưá»ng chưa kịp rút xuống cống còn lá»nh bá»nh bong bóng nước cứ vừa tạo thà nh lại vỡ tan theo bao ký ức nhạt nhòa vá» má»™t thá»i xa thẳm. Chiá»u mưa từ trong nhà nhìn ra phố vắng, nhìn dòng ngưá»i vá»™i vã tìm chá»— trú hay tìm má»™t bóng cây nà o đó mặc vá»™i chiếc áo mưa tiện lợi vừa má»›i kịp mua và o, lòng tôi bâng khuâng nhá»› má»™t mùa mưa nhiá»u năm trước, bao kỉ niệm vá» trưá»ng, vá» lá»›p gắn vá»›i cÆ¡n mưa chiá»u mùa chia tay bất chợt ùa vá» như má»™t thước phim quay cháºm, má»™t thước phim không mà u có lẽ đã cÅ© lắm nhưng cÅ©ng chẳng kém phần sống động, rõ đến từng chi tiết.
Äoạn phim quay cháºm dừng lại ở má»™t ngôi trưá»ng hai tầng quét vôi và ng đã cÅ© kÄ©, bám đầy rêu phong ẩn mình trong lùm cây xanh ngắt. Phải, đấy chÃnh là ngôi trưá»ng cấp Hai nÆ¡i tôi đã gắn bó bốn năm trá»i vá»›i bao kỉ niệm buồn có, vui có, nÆ¡i đã chứng kiến sá»± tiến bá»™ và trưởng thà nh qua từng ngà y cá»§a tôi, cùng bao ká»· niệm thầy trò mà tôi mãi vẫn không quên. Ká»· niệm vá» ngưá»i thầy giáo dạy môn Toán đáng kÃnh cá»§a tôi, ngưá»i đã để lại trong tôi má»™t ná»—i biết Æ¡n sâu sắc cùng niá»m ân háºn muá»™n mà ng, má»™t ná»—i Ä‘au âm ỉ không thể nà o nói nên lá»i.
Năm đó, tôi má»›i lá»›p sáu, bước chân và o trưá»ng không khá»i xa lạ và bỡ ngỡ. Thầy giáo dạy Toán cá»§a tôi khi ấy tên là Hùng. Khác vá»›i những thầy giáo dạy Toán khác có vóc dáng cao lá»›n, đôi mắt sáng quắc vá»›i cái nhìn uy nghiêm, gõ thước liên tục xuống bà n má»—i lần kêu há»c sinh lên trả bà i, thầy Hùng cá»§a chúng tôi khá thấp, lưng hÆ¡i khòm, đầu hÆ¡i hói, vầng trán cao và đặc biệt là đôi mắt sáng tá»a cái nhìn trìu mến, ấm áp. Và có khi, tôi còn nhìn thấy trong đôi mắt ấy ẩn chứa má»™t ná»—i buồn thầm kÃn, sâu thẳm chỉ thoáng qua trong mÆ¡ hồ khi thầy đưa mắt nhìn xa xăm đâu đó và o khoảng không vô định. Giá»ng nói cá»§a thầy trầm, rất trầm, ấm và mang sức truyá»n cảm đến ná»—i, ai nghe thầy Ä‘ang giảng bà i bên lá»›p tôi cÅ©ng Ä‘á»u tưởng rằng chúng tôi Ä‘ang có giá» Văn. Thầy hiá»n là nh và giản dị, Ä‘i dạy thầy chỉ mặc chiếc quần Ä‘en vá»›i cái áo nâu đã sá»n, nhưng trông thầy lúc nà o cÅ©ng gá»n gà ng, sạch sẽ. Thầy viết chữ không tháºt đẹp, tháºm chà có đứa còn chê nét chữ thầy nhìn tròn tròn cụt cụt như quả trứng gà Ã, nhưng rất thẳng hà ng, ngay ngắn và đá»u. Nhìn nét chữ ấy cÅ©ng có thể Ä‘oán ra được phần nà o phẩm chất bên trong con ngưá»i thầy. Há»c trò kÃnh nể cÅ©ng má»™t phần bởi sá»± giản dị đến má»™c mạc, chân chất cá»§a thầy.
Tôi còn nhá»›, má»—i bà i há»c thầy dạy Ä‘á»u hay và cuốn hút vô cùng. Thầy giảng rất cặn kẽ, dá»… hiểu, không ngại giảng lại cho chúng tôi những chá»— khó cho đến khi nà o tháºt hiểu thì má»›i thôi. Bất chấp nắng hay mưa, tôi chưa bao giá» thấy thầy đến lá»›p trá»… dù chỉ má»™t phút.

Nhớ Thầy!
Thầy hay Ä‘i dạy trên chiếc xe máy cÅ© kÄ©, chắc là lá»—i thá»i lắm rồi. Nhiá»u khi tôi thấy thầy vừa vất vả đạp xe chạy ra đến cổng nó bá»—ng dưng chết máy, thế là thầy phải dắt bá»™ Ä‘i má»™t quãng khá xa đến nÆ¡i có tiệm sá»a xe máy. Những lúc như thế, và i đứa chúng tôi chạy tá»›i há»i xe thầy bị là m sao váºy, thầy chỉ cưá»i nói “Cái xe cá»§a thầy nó lại dở chứng ấy mà !”
Nghe nói nhà thầy xa lắm, ở táºn trên thị trấn, vợ thầy là m nghá» bán trái cây ở chợ. ChÃnh vì váºy mà lÅ© chúng tôi thỉnh thoảng vẫn thấy thầy trên chiếc xe máy cà tà ng ấy, chở từng thùng trái cây Ä‘i giao hà ng cho vợ. Chúng tôi có đứa chà o thầy, có đứa hét tháºt to gá»i thầy, thầy Ä‘á»u cưá»i hiá»n gáºt đầu hay vẫy tay chà o lại.
Năm đó, những ngà y gần thi há»c kì Má»™t, trá»i là m bão, lụt lá»›n. Ba mẹ bảo tôi nghỉ nhưng rồi tôi vẫn nhất quyết đòi lên lá»›p. Cả má»™t lá»›p nghỉ hÆ¡n phân ná»a, trưá»ng chỉ có mấy giáo viên là đến lá»›p được, hôm đó lại có tiết Toán, chúng tôi Ä‘inh ninh nhà thầy Hùng ở xa không đến được nên chuẩn bị kéo nhau vá». Từ đằng xa, thầy Hùng xuất hiện trong bá»™ áo mưa rách tươm vì gió dáºp mạnh, trên chiếc xe cà tà ng nổ tạch tạch vì bị vô nước, và , thầy vần luôn tháºt đúng giá». Chúng tôi lúc đó ai cÅ©ng thương thầy, hầu hết các giáo viên ở xa trưá»ng Ä‘á»u vắng mặt, chỉ có mình thầy không quản nắng mưa gió bão lên lá»›p vì sợ chúng tôi đến chá» mà không thấy thầy đâu. Hôm ấy, mặc cho mưa gió ầm Ä© ngoà i trá»i, trong lá»›p há»c chúng tôi vẫn ấm áp hÆ¡n bao giá» hết vì có tình thương vô vá» bến cá»§a thầy.
Còn nhá»› ngà y đó, tôi là má»™t đứa há»c sinh giá»i trong lá»›p nhưng rất bướng bỉnh và nghịch ngợm hệt như con trai. Thầy Hùng cÅ©ng rất quý tôi vì tôi há»c khá tốt, những ngà y đầu năm tôi vô cùng kÃnh trá»ng thầy, nhưng cà ng vá» sau thấy thầy hiá»n, tôi cà ng tá» ra không nghe lá»i, thỉnh thoảng còn hùa vá»›i đám bạn nói những câu trêu thầy, nhất là khi thấy thầy Ä‘ang giao những thùng trái cây ngoà i chợ. Thầy luôn hiá»n và dá»… tÃnh vá»›i chúng tôi nên có đôi đứa rá»§ nhau bà y trò chá»c phá thầy, hay há»—n láo dám cãi lá»i thầy. Tôi thấy chúng nó mất dạy vá»›i thầy như thế là quá đáng, nhưng không phá»§ nháºn chÃnh mình cÅ©ng có tham gia và o những trò quáºy cá»§a bá»n con trai trong lá»›p chá»c tức thầy để là m trò cưá»i. Dù sau má»—i lần như váºy thầy không tá» thái độ hay giáºn dữ, lòng tôi có đôi chút ăn năn.
Bước sang há»c kỳ Hai, cả lá»›p chúng tôi Ä‘á»u nháºn thấy thầy trở nên khó tÃnh và thi thoảng nhăn nhó hÆ¡n. Thầy cÅ©ng không la rầy gì đến bá»n tôi, thầy vẫn dạy rất nhiệt tình, nhưng thầy cÅ©ng không còn cưá»i nhiá»u như trước. Mấy đứa còn thêu dệt lên rằng thầy không ưa lá»›p tôi nữa, thầy ghét chúng tôi rồi nên má»›i thế, là m tôi cÅ©ng cảm thấy có chút khó chịu má»—i khi há»c tiết thầy.
Cho đến má»™t ngà y gần đến đợt thi cuối kỳ Hai, thầy cho chúng tôi đỠcương ôn táºp và hẹn tuần sau sẽ giải. Thầy còn lên lịch ôn cho chúng tôi hai buổi khi thầy có thá»i gian, tất nhiên, chúng tôi chỉ cần Ä‘i há»c cho đầy đủ mà không phải ná»™p tiá»n gì cả. Rồi đột nhiên, sau ngà y hôm ấy, nghe mấy đứa lá»›p khác nói thầy bị ốm nên không thấy Ä‘i dạy nữa. Äến hôm chúng tôi có tiết Toán, vẫn không thấy thầy lên lá»›p. Bạn lá»›p phó há»›t hải chạy và o “Tụi bây, tụi bây, ông thầy mình và o viện rồi, bữa nay lá»›p mình trống tiết Toán!”
Chẳng biết tâm hồn thÆ¡ trẻ lúc ấy nghÄ© thế nà o, chúng tôi nhảy cẫng lên hò reo sung sướng vì được nghỉ hai tiết Toán, đứa nà o đứa nấy chạy à o ra sân trưá»ng tiếp tục mấy trò chÆ¡i nhảy dây, đá cầu quen thuá»™c. Äến tiết tiếp theo, dù gần đến ngà y thi, chúng tôi vẫn vui mừng vì lại được nghỉ tiết. Tháºt ra, tôi cÅ©ng có nghe lá»›p trưởng nói loáng thoáng qua vá» việc sẽ và o viện thăm thầy, nhưng ngặt ná»—i nhà thầy ở xa quá, nếu đạp xe lên táºn thì trấn những mưá»i mấy cây số sợ xe cá»™ nguy hiểm, ba mẹ chúng tôi thì Ä‘á»u báºn cá»™ng việc đồng áng không thể đưa Ä‘i được. Mà có muốn Ä‘i cÅ©ng đâu có thá»i gian, gần thi há»c kì rồi còn bao nhiêu môn chưa há»c. Mấy cái đầu óc non ná»›t lúc đó chỉ nghÄ© thầy bị bệnh rồi sẽ khá»e lại, sẽ Ä‘i dạy và ôn táºp cho chúng tôi nên chẳng có gì phải lo lắng.
Má»™t ngà y mùa hạ cuối năm vẳng tiếng ve sầu kêu ran trên những chùm hoa phượng vÄ© đỠthẫm, lá»›p tôi vừa há»c thể dục xong chuẩn bị và o lá»›p thì thấy có mấy đứa đứng túm tụm trước văn phòng. Bản tÃnh tò mò tôi cÅ©ng chạy lại xem, bá»—ng nghe tin sét đánh “Thầy Hùng mất rồi! Má»›i mất hôm qua, do bị tai biến.” Tai tôi ù ù, tôi hét tháºt lá»›n bảo không tin, tôi không tin thầy đã chết, không tin là mình không bao giá» Ä‘còn ược gặp lại thầy! Nhưng sao chân tôi như muốn khụy xuống, xung quanh, tiếng khóc lóc thảm thiết cá»§a đám bạn cùng lá»›p có, khác lá»›p có cứ ù ù Ä‘i như có hà ng ngà n con ong bay vo ve trong tai. Rồi mưa áºp đến, tôi chỉ biết đứng trong mà n mưa, hai mắt đẫm nước…
Thầy tôi bị tăng huyết áp, phải nháºp viện. Sau bốn năm ngà y nằm viện, thầy đã hồi phục chỉ chá» chiá»u hôm đó xuất viện. Ngưá»i nhà đưa thầy Ä‘i dạo ngoà i hoa viên bệnh viện và i vòng thì thầy kêu mệt, và o giưá»ng nằm. Khi bác sÄ© và o kiểm tra lại lần cuối trước khi cho thầy xuất viện, má»›i phát hiện thấy thầy Hùng đã tắt thở tá»± bao giá».
Nghe đến đây, đứa nà o trong chúng tôi cÅ©ng gà o lên Ä‘au đớn trong niá»m tiếc thương vô hạn và má»™t chút hối háºn vì những lá»—i lầm trẻ con đã gây ra vá»›i thầy, vì sá»± vô tâm há» hững bao ngà y qua cá»§a những con tim thÆ¡ dại. Thầy đã ra Ä‘i rồi đó, sẽ chẳng còn nhìn thấy bóng dáng ai bước Ä‘i nhanh nhẹn vá»›i dáng khòm khòm, cần mẫn xách chiếc cặp sá»n cÅ© đến lá»›p. Ngà y hôm sau, bất chấp bà i vở còn chồng chất, cả bà i vở môn Toán còn chưa kịp giải, mấy đứa bạo gan rá»§ nhau đạp xe lên nhà thầy, phải thấy thầy táºn mắt chúng tôi má»›i dám tin là thầy không còn nữa. Tôi còn nhá»› như in hình hà i thầy tôi nằm đó, trên chiếc giưá»ng trắng, vẫn còn mặc bá»™ đồ trắng cá»§a bệnh viện, gương mặt vẫn hiá»n hòa và thanh thản như Ä‘ang nằm ngá»§.
Khi ấy, chúng tôi Ä‘á»u hiểu rằng tuy bình thưá»ng thầy hiá»n là nh là váºy, thầy Ãt nói là váºy, tuy lÅ© há»c trò nghịch ngợm vẫn hay trêu chá»c thầy là váºy, nhưng táºn sâu đáy lòng đứa nà o cÅ©ng kÃnh trá»ng thầy vô cùng. Chúng tôi, tất thảy Ä‘á»u đã xem thầy như cha ruá»™t cá»§a mình, dù không nói ra, chúng tôi biết rằng thầy cÅ©ng xem đám há»c trò cá»§a mình như con đẻ. Thầy biết chúng tôi còn con nÃt lắm nên má»›i thÃch quáºy phá thế thôi, thầy có rầy la chúng tôi bao giá». Nhưng, giá mà thầy từng má»™t lần la mắng, má»™t lần than phiá»n vá» chúng tôi, để giỠđây gương mặt hiá»n từ và nụ cưá»i ấm áp cá»§a thầy đã không ám ảnh trong đầu tôi mãi vá» sau! Sao thầy hiá»n quá, tháºt thà quá, mà lại ra Ä‘i sá»›m quá!
Tôi nhá»› vá» thầy, vá» những kỉ niệm đã nhạt nhà đi trong má»™t cÆ¡n mưa rà o đầu hạ. Còn má»™t Ä‘iá»u nữa, mà đến giá» tôi má»›i hiểu. Chẳng phải thầy ra Ä‘i vì lâm bệnh đột ngá»™t đâu, thá»±c ra thầy đã phát bệnh từ hồi giữa há»c kì Hai năm đó cá»™ng vá»›i lao lá»±c cá»±c nhá»c trong việc dạy há»c má»›i khiến thầy ra Ä‘i sá»›m như thế. Thảo nà o thầy hay lên lá»›p vá»›i gương mặt mệt má»i, thi thoảng hÆ¡i nhăn nhó và Ãt cưá»i hÆ¡n hẳn, ai biết đâu khi ấy cÆ¡n Ä‘au Ä‘ang hà nh hạ mà thầy vẫn cố gượng bước trên bục giảng để mang đến kiến thức cho chúng tôi. Con chỉ ước thầy hãy sống lại dù chỉ má»™t phút giây mà nghe lá»i cảm Æ¡n vá» tất cả những gì thầy đã là m cho con, và cÅ©ng cầu mong thầy tha thứ cho đứa há»c trò dại dá»™t bé bá»ng nà y vá» những phút bất kÃnh vá»›i thầy con vô tình phạm phải, nà o biết đâu có thể khiến cho thầy buồn… Thầy có còn giáºn con không?
ST

