Mợt ngàn một trăm bảy mươi (1170),
Tây Ban Nha quôÌc, chaÌ€o đời Äa-Minh.
Quanh Con trẻ, những diềm lành
Tiên baÌo taÌ€i đưÌc, hiển danh sau naÌ€y.
Tuổi thơ lòng đã mê say:
Hãm mình, cầu nguyện, ngày ngày chuyên tâm.
Trinh Nữ hiện đêÌn bảo ban,
DaÌ£y cậu lần haÌ£t, tiÌnh toan sau naÌ€y.
HoÌ£c haÌ€nh thông thaÌi hÆ¡n người,
Mười bôÌn tuổi Ä‘ã saÌng ngời taÌ€i, nhân.
Khi được hăm bôÌn tuổi xuân,
Thiên chưÌc Linh muÌ£c được ban cho NgaÌ€i.
Thời âÌy GiaÌo Hỗi Phương Tây,
CoÌ nhiều beÌ rôÌi đồng thời nổi lên.
Cha Äa-Minh lĩnh lệnh truyền,
Äi tÆ¡Ìi nươÌc PhaÌp lo yên việc naÌ€y.
Trải nhiều soÌng gioÌ, đăÌng cay,
MaÌ€ kẻ laÌ£c giaÌo chưa quay trở về.
Äa-Minh cầu nguyện sÆ¡Ìm khuya,
Trinh Vương hiện đêÌn vỗ về ủi an :
“Con hãy giảng daÌ£y chuÌng dân,
Lần haÌ£t, suy ngăÌm từng phần cao siêu.”
Vâng lời, NgaÌ€i Ä‘ã giảng rao,Â
Truyền baÌ, cổ động hươÌng vaÌ€o Nữ Vương.
KêÌt qủa Ä‘em laÌ£i phi thường :
BeÌ€ rôÌi tan rã, tiÌ€m đường ăn năn.Â
NgaÌ€i quên hêÌt moÌ£i khoÌ khăn,
Trải Tây, PhaÌp, YÌ rao truyền Mân côi.
Tội nhân, gần gũi từng người,
NgaÌ€i khuyên nhủ giuÌp hoÌ£ quay trở về.
Kẻ ngheÌ€o khoÌ, NgaÌ€i chẳng nề,
Xả thân cưÌu giuÌp không hề từ nan.
Lập Dòng Nữ sau Dòng Nam,
GiaÌo dân thiÌ€ coÌ Huynh Ä‘oaÌ€n tu tâm.
DoÌ€ng Äa-Minh ở Việt Nam,
Tử ÄaÌ£o : ba taÌm (38) ChưÌng Nhân Anh HuÌ€ng.
Công cao, ÄÆ°Ìc troÌ£ng vô cuÌ€ng,
ChuÌa goÌ£i về hưởng Thiên Cung đời đời.
ThÃªÌ gian năm môÌt (51) năm thôi,
Thiên ÄaÌ€ng mãi mãi saÌng ngời HaÌ€o Quang.
Hùng Vũ

