E. Christian Brugger là má»™t giáo dân hoạt động trong lãnh vá»±c đạo đức sinh há»c, từng giữ ghế Giáo Sư Thần Há»c Luân Lý tại Chá»§ng Viện Thần Há»c Thánh John Vianey ở Denver, Colorado, Hoa Kỳ và hiện là Giáo Sư và Khoa Trưởng Trưá»ng Triết Há»c và Thần Há»c cá»§a Äại Há»c Notre Dame Australia, Sydney, Úc Châu.
Má»›i đây, ông có nêu vấn đỠtại sao có sá»± hồ đồ lẫn lá»™n trong Giáo Há»™i hiện nay vá» Amoris Laetitia, và đâu là các háºu quả đối vá»›i việc hợp nhất cá»§a Giáo Há»™i? Và ông cho rằng sá»± hồ độ lẫn lá»™n nà y, xét cho cùng, là vá» hai tÃn Ä‘iá»u “de fide†trong đức tin Kitô Giáo và má»™t trong các háºu quả cá»§a sá»± hồ đồ lẫn lá»™n nà y chÃnh là má»™t ly giáo trên thá»±c tế trong Giáo Há»™i Công Giáo.
Brugger cho rằng khi thuáºt ngữ “de fide†được dùng trong thần há»c Công Giáo để nói vá» má»™t tÃn lý, thì nó có nghÄ©a má»™t chân lý thuá»™c Mạc Khải Thiên Chúa. Hạn từ Mạc Khải Thiên Chúa có ý nói tá»›i các chân lý được Thiên Chúa chá»n để tá»± mạc khải Ngưá»i và thánh ý Ngưá»i cho nhân loại để hòa giải thế giá»›i vá»›i chÃnh Ngưá»i, ngõ hầu con ngưá»i nam nữ có thể sống kết hợp vá»›i Ngưá»i má»™t cách bất toà n ở Ä‘á»i nà y và , sau khi chết và phán xét, được sống hoà n toà n vá»›i Ngưá»i trên thiên đà ng. Như thế, Giáo Há»™i coi các tÃn lý “de fide†là cần thiết cho sá»± cứu rá»—i. Vị thế cá»§a chúng trong giáo huấn Công Giáo là không thể sá»a đổi. Và cách thế công bố chúng là vô ngá»™.
Trong bà i nà y, Brugger đỠcáºp tá»›i 3 vấn Ä‘á». Thứ nhất, ông dẫn nháºp và giải thÃch ý niệm thần há»c “các đối tượng đệ nhị đẳng cá»§a vô ngộ†và cho thấy gần như má»i chân lý thuá»™c các vấn đỠtÃnh dục do Giáo Há»™i Công Giáo giảng dạy thuá»™c loại các đối tượng đệ nhị đẳng cá»§a vô ngá»™ nà y, và do đó, có thể gá»i má»™t cách chÃnh đáng là các tÃn lý “de fideâ€. Thứ hai, bắt đầu từ sá»± bất đồng trong ná»™i bá»™ Giáo Há»™i đối vá»›i thông Ä‘iệp Sá»± Sống Con Ngưá»i, Giáo Há»™i Công Giáo đã sống trong tình trạng thiếu hợp nhất đối vá»›i các tÃn lý “de fide†và sá»± thiếu hợp nhất nà y đã gia tăng hẳn do các vấn đỠcá»§a Amoris Laetitia gây ra. Thứ ba, tác giả đỠnghị má»™t số gợi ý thá»±c tiá»…n để cả hà ng giáo phẩm lẫn hà ng giáo dân có thể giải quyết cÆ¡n khá»§ng hoảng nà y.
Các đối tượng đệ nhị đẳng của vô ngộ
Các văn kiện cá»§a Công Äồng Vatican II dạy rằng Chúa Giêsu muốn thẩm quyá»n vô ngá»™ cá»§a Giáo Há»™i Công Giáo, khi bênh vá»±c và giảng dáºy các chân lý cá»§a mạc khải Thiên Chúa (cÅ©ng gá»i là “kho tà ng đức tinâ€) phải mở rá»™ng không những tá»›i các chân lý mạc khải chÃnh thức, mà cả các chân lý nhất thiết có liên hệ vá»›i các chân lý cá»§a mạc khải Thiên Chúa, cho dù các chân lý nà y chưa bao giỠđược đỠxuất như là được mạc khải má»™t cách chÃnh thức. Các chân lý nà y có thể được giảng dáºy cách vô ngá»™ vì chúng cần thiết đối vá»›i việc bảo vệ vá» tôn giáo và trình bầy cách trung thà nh các chân lý cá»§a mạc khải Thiên Chúa (Lumen Gentium, số 25). Các chân lý nà y, đôi khi, được gá»i là “các đối tượng đệ nhị đẳng†cá»§a vô ngá»™, tương phản vá»›i “các đối tượng đệ nhất đẳng†tức các chân lý được mạc khải chÃnh thức.
Äức Giáo Hoà ng Gioan Phaolô II, trong Tông Thư năm 1998 nói rằng Giáo Há»™i không những sở hữu các chân lý đệ nhất đẳng cá»§a mạc khải Thiên Chúa nhá» linh hứng cá»§a Chúa Thánh Thần, mà còn sở hữu các đối tượng đệ nhị đẳng cá»§a vô ngá»™ nhỠ“linh hứng đặc thù cá»§a Thần Trà Thiên Chúaâ€. Trong lá»i chú giải cá»§a ngà i, Äức Hồng Y Joseph Ratzinger, lúc ấy là bá»™ trưởng Thánh Bá»™ Giáo Lý Äức Tin, viết rằng khi so sánh vá»›i các tÃn lý được mạc khải chÃnh thức, “không có sá»± khác nhau nà o vỠđặc tÃnh trá»n vẹn và không thể thay đổi trong sá»± tÃn phục (assent) phải có đối vá»›i các giáo huấn nà yâ€. Äức Hồng Y Ratzinger quả quyết rằng sá»± tÃn phục dà nh cho các chân lý nà y “dá»±a và o đức tin nÆ¡i Æ¡n trợ giúp cá»§a Chúa Thánh Thần đối vá»›i Huấn Quyá»n và dá»±a và o tÃn lý Công Giáo vá» Æ¡n vô ngá»™ cá»§a Huấn Quyá»nâ€. Như thế, giống các chân lý được mạc khải chÃnh thức, các chân lý nà y cÅ©ng phải được sá»± tÃn phục cá»§a đức tin, cho dù ngưá»i ta hiểu rằng chúng không có sá»± trợ giúp cá»§a mạc khải Thiên Chúa.
Dù “tÃn lý de fideâ€, thông thưá»ng (chứ không luôn luôn), vốn dà nh cho các giáo huấn được Giáo Há»™i xác định là đã được mạc khải chÃnh thức, nhưng Ä‘iá»u không kém đúng là các giáo huấn Công Giáo chuyên biệt nói vá» các đối tượng đệ nhị đẳng cá»§a vô ngá»™ cÅ©ng là các tÃn lý de fide, như Äức Hồng Y Ratzinger từng gá»i chúng: “các tÃn lý phải được tin bằng đức tin [de fide tenenda]â€. Bá»™ Giáo Luáºt qui định rằng chúng “phải được chấp nháºn và tin giữ má»™t cách chắc chắn†và bất cứ ai bác bá» chúng “là tá»± đặt mình và o thế chống lại giáo huấn cá»§a Giáo Há»™i Công Giáo†(Äiá»u 750 §2).
Các tÃn lý luân lý vá» tÃnh dục và hôn nhân
Các qui luáºt luân lý vá» tÃnh dục và hôn nhân được Giáo Há»™i Công Giáo giảng dáºy thuá»™c cả hai loại đối tượng đệ nhất và đệ nhị đẳng cá»§a vô ngá»™. Các đối tượng đệ nhất đẳng bao gồm các chân lý được giảng dáºy minh nhiên trong Mạc Khải Thiên Chúa, như cấm không được ngoại tình và đặc tÃnh bất khả tiêu cá»§a hôn nhân; các đối tượng đệ nhị đẳng bao gồm các giáo huấn vá» tÃnh dục và hôn nhân vốn được Giáo Há»™i giảng dáºy từ thá»i các tông đồ như là phải tin má»™t cách định tÃn (definitively). Những giáo huấn nà y, do cung cách chúng được đỠxuất, phải được coi như là được giảng dáºy má»™t cách vô ngá»™ bởi Huấn Quyá»n Thông Thưá»ng và Phổ Quát cá»§a Giáo Há»™i, là thẩm quyá»n giảng dáºy má»™t cách vô ngá»™ khi các giám mục “dù tản mác khắp thế giá»›i, nhưng vẫn duy trì sợi dây hiệp thông vá»›i nhau và vá»›i vị kế nhiệm Thánh Phêrô, giảng dáºy má»™t cách chân chÃnh vá» má»™t vấn đỠđức tin và luân lý (res fidei et morum), nhất trà cùng má»™t phán Ä‘oán (vá» vấn đỠnà y) và giảng dáºy phán Ä‘oán nà y như là phải được tin giữ má»™t cách định tÃn (definitive tendendam)â€.
Không thể có sá»± hoà i nghi hữu lý nà o vá» việc các giáo huấn cá»§a Giáo Há»™i vá» bối cảnh đặc biệt cá»§a hôn nhân dà nh cho việc biểu lá»™ tÃnh dục dục quan chÃnh đáng và tÃnh sai lạc cá»§a má»i hình thức tÃnh dục phi hôn nhân tá»± ý chá»n lá»±a (như thá»§ dâm, giao hợp ngoà i hôn nhân, các hà nh vi đồng tÃnh luyến ái, các hà nh vi ngừa thai v.v…) vốn đã được các giám mục giảng dáºy trong má»™t nhất trà phổ quát, má»i thá»i và má»i nÆ¡i, rằng chúng rõ rà ng liên hệ tá»›i phúc lợi mau qua và trưá»ng cá»u cá»§a tÃn hữu, và do đó phải tin giữ má»™t cách định tÃn (definitive tendendam). Sá»± kiện ngưá»i Công Giáo, trong các thá»i gần đây, bác bá» má»™t số hay tất cả các giáo huấn không hỠđánh đổ sá»± kiện nà y: các Ä‘iá»u kiện cho việc thi hà nh má»™t cách vô ngá»™ Huấn Quyá»n Thông Thưá»ng và Phổ Quát đã há»™i đủ gần như suốt trong lịch sá» lâu Ä‘á»i cá»§a Giáo Há»™i.
Thà nh thá», các chân lý căn bản cá»§a đạo đức tÃnh dục được Giáo Há»™i Công Giáo giảng dáºy và bảo vệ Ä‘á»u thuá»™c má»™t cách hoặc trá»±c tiếp (như các đối tượng đệ nhất đẳng) hoặc gián tiếp (như các đối tượng đệ nhị đẳng) và o kho tà ng đức tin và do đó có thể gá»i là , và thá»±c sá»± là , các tÃn lý de fide.
Má»™t ly giáo chưa được nhìn nháºn trong Giáo Há»™i
Brugger cho rằng, bắt đầu vá»›i việc bất thuáºn đối vá»›i việc Giáo Há»™i Công Giáo tái khẳng định giáo huấn cổ xưa cá»§a mình vá» sá»± sai lầm cá»§a việc giao hợp cố tình ngừa thai trong Humanae Vitae (1968), và diá»…n tiến qua việc chấp nháºn rá»™ng rãi lối lý luáºn thá»±c dụng, gá»i là “duy tá»· hiệu†(“proportionalistâ€), trong thần há»c luân lý Công Giáo cá»§a tháºp niên 1970, nhiá»u ngưá»i Công Giáo bắt đầu bác bá» sá»± hiện hữu cá»§a các hà nh động vốn xấu từ bản chất (nghÄ©a là các hà nh động không bao giá» hợp pháp vá» phương diện luân lý vì quyết định cá»§a chúng luôn mâu thuẫn triệt để vá»›i thiện Ãch cá»§a con ngưá»i nhân bản). Äiá»u nà y, theo lý, sẽ dẫn ngưá»i ta tá»›i việc bác bá» các giáo huấn cá»§a Giáo Há»™i vá» tÃnh sai lầm cá»§a má»i loại sinh hoạt tÃnh dục mà truyá»n thống vốn coi là xấu từ bản chất. Việc bác bá» nà y hiện hữu trong má»i bình diện cá»§a Giáo Há»™i Công Giáo, từ hà ng giáo dân tá»›i hà ng giáo phẩm, và tá» ra vừa cương quyết vừa ương ngạnh.
Giáo Há»™i Công Giáo, do đó, trong nhiá»u tháºp niên qua, đã hiện hữu trong má»™t tình huống thiếu hợp nhất khách quan và trầm trá»ng vá» các vấn đỠtÃn lý de fide. Nói cách khác, theo Brugger, Giáo Há»™i Công Giáo đã và đang sống trong trạng thái ly giáo trên thá»±c tế (de facto).
Mơ hồ lẫn lộn, thiếu hợp nhất, và Amoris Laetitia
Theo Brugger, có sá»± mÆ¡ hồ lẫn lá»™n trong Giáo Há»™i Công Giáo vá» Tông Huấn Amoris Laetitia vì má»™t số vị giám mục nói và đưa ra chÃnh sách trong giáo pháºn cá»§a các ngà i rằng các ngưá»i ly dị tái hôn, trong má»™t số trưá»ng hợp, có thể được lãnh nháºn Phép Thánh Thể mà không cần phải cương quyết sống tiết dục hoà n toà n vá»›i ngưá»i bạn tình cá»§a mình. Má»™t số vị giám mục khác, vì muốn giữ sá»± liên tục vá»›i truyá»n thống Công Giáo, nên đã chá»§ trương rằng Ä‘iá»u nà y không hợp pháp và không thể hợp pháp được.
Các vấn đỠvá» tÃn lý de fide do các lối giải thÃch trái ngược nhau nà y tạo ra là tÃnh sai lầm từ bản chất cá»§a việc ngoại tình và tÃnh bất khả tiêu tuyệt đối cá»§a hôn nhân Kitô Giáo; cả hai tÃnh nà y Ä‘á»u đã được quả quyết má»™t cách vô ngá»™ bởi Thánh Kinh và Thánh Truyá»n. Nếu các tÃn lý nà y đúng, thì ngưá»i nà o đã ly dị mà lại tÃch cá»±c vá» phương diện tÃnh dục vá»›i má»™t ngưá»i khác không phải là ngưá»i phối ngẫu hợp pháp cá»§a mình trong khi ngưá»i nà y còn sống, là phạm tá»™i ngoại tình.
Dù Äức Hồng Y Kasper, và các vị giám mục khác bênh vá»±c việc cho phép những ngưá»i ly dị tái hôn được rước lá»…, có khẳng định tÃnh sai lầm cá»§a ngoại tình và tÃnh bất khả tiêu cá»§a hôn nhân, nhưng xem ra việc khẳng định cá»§a các vị nà y bất tương hợp vá»›i việc cho phép rước lá»… mà há» vốn bênh vá»±c. Vì không ai trong tình trạng là m báºy nghiêm trá»ng má»™t cách khách quan tá» tưá»ng nhưng không chịu ăn năn lại có thể được tá»± do lãnh nháºn Thánh Thể, từ tay má»™t linh mục hay má»™t giám mục hay bất cứ ai khác, vì “tình trạng và hoà n cảnh sống cá»§a há» mâu thuẫn má»™t cách khách quan vá»›i sá»± kết hợp yêu thương giữa Chúa Kitô và Giáo Há»™i vốn được Phép Thánh Thể biểu tượng và thể hiện†(Familiaris Consortio). Do đó, há» không được là m bất cứ Ä‘iá»u gì sai lầm má»™t cách khách quan.
Nhiá»u vị giám mục nhìn nháºn sá»± mâu thuẫn trên và do đó chống lại việc cho phép rước lá»…. Nhưng các vị khác tin rằng không có tranh chấp nà o cả, nên đã cho rước lá»….
Như thế, hà ng giáo phẩm hiện Ä‘ang ở trong tình trạng thiếu hợp nhất má»™t cách nghiêm trá»ng vá» các vấn đỠthuá»™c kho tà ng đức tin. Nói cách khác, Giáo Há»™i Công Giáo Ä‘ang sống trong cảnh ly giáo trên thá»±c tế. Sá»± tranh cãi chung quanh Amoris Laetitia không phải là nguyên nhân cá»§a sá»± thiếu hợp nhất nà y vì sá»± thiếu hợp nhất nà y vốn đã có từ nhiá»u tháºp niên qua. Nhưng cuá»™c tranh cãi nà y duy trì sá»± chia rẽ và là m cho sá»± chia rẽ ra sâu xa hÆ¡n má»™t cách đáng kể. Nó là m sâu xa hÆ¡n vì Äức Giáo Hoà ng đã bênh vá»±c má»™t láºp trưá»ng ngược vá»›i giáo huấn muôn Ä‘á»i cá»§a Giáo Há»™i.
Các nghĩa vụ của Tòa Thánh
Váºy Äức Thánh Cha phải là m gì? Theo Brugger, ngà i nên chỉ thị cho Äức Hồng Y Müller cá»§a thánh bá»™ Giáo Lý Äức Tin trả lởi năm câu há»i do các vị Hồng Y Brandmüller, Burke, Caffara, và Meisner đệ trình. Việc nà y sẽ giúp là m sáng tá» má»™t số mÆ¡ hồ lẫn lá»™n có hại do chương tám cá»§a Amoris Laetitia nêu ra. Sau đó, ngà i nên giảng dáºy má»™t cách rõ rà ng và có thẩm quyá»n Ä‘iá»u gì là đúng trong các vấn đỠcó liên quan tá»›i luân lý tÃnh dục vốn khiến ngưá»i ta hoà i nghi và mÆ¡ hồ kể từ lúc bắt đầu triá»u giáo hoà ng cá»§a ngà i. Ngà i nên dạy rằng má»—i và má»i cuá»™c hôn nhân Kitô đã hoà n hợp thì tuyệt đối bất khả tiêu; má»i hình thức tá»± ý là m tình ngoà i hôn nhân Ä‘á»u luôn luôn sai lầm, nhất là ngoại tình, và cả các hà nh vi đồng tÃnh luyến ái, ngừa thai, thá»§ dâm, gian dâm; giao hợp tÃnh dục vá»›i má»™t ngưá»i không phải là ngưá»i phối ngẫu hợp pháp cá»§a mình luôn luôn là ngoại tình; ai còn bị rà ng buá»™c bởi sợi dây hôn phối và sống vá»›i má»™t ngưá»i khác theo kiểu vợ chồng, Ä‘á»u rÆ¡i và o tình trạng ngoại tình; và ngưá»i như thế phải tá»± chế đừng Rước Lá»… trừ khi và cho tá»›i khi xưng thú ăn năn các hà nh vi lá»—i lầm cá»§a mình và quyết tâm sống thanh khiết.
Sau cùng, biết rằng hà ng giám mục Ä‘ang chia rẽ vá» các tÃn lý de fide thuá»™c luân lý, ngà i nên hướng dẫn các giám mục anh em cá»§a ngà i thà nh thá»±c đối diện vá»›i cuá»™c khá»§ng hoảng lần nà y trong Giáo Há»™i và quyết tâm nhất định vượt qua nó. Ngà i nên triệu táºp má»™t Thượng Há»™i Äồng máºt chỉ bao gồm các giám mục thế giá»›i mà thôi ở Assisi hay Castel Gandolfo hay tại má»™t địa Ä‘iểm khác, không bị ai chú ý, không truyá»n thông, không chuyên viên, không quan sát viên đại kết, … vá»›i chá»§ đỠlà sá»± hợp nhất hà ng giám mục trong các vấn đỠluân lý. Không nên giá»›i hạn thá»i gian cho Thượng Há»™i Äồng nà y, cứ để nó kéo dà i bao lâu cần thiết. Ngà i nên ngá» lá»i vá»›i các anh em cá»§a ngà i trong tình bác ái, không la mắng hay bóng gió, vá» việc sẽ tai hại biết chừng nà o cho phần rá»—i các linh hồn khi các vị kế nhiệm các tông đồ không hợp nhất vá» các vấn đỠde fide.
Brugger tha thiết mong rằng vừa như má»™t ngưá»i cha đối vá»›i con cái vừa như má»™t ngưá»i anh đối vá»›i anh em, Äức Giáo Hoà ng Phanxicô nên khuyên nhá»§ má»i ngưá»i bá» qua má»™t bên các cá» chỉ nhá» má»n và không có tinh thần Kitô Giáo, má»i táºt xấu và ngu muá»™i tá»± ái, và má»i biểu hiện cá»§a tinh thần bè phái, ăn năn vì các chia rẽ mà các ngà i đáng lẽ nên nói tá»›i từ lâu, và cam kết dấn thân cho mục tiêu chung là hợp nhất hà ng giám mục. Ngà i nên để, chứ không chỉ nói sẽ để, cho các anh em giám mục cá»§a ngà i tá»± do đỠcáºp tá»›i các vấn đỠbất đồng mà không sợ bị trả đũa. Ngà i nên dùng tÃnh ấm áp à Căn Äình ngoại hạng cá»§a ngà i để thuyết phục anh em giám mục cá»§a ngà i thá»±c sá»± mong muốn hợp nhất trong hà ng giám mục; thúc giục các ngà i tá»± do và thà nh thá»±c nói vá»›i nhau; và là m dá»… dà ng sá»± đồng thuáºn vá» bất cứ thá»a thuáºn nà o cần đạt tá»›i. Sá»± hợp nhất mà ngà i Ä‘ang cố gắng hướng tá»›i, sá»± hợp nhất mà ngà i nhấn mạnh không nên mở rá»™ng quá các vấn đỠthuá»™c kho tà ng đức tin, bằng cách nhấn mạnh rằng Giáo Há»™i cho phép sá»± Ä‘a dạng ở má»i Ä‘iá»u khác, và ngà i là ngưá»i đầu tiên phải là m gương Ä‘iá»u nà y cho má»i anh em cá»§a ngà i.
Sau cùng, Brugger tha thiết xin ngà i sẵn lòng là m bất cứ Ä‘iá»u gì cần thiết, kể cả hy sinh tÃnh mạng, để là m dá»… dà ng nÆ¡i các giám mục Công Giáo lá»i khẩn cầu lúc gần chết mà Chúa Giêsu đã ngá» cùng Cha cá»§a Ngưá»i: “Xin cho chúng nên má»™tâ€.
Các nghÄ©a vụ cá»§a tÃn hữu giáo dân
Ngưá»i giáo dân Công Giáo thì phải là m gì? Brugger nghÄ© rằng há» nên đà o luyện lương tâm cá»§a há» cho phù hợp vá»›i các chân lý luân lý định tÃn được Giáo Há»™i Công Giáo giảng dạy, nhất là các qui luáºt đạo đức tÃnh dục và các giáo huấn vá» hôn nhân. Há» nên thấy rằng má»i qui luáºt tiêu cá»±c (“ngươi đừngâ€) được Giáo Há»™i bênh vá»±c nhất thiết hà m nghÄ©a má»™t Ä‘iá»u sá»± thiện tÃch cá»±c được qui luáºt nà y bảo vệ và cổ vÅ© (thà dụ: ta không nên sát hại trẻ thÆ¡ vì sá»± sống là má»™t sá»± thiện vÄ© đại). Há» cần thấy hÆ¡n bao giá» hết rằng các giáo huấn vá» tÃnh bất khả tiêu tuyệt đối cá»§a hôn nhân và việc ngăn cấm ngoại tình không phải là các qui luáºt cá»§a câu lạc bá»™, mà là các chân lý luân lý hà m ý trong sá»± thiện vÄ© đại cá»§a hôn nhân Kitô Giáo. Chúa Giêsu muốn hôn nhân là má»™t sacramentum (dấu chỉ hay biểu tượng do Thiên Chúa thiết láºp) cá»§a tình yêu tuyệt đối bất khả tiêu giữa Ngưá»i và Giáo Há»™i; như thế, hôn nhân Kitô giáo má»™t khi đã hoà n hợp thì tuyệt đối bất khả tiêu; ly dị không những sai, mà còn bất khả nữa: như Chúa Giêsu không thể nà o ly dị khá»i Giáo Há»™i cá»§a Ngưá»i thế nà o, thì má»™t ngưá»i đà n ông cÅ©ng không thể ly dị khá»i ngưá»i vợ đã thà nh sá»± cá»§a mình như váºy. Thà nh thá», nếu ngưá»i nà y là m tình vá»›i bất cứ ai khác, vì bất cứ lý do gì, được xã há»™i chấp nháºn ra sao, khi ngưá»i vợ đã thà nh sá»± cá»§a há» còn sống, thì há» là ngưá»i ngoại tình. Giống má»i tá»™i khác, ngoại tình có thể tha thứ được; nhưng để được tha thứ, đòi phải ăn năn cách trá»n (contrition) và cương quyết tránh xa tá»™i lá»—i. Äó là các chân lý luân lý Kitô Giáo; và chúng là các tÃn lý de fide cá»§a Giáo Há»™i Công Giáo.
HÆ¡n nữa, theo Brugger, ngưá»i Công Giáo không nên để cho ná»—i lo lắng trước tình thế hiện nay là m lung lay đức tin cá»§a há» và o lá»i Chúa Giêsu hứa sẽ gìn giữ Giáo Há»™i khá»i các sai lầm đáng kết án và cung cấp cho ta con thuyá»n đáng tin cáºy cho phần rá»—i các linh hồn. Há» không nên rÆ¡i và o cÆ¡n cám dá»— cá»§a Wycliffe, Luther, hay Zwingli dùng các thất vá»ng cá»§a hỠđối vá»›i các chức sắc cá»§a Giáo Há»™i, dù có lý, để chống lại chÃnh Giáo Há»™i cá»§a Chúa Kitô. Há» nên hiểu ra rằng Giáo Há»™i từng chịu Ä‘au khổ từ bên ngoà i và từ bên trong rất nhiá»u lần trong các thế ká»·, và so vá»›i các giai Ä‘oạn khác trong lịch sá», như thế ká»· thứ tư vá»›i lạc giáo Ariô, thế ká»· 14 vá»›i cuá»™c Äại Ly Giáo, Chế Äá»™ Khá»§ng Bố Pháp, Kulturkampf Äức, thì các nan đỠcá»§a Giáo Há»™i hiện nay khá nhẹ.
Thêm và o đó, má»i ngưá»i Công Giáo đã chịu phép rá»a nên nhất quyết sống như má»™t vị thánh. Chỉ má»™t số rất Ãt các vị thánh được khắc hình trên các cá»a sổ kÃnh mầu. Số đông còn lại không bao giỠđược chú ý hay nổi tiếng đủ để được bá»™ phong thánh cá»§a Rôma lưu tâm. Nhưng các ngà i đã là m hết sức để biện phân và tuân theo ý Chúa Giêsu má»—i ngà y, bằng cách quay lưng khá»i việc tá»± yêu mình cách sai lầm, khá»i tham vá»ng bác bá», thanh thản chấp nháºn bị nhục mạ, ăn năn má»i tá»™i lá»—i biết được, nói không vá»›i má»i khuynh hướng nghÄ© đến hoặc hà nh động dá»±a và o các thèm muốn tÃnh dục ngoà i hôn nhân, quay lưng khá»i những giáºn dữ vô chừng, và bác bá», bác bá», bác bá» thứ ngôn ngữ xã há»™i phi Thiên Chúa vá» tÃnh dục, phái tÃnh, và hôn nhân do não trạng thế tục hiện đại cổ vÅ©.
Má»i ngưá»i Công Giáo cần được xác tÃn rằng việc canh tân xã há»™i và Giáo Há»™i bắt đầu vá»›i chÃnh há». Trong lịch sá», canh tân hầu như chưa bao giá» diá»…n ra từ trên xuống dưới, từ ngôi vị giáo hoà ng và Rôma, mà đúng hÆ¡n, từ dưới lên trên. Nó diá»…n ra khi các Kitô hữu nhất quyết sống thá»±c đức tin và o Chúa Kitô và cố gắng há»c biết sức mạnh sá»± phục sinh cá»§a Ngưá»i, kiên nhẫn chia sẻ các Ä‘au khổ cá»§a Ngưá»i để có thể đạt tá»›i sá»± phục sinh mà Ngưá»i đã hứa hẹn.
Sau cùng, hỠnên cầu nguyện cho sự hợp nhất của hà ng giám mục.
ThanhLinh

