
Ãt nhất má»™t lần trong Ä‘á»i, tôi đã được sống trong Năm Thánh! Tôi nhá»› đó là thá»i Ä‘iểm mà cả thế giá»›i bị Ä‘e dá»a bởi những dá»± báo vá» ngà y táºn thế, giá»›i công nghệ thông tin Ä‘au đầu vá»›i việc tìm ra giải pháp cho lá»—i Y2K, các giáo phái má»c lên như nấm, con ngưá»i tìm đến cái chết để giải quyết bế tắc… Tôi cÅ©ng sống trong má»™t tâm trạng lo sợ không kém! Lo sợ vì những dá»± báo có vẻ rất khoa há»c cá»§a báo chÃ, lo sợ vì mình cÅ©ng Ä‘ang là m việc trong ngà nh công nghệ thông tin, lo sợ vì hà nh động Ä‘iên rồ cá»§a các giáo phái, lo sợ khi thấy má»i sá»± tháºt bế tắc. Những lo sợ ấy đã là m cho tôi cà ng thêm nghi vấn: “Có sá»± hiện diện cá»§a Thiên Chúa hay không?†Thu xếp thá»i gian để Ä‘i tham dá»± thánh lá»… thưá»ng xuyên hÆ¡n và o những ngà y cuối cá»§a năm phụng vụ 1999, tôi mong muốn tìm cho mình được má»™t sá»± bình an, nhưng chẳng thấy! Mặc dù trước đó, tôi đã được há»c há»i vá» Chúa Giêsu, Chúa Thánh Thần, Chúa Cha trong suốt ba năm 1997, 1998, 1999 nÆ¡i môi trưá»ng giáo lý mà tôi tham gia sinh hoạt; thế nhưng đức tin cá»§a tôi vẫn mong manh như thế! Sá»± há»c há»i ấy là do lá»i má»i gá»i cá»§a Äức Cố Giáo Hoà ng Gioan Phaolo II để chuẩn bị cho Năm Thánh 2000. Váºy mà tôi vẫn còn mù má», chưa hiểu được hết ý nghÄ©a cá»§a Năm Thánh.
Tôi được nghe giảng dạy rằng Năm Thánh là năm mà Thiên Chúa thi ân, giáng phúc cho dân ngưá»i; đó là thá»i gian mà Thiên Chúa phá tan má»i xiá»ng xÃch cá»§a tá»™i lá»—i, cá»§a án phạt; đó là thá»i gian mà con ngưá»i được sống trong tá»± do tháºt sá»±, được vui hưởng má»i phúc là nh cá»§a Thiên Chúa. Hiểu là như thế, nhưng tôi đã không biết sống thế nà o cho tròn đầy! Tôi nhá»› lại ngà y khai mạc Năm Thánh ở má»™t nhà thá» lá»›n, giáo dân từ phương xa kéo vá» tham dá»±, vui như ngà y há»™i. Má»i thứ Ä‘á»u đã được chuẩn bị tháºt tươm tất. Tôi chỉ tiếc là mình đã không có má»™t sá»± chuẩn bị chu đáo cho tâm hồn. Tham sá»± thánh lá»… xong, tôi thấy lòng mình chẳng có gì thay đổi. Ngà y mai đến cÆ¡ quan, tôi vẫn phải đối diện vá»›i những Ä‘e dá»a và lo sợ. Ngồi ngẫm nghÄ© lại, tôi cứ thắc mắc tại sao tôi lại Ä‘au khổ đến như váºy? Phải chăng lòng tôi đầy những hoen ố trần tục, đầy những lo toan tÃnh toán, đầy những tham vá»ng thà nh công… mà chẳng còn chá»— trống nà o để Chúa đến vá»›i tôi? Phải chăng vì không ý thức được sá»± cần thiết cá»§a Năm Thánh nên tôi đã lÆ¡ là , không chuẩn bị gì cho chÃnh mình? Bao nhiêu cái phải chăng ấy đã là m cho tôi có má»™t quyết định. Tôi quyết định dà nh má»™t buổi sáng hôm sau để đến nhà thá» và chỉ ngồi thinh lặng trước Chúa. Lạ lùng thay, cảm giác bình an xâm chiếm tâm hồn tôi ngay sau đó. Tôi tháºt sá»± thấy những cái tháºt má»›i mẻ mở ra trước mắt mình. Äầu tiên chÃnh là hình ảnh cá»§a má»™t Hà i Nhi Giêsu đã đánh động tôi. Ngà i sinh ra trong má»™t hoà n cảnh đầy éo le, cùng khổ chỉ vì tình yêu nhân loại. Còn tôi hiện diện trên cõi Ä‘á»i nà y trong má»™t gia đình sung túc, chăn ấm nệm êm. Cái khổ cá»§a tôi lúc nà y sao sánh được vá»›i cái khổ cá»§a Ngà i khi phải gánh vác cả nhân loại nà y? Rồi tôi quan sát những con váºt xung quanh Hà i Nhi, chúng là m tôi nhá»› đến những thứ xung quanh mình. Xung quanh tôi là những hà o nhoáng, địa vị, danh vá»ng mà tôi cố gắng là m cho mình được tá»a sáng. Những thứ xung quanh tôi chẳng thể nà o là m tôi trở nên khiêm hạ như Hà i Nhi Giêsu. Nhìn lại cái hang lừa hôi tanh, nÆ¡i ở cá»§a Hà i Nhi Giêsu, là m tôi nhá»› đến ngôi nhà cá»§a mình. Má»™t đằng thì chẳng thể ở, còn má»™t đằng thì tiện nghi váºt chất. Váºy mà đằng chẳng thể ở ấy lại được đón tiếp má»™t vị vua, còn đằng tiện nghi váºt chất thì phải chịu đựng những con ngưá»i Ãch ká»·, nhá» nhen. Những cái má»›i đó trong giây phút ấy sao tháºt ý nghÄ©a vá»›i tôi. Má»™t Vị Sứ Giả Hòa Bình đến trần gian trong khung cảnh như thế đã là m nên má»™t lịch sá» vÄ© đại cho cả nhân loại nà y và Vị Sứ Giả ấy đã mang cả nhân loại nà y trên đôi vai cá»§a Ngà i. Váºy, tại sao tôi còn lo lắng? Có phải vì tôi đã không tin và o lá»i hứa cá»§a Ngà i? Có phải tôi đã không sẵn sà ng đón nháºn Ngà i? Có phải tôi đã bá» lỡ cÆ¡ há»™i để Ngà i đến vá»›i tôi? Như má»™t tia sáng vụt lóe lên trong đầu, tôi quyết định gạt tất cả những thứ xung quanh mình sang má»™t bên và bắt đầu chạy đến vá»›i Ngà i.
Tôi dà nh thá»i gian cầu nguyện nhiá»u hÆ¡n để xin Ngà i soi sáng cho tôi. Chỉ trong má»™t thá»i gian ngắn, tôi thấy mình có má»™t cái nhìn tháºt khác so vá»›i trước đây. Trước hết là cái nhìn vá» ngà y táºn thế, sau đó là công việc cá»§a mình, rồi cách giải quyết những bế tắc. Tôi thấy má»i sá»± Ä‘á»u có câu trả lá»i rõ rà ng. Tôi siêng năng tham dá»± thánh lá»… hÆ¡n vì tôi tin Ngà i sẽ giúp sức cho tôi để tôi lướt thắng má»i cám dá»—. Tôi thưá»ng có những giá» phút thinh lặng trước Ngà i để Ngà i bổ sức cho tôi, nhất là trong những lúc mệt mõi, chán chưá»ng. Chỉ có bấy nhiêu thôi mà dưá»ng như tôi đã đón nháºn được nhiá»u vô kể! Tôi đến cÆ¡ quan trong tâm trạng lúc nà o cÅ©ng phấn khởi, chẳng còn gì lo lắng. Tôi tiếp xúc vá»›i những ngưá»i thưá»ng hay bi quan vá»›i thái độ tháºt bình an và hạnh phúc. Tôi đến nhà thá» vá»›i tất cả lòng thà nh cá»§a má»™t ngưá»i con Ä‘ang khao khát Chúa. Tôi tham gia các há»™i Ä‘oà n vá»›i tinh thần nhiệt huyết và đầy xác tÃn. Phúc lá»™c khởi đầu mà Thiên Chúa đã trao ban cho tôi trong Năm Thánh là như thế! Còn biết bao ân huệ khác mà tôi không thể kể hết được.
Chỉ còn và i ngà y nữa là tá»›i Năm Thánh Lòng Chúa Thương Xót, lòng tôi lại rạo rá»±c khôn tả! Tôi cứ tưởng tượng Năm Thánh như là má»™t mùa bá»™i thu cá»§a tôi. Tôi sẽ cố gắng hết sức để ân huệ cá»§a Chúa được ngáºp trà n trong tôi như ngưá»i thợ gặt không để rÆ¡i vãi má»™t hạt lúa nà o.
Therese Trần Thị Kim Thoa
