‘Äa dạng là những gì là m nên cá»™ng Ä‘oà n’ các giáo xứ phải chà o đón tất cả má»i ngưá»i và không bao giỠđóng cá»a trước những ngưá»i khác biệt những ngưá»i khuyết táºt, những ngưá»i phải được đưa đưá»ng đến vá»›i các bà tÃch.’
Äây là những lá»i cá»§a Äức Giáo hoà ng Phanxicô nói vá»›i các tham dá»± viên Há»™i nghị dà nh cho những ngưá»i có khuyết táºt, ở sảnh Phaolô VI nhân trước thá»m sá»± kiện Toà n xá cho ngưá»i bệnh và ngưá»i khuyết táºt. Như thưá»ng thấy trong những dịp như thế nà y, Äức Phanxicô bá» qua bà i diá»…n văn soạn sẵn và nói bá»™c phát, trả lá»i ba câu há»i.
Câu há»i thứ nhất là cá»§a Lavinia, nói vá» việc cô sợ mình không hiểu khi theo há»c giáo lý ở giáo xứ, và sợ sá»± Ä‘a dạng.
‘Tất cả chúng ta Ä‘á»u khác nhau,’ Äức Phanxicô trả lá»i, ‘không má»™t ai giống ngưá»i khác, và luôn có khác biệt, dù lá»›n hay nhá», nhưng chúng ta tất cả Ä‘á»u khác nhau. Tại sao lại sợ sá»± Ä‘a dạng? Bởi vì cố gắng gặp má»™t ngưá»i mang má»™t khuyết táºt nặng đúng tháºt là má»™t thách thức, mà chúng ta lại sợ các thách thức. Sẽ thoải mái hÆ¡n nhiá»u khi cứ trÆ¡ ra, là m ngÆ¡ sá»± Ä‘a dạng, nói rằng ai cÅ©ng như ai, và nếu có ai đó không như má»i ngưá»i thì cứ để Ä‘uổi há» ra.
Sá»± khác biệt là má»™t tà i sản, bởi vì như thế tôi có má»™t Ä‘iá»u gì đó, bạn có má»™t Ä‘iá»u gì khác, và vá»›i hai Ä‘iá»u nà y chúng ta có thể là m nên má»™t Ä‘iá»u tốt hÆ¡n đẹp hÆ¡n. Má»™t thế giá»›i mà ai cÅ©ng như ai thì quá chán. Äúng là có những khác biệt gây Ä‘au đớn, chúng ta Ä‘á»u biết rằng những ngưá»i đó Ä‘ang bị má»™t căn bệnh trầm trá»ng, nhưng chÃnh Ä‘iá»u nà y giúp cho chúng ta, thách thức chúng ta và là m phong phú chúng ta. Äừng bao giá» sá»± sá»± Ä‘a dạng, đây là cách tốt nhất để phát triển và trở nên đẹp hÆ¡n phong phú hÆ¡n. Mà sao để được như thế? Chúng ta cần phải chia sẻ những gì mình có. Có những cá» chỉ đẹp mà ngưá»i ta là m má»™t cách vô thức, như bắt tay: khi tôi bắt tay ngưá»i khác, cái bắt tay chân thà nh, là tôi chia sẻ những gì tôi có vá»›i bạn. Tôi cho bạn cái cá»§a tôi, bạn cho tôi cái cá»§a bạn và thế là tốt đẹp cho tất cả má»i ngưá»i và giúp cho tôi được lá»›n lên.’
Câu há»i thứ hai là cá»§a Serena, má»™t cô gái phải gắn chặt vá»›i chiếc xe lăn, cô há»i vì sao có nhiá»u trẻ em khuyết táºt không được rước lá»….
‘Serena thá»±c sá»± đã đưa cha và o đúng vấn Ä‘á».’ Äức Phanxicô trả lá»i. ‘Bởi nếu cha nói những gì cha nghÄ© … Serena nói vá» má»™t trong những chuyện xấu xa nhất giữa chúng ta, là sá»± kỳ thị. Nó là má»™t sá»± kinh tởm. ‘Bạn không giống tôi, nên bạn ra kia còn tôi ở đây.’ ‘Nhưng tôi muốn há»c giáo lý …’ ‘Không bạn không thể ở trong giáo xứ nà y, giáo xứ nà y là cho những ngưá»i giống nhau kia.’ Thế đây là má»™t giáo xứ tốt hay xấu? Linh mục quản xứ phải là m gì đây? Phải hoán cải, biến đổi. Äúng tháºt là nếu muốn rước lá»…, thì cần có chuẩn bị và nếu bạn không hiểu ngôn ngữ, chẳng hạn nếu bạn bị Ä‘iếc thì giáo xứ cần có cách để bạn có thể chuẩn bị để rước lá»… bằng ngôn ngữ dấu hiệu.
Nếu bạn khác biệt, bạn vẫn có cÆ¡ há»™i để nên tốt nhất. Sá»± khác biệt không nói rằng má»™t ngưá»i có năm giác quan thì tốt hÆ¡n má»™t ngưá»i bị câm Ä‘iếc. Tất cả chúng ta Ä‘á»u có thể lá»›n lên, có thể yêu Chúa, hiểu được giáo lý, và lãnh nháºn bà tÃch. Má»™t thế ká»· trước, Äức Giáo hoà ng Piô X đã nói rằng trẻ em phải được rước lá»…, và điá»u nà y khiến nhiá»u ngưá»i khó chịu. Há» nói, ‘trẻ con chẳng hiểu gì, chúng khác chúng ta, chúng không hoà n toà n hiểu …’ Nhưng cho trẻ em rước lá»… là biến má»™t sá»± khác biệt thà nh bình đẳng, bởi Äức Piô X biết rằng trẻ em có má»™t cách khác để hiểu.
Ở trưá»ng và quanh hà ng xóm, má»—i ngưá»i Ä‘á»u có má»—i tà i riêng, má»—i ngưá»i là khác biệt. Äây là lý do vì sao những gì Serena nói quá thưá»ng xuyên xảy ra, và là má»™t trong những chuyện kinh khá»§ng trong thà nh phố và trong cuá»™c sống cá»§a chúng ta, sá»± kỳ thị Ä‘i kèm vá»›i những lá»i xúc phạm nữa. Không được kỳ thị. Má»—i má»™t ngưá»i chúng ta có má»™t cách khác nhau để biết má»i sá»±, ngưá»i biết cách nà y ngưá»i biết cách khác. Nhưng tất cả Ä‘á»u có thể biết Chúa. Trong thánh lá»… và trong bà tÃch, má»i ngưá»i Ä‘á»u bình đẳng, bởi tất cả Ä‘á»u có cùng má»™t Chúa và cùng má»™t mẹ là Mẹ Maria.’
Câu há»i thứ ba là cá»§a cha Luigi, quản xứ Các Thánh TỠđạo Uganda ở Roma. Cha nói rằng ‘không phải tất cả chúng ta Ä‘á»u luôn luôn có thể chà o đón, con muốn tìm sá»± giúp đỡ trong việc huấn luyện cá»™ng Ä‘oà n và trong việc chà o đón má»i ngưá»i.’
‘Là m sao để chà o đón hết tất cả má»i ngưá»i?’ Äức Phanxicô há»i. ‘Nếu má»™t linh mục không chà o đón hết tất cả má»i ngưá»i, thì giáo hoà ng biết nói gì đây? Giáo hoà ng sẽ bảo cha đó nên đóng cá»a nhà thá» Ä‘i thôi, hoặc là tất cả hoặc không ai cả. Nhưng linh mục đó sẽ nói: ‘Con không thể chà o đón hết tất cả má»i ngưá»i, bởi không phải ai cÅ©ng có thể hiểu.’ ChÃnh cha má»›i là ngưá»i không thể hiểu. Vá»›i sá»± giúp đỡ cá»§a giáo dân và giáo lý, má»™t linh mục phải giúp hết tất cả má»i ngưá»i hiểu đức tin, đức mến, biết cách là m bạn và hiểu được những khác biệt, biết cách bổ trợ cho nhau.
Bạn phải chà o đón và lắng nghe. Chà o đón nghÄ©a là đón nháºn hết tất cả má»i ngưá»i. Và lắng nghe hết tất cả má»i ngưá»i. Cha nói vá»›i con má»™t Ä‘iá»u: ngà y hôm nay cha tin rằng chăm lo mục vụ Công giáo Ä‘ng là m những Ä‘iá»u tốt đẹp, nhưng có má»™t việc chúng ta có thể là m tốt hÆ¡n nữa, đặc biệt là vá»›i các linh mục, đó là tông đồ bằng đôi tai, là lắng nghe. ‘Nhưng cha Æ¡i, chán lắm, bởi lúc nà o con cÅ©ng nghe lui nghe tá»›i những chuyện như nhau.’ Nhưng há» không phải là cùng má»™t ngưá»i. Và con phải kiên nhẫn lắng nghe. Chà o đón và lắng nghe.’
Trong khi Äức Phanxicô Ä‘ang nói thì má»™t cô bé nhá» bị há»™i chứng Down tiến tá»›i chá»— ngà i. Äức Phanxicô để bé ngồi dưới chân mình, ‘Bé dÅ©ng cảm, bé không sợ, bé mạo hiểm, bé biết sá»± khác biệt là má»™t tà i sản. Bé sẽ không bao giá» bị kỳ thị, bé có thể tá»± bảo vệ mình.’
J.B Thái Hòa chuyển dịch[phanxico.vn]


