“Thuở ấy, thuá»™c hạ cá»§a Nabukôđônôsor, vua Babel đã lên đánh Yêrusalem và thà nh đã bị hãm. Nabukôđônôsor, vua Babel, tá»›i đánh Yêrusalem, trong khi thuá»™c hạ cá»§a ông Ä‘ang vây thà nh. Yôyakin vua YuÄ‘a đã ra hà ng vua Babel, ông, mẹ ông, các thuá»™c hạ, các tướng lÄ©nh và hoạn quan cá»§a ông. Vua Babel đã bắt tù ông, năm thứ tám Ä‘á»i (Nabukôđônôsor).
 (Vua Babel) đã lấy Ä‘em Ä‘i tất cả các kho cá»§a Nhà Yavê, các kho cá»§a nhà vua, và đã Ä‘áºp nát tất cả các đồ bằng và ng Salômon vua Israel đã là m trong Ãá»n Thá» Yavê, chiếu theo Ä‘iá»u Yavê đã phán. Ãoạn ông bắt Ä‘i đà y tất cả Yêrusalem, tất cả các tướng lÄ©nh, tất cả các binh hùng – má»™t vạn ngưá»i phải Ä‘i đà y, vá»›i tất cả các thợ rèn, thợ khoá, không sót lại ai, chỉ trừ có hạng cùng Ä‘inh thuá»™c dân trong xứ. Ông đà y Yôyakin qua Babel, ông đã phát lưu từ Yêrusalem qua Babel, mẹ vua, các vợ vua, các hoạn quan, và các phú hà o. Tất cả những ngưá»i thế giá – bảy ngà n, thợ rèn, thợ khoá – má»™t ngà n, tất cả những binh hùng tham chiến, vua Babel đã Ä‘em đà y há» qua Babel.
Vua Babel đã đặt Mattanyah, là chú, là m vua thay Yôyakin, và đã đổi tên là Sêđêqya (2V 24, 8 – 17) (Bản dịch của cha Giuse Nguyễn Thế Thuấn, DCCT).
Thứ năm ngà y 23 tháng 6 là thứ năm Tuần 12 mùa Thưá»ng Niên, bà i Ä‘á»c 1, Há»™i Thánh cho chúng ta nghe Ä‘oạn Sách Thánh trên. Äây là câu chuyện buồn cá»§a dân tá»™c Israel. Äá»c lịch sá» Israel chúng ta thấy lịch sỠđó được nối tiếp bằng những biến động xô đẩy má»™t dân tá»™c mang Æ¡n gá»i là dân riêng cá»§a Thiên Chúa, nhưng sá»± yêu thương cá»§a Thiên Chúa dà nh cho há» từng lúc được thanh luyện vì sá»± bất xứng và phản bá»™i cá»§a há», sá»± trung thà nh vá»›i Thiên Chúa từng lúc được uốn nắn sau những bất trung rồi Ä‘i kèm vá»›i sá»± thanh luyện. Cuối cùng thì Thiên Chúa vẫn không bá» lá»i hứa, cuối cùng thì sau bao nhiêu biến cố lao Ä‘ao trong lịch sá», những cuá»™c lưu đà y liên tiếp xảy ra Thiên Chúa vẫn xuất hiện để ra tay cứu vá»›t há».
Trên bà n cá» chÃnh trị và kinh tế cá»§a thế giá»›i hiện nay, ngưá»i ta truyá»n miệng nhau lá»i đồn thổi vá» những huyá»n thoại mang dòng máu Do Thái, những nhân váºt xuất chúng gây những tác động lá»›n là m xoay chuyển tình thế, lèo lái sá»± sống cá»§a cả nhân loại… Sá»± thông minh, nhanh nhẹn, chà quáºt cưá»ng và tinh thần quốc gia là những lợi thế rất lá»›n mà những ngưá»i mang dòng máu Do Thái có được, nhưng có phải vì thế mà há» là nạn nhân cá»§a các cuá»™c xâm lăng, tà n sát diệt chá»§ng? Có phải cứ có má»™t lợi thế thiên bẩm nà o đó thì dân tá»™c ấy sẽ trở nên nạn nhân cá»§a các tham vá»ng và sá»± ác độc cá»§a dân tá»™c khác không? HÆ¡n 6 triệu ngưá»i Do Thái lặng lẽ xếp hà ng và o phòng hÆ¡i ngạt cá»§a Äức Quốc Xã trong đại chiến thế giá»›i vừa qua? Lịch sá» hà ng ngà n năm bị nô lệ cá»§a dân tá»™c Việt có phải bởi nguyên nhân vì lợi thế biển Äông ? Những sá»± gằm ghè hung hăng mong thôn tÃnh chỉ vì chúng ta có lợi thế rừng và ng biển bạc?
Những tuần trước, Sách Thánh đã cho ta thấy sá»± suy đồi dẫn đến diệt vong cá»§a vương quốc phÃa Bắc (1V 17). Năm 722 trước công nguyên, Sargon, vua cá»§a Assyri đã bao váºy Samari (thá»§ đô cá»§a vương quốc phÃa Bắc) rồi tiêu diệt hoà n toà n vương quốc nà y, chÃnh ông ta đưa ngưá»i ngoại bang và o cư ngụ trên phần đất cá»§a dân tá»™c Israel ( 1V 17, 24 ), gây ra má»™t giống dân  tạp chá»§ng, là nguồn gốc chia rẽ phân biệt kéo dà i trong lịch sá» Do Thái. KÃnh Thánh Tân Ước không thiếu những câu chuyện ngưá»i phương Nam coi thưá»ng và kỳ thị ngưá»i phương Bắc.
Äoạn Kinh Thánh hôm nay cho thấy đến lượt vương quốc phÃa Nam, vương quốc GiuÄ‘a cÅ©ng bị sụp đổ. Nabukôđônôsor, vua Babel (Babylon), ngưá»i ghi dấu chấm hết cho vương quốc phÃa Nam nà y, ngưá»i nhúng tay và o tá»™i ác phá phách tan tà nh các nÆ¡i thánh, cướp Ä‘i những váºt dụng thá» phượng, khinh bỉ tÃn ngưỡng và xúc phạm thánh danh.
Nabukôđônôsor phát lưu đà y các thà nh phần ưu tú nhất cá»§a vương quốc GiuÄ‘a, há» là những ngưá»i trong hoà ng tá»™c, những tướng lÄ©nh, những ngưá»i Ä‘ang có những tay nghá» cao nhất được trá»ng dụng thá»i đó. Äiá»u mắm muối là Sách Thánh ghi lại chi tiết, hạng cùng Ä‘inh thì không bị phát lưu đà y (câu14). Hẳn khi bị Ä‘i lưu đà y, những thà nh phần được xem là ưu tú nà y vẫn chưa hết ngỡ ngà ng, chắc há» vẫn nghÄ© rằng hỠđã liên kết, đã thá»a hiệp, đã ngoan ngoãn vâng lá»i ngoại bang và chÃnh há» Ä‘ang nắm giữ các nguồn lợi kinh tế có lợi cho ngoại bang thì há» sẽ được trá»ng dụng. Không, má»™t khi mất nước sẽ là mất tất cả, những kẻ thá»a hiệp vá»›i ngoại bang, vá»›i sá»± dữ, sá»± ác, trong con mắt cá»§a quyá»n lá»±c ngoại bang há» chỉ là hạng ngưá»i đáng khinh bỉ mà thôi, nghÄ© mình sẽ được trá»ng dụng chỉ là ảo tưởng. Má»™t khi mất nước, không má»™t ai thoát chết, lưu đà y hay không lưu đà y vẫn chết dưới ách nô lệ, lên tiếng hay không lên tiếng cÅ©ng chết, là m chÃnh trị hay không là m chÃnh trị cÅ©ng chết.
Mấy ngay nay trên các trang mạng, hình ảnh các Äan SÄ© Äan Viện Thiên An Huế quỳ cầu nguyện trước cảnh ngưá»i ta xông và o hạ Thánh Giá, Ä‘áºp tượng thánh được loan truyá»n Ä‘i khắp nÆ¡i, những tiếng kêu than, trách móc ai oán.
Những hình ảnh Nữ Tu Dòng Thánh Phaolô Hà Ná»™i thức trắng đêm phản đối việc xây dá»±ng trên đất cá»§a Tu Viện cháºp chùng bên cạnh những hình ảnh ở Thiên An. Chúng ta chưa quên được hình ảnh các Nữ Tu Dòng Mến Thánh Giá Thá»§ Thiêm đứng giữa cÆ¡n mưa Ä‘á»c kinh để bảo vệ tà i sản cá»§a Nhà Dòng. Trước đó nhiá»u hình ảnh khác phản ánh ná»—i quặn Ä‘au cá»§a những ngưá»i có Äức Tin chứng kiến sá»± cướp bóc và xúc phạm những nÆ¡i thánh. Từ năm 1945 ngoà i miá»n Bắc, rồi từ sau năm 1975 tại miá»n Nam.
Trở vá» từ vùng biển chết VÅ©ng Ãng, Äức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã trả lá»i phá»ng vấn cá»§a trang Tin Mừng Cho Ngưá»i Nghèo, ngà i nói:
“Tôi thấy có Ãt nhất có bốn cái chết: cái chết cá»§a lương tâm, cái chết cá»§a luân lý, cái chết cá»§a lý trÃ, cái chết cá»§a chÃnh trị.
Lương tâm là ơn Chúa ban cho ngưá»i ta để ngưá»i ta phân biệt được Ä‘iá»u gì tốt Ä‘iá»u gì xấu, khi là m Ä‘iá»u tốt thì lương tâm thanh thản, an á»§i còn khi là m Ä‘iá»u xấu lương tâm cắn rứt. Thế thì khi lương tâm chết rồi nó không còn cắn rứt nữa. Cho nên khi là m Ä‘iá»u xấu mà nó không còn cắn rứt nữa thì lương tâm đó chết rồi.
Luân lý là những chuẩn má»±c, quy luáºt để hà nh xá» cho đúng đạo lý. Khi cư xá» không còn theo đạo lý nữa, không còn biết Ä‘iá»u xấu nữa thì luân lý đó chết rồi, nó không bị chi phối bởi những chuẩn má»±c đạo đức, không còn quy tắc đạo lý nữa.
Lý tràđể giúp ngưá»i ta biết phân định những giá trị cao thấp khác nhau như Äức Thánh Cha nói rằng: “thá»i gian lá»›n hÆ¡n không gian, toà n phần lá»›n hÆ¡n má»™t phầnâ€. Bây giá» ngưá»i ta chá»n má»™t phần mà quên Ä‘i toà n phần thì cái đó là cái chết cá»§a lý trà không còn phân định được và chá»n các giá trị thấp mà bá» các giá trị cao.
ChÃnh trị chÃnh là nghệ thuáºt tổ chức sắp xếp để cho má»i ngưá»i được hạnh phúc. Cho nên nó đã chết trong lòng con ngưá»i chÃnh là nguyên nhân là m cho biển chết, cá chết.â€Â
(Phá»ng vấn Äức Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt cá»§a Tin Mừng cho Ngưá»i Nghèo ngà y 19.6.2016).


Gia tà i của mẹ, một nước Việt buồn !
(Theo lá»i bà i hát “Gia Tà i cá»§a mẹ†cá»§a Trịnh Công SÆ¡n)
Lm. VĨNH SANG, DCCT, 23.6.2016

