Nói vá» tá»™i lá»—i không phải là má»™t đỠtà i gây hứng thú và cÅ©ng chẳng là m cho chúng ta dá»… chịu gì, bởi vì bản thân má»—i ngưá»i Ä‘á»u mang tá»™i trong mình. Nói đến tá»™i là nói đến sá»± yếu Ä‘uối, dòn má»ng cá»§a bản thân. Theo lẽ thưá»ng thì có ai muốn nói cái xấu cá»§a mình ra đâu, vì thế nhìn nháºn mình tá»™i lá»—i là má»™t việc là m rất khó chịu. à thức mình lá»—i lầm luôn là m ta cảm thấy lòng tá»± ái cá»§a mình bị tổn thương: “tôi không tốt là nh và tá»± do như tôi tưởngâ€. Trong tâm tình sám hối cá»§a mùa chay, chúng ta dà nh thá»i gian để nhìn vá» tá»™i lá»—i trong Ä‘á»i sống mình và những gì Ä‘ang xảy ra chung quanh hầu có thể chỉnh sá»a và thăng tiến cuá»™c sống ấy để nó được lá»›n lên theo như ý Chúa.
Äiá»u đầu tiên chúng ta ghi nháºn là cà ng ngà y ý thức cá»§a con ngưá»i vá» tá»™i lá»—i ngà y cà ng giảm sút. Những Ä‘iá»u mà trong quá khứ được cho là tá»™i, chúng ta Ä‘ang dần vất bá» quan niệm đó Ä‘i. Thá»±c tế nà y đã được Äức Giáo Hoà ng Piô XII diá»…n tả má»™t cách ấn tượng: “tá»™i cá»§a thế ká»· chúng ta là mất cảm thức vá» tá»™iâ€. NghÄ©a là chúng ta phạm tá»™i mà không cho là mình phạm tá»™i, chúng ta Ä‘ang tìm đủ má»i lý luáºn để hợp thức hóa hà nh động phạm tá»™i cá»§a mình.
Thá»±c ra, ngưá»i ta cảm thấy tá»™i lá»—i khi chÃnh mình bị lương tâm chất vấn và cắn rứt và nếu không còn cảm giác nà y thì há» cho rằng há» không có tá»™i. Cảm thức vá» tá»™i có nguồn gốc trong lương tâm con ngưá»i, và lương tâm được sá» dụng như phương tiện “đo lưá»ng†tá»™i lá»—i: “Con ngưá»i khám phá ra táºn đáy lương tâm má»™t lá» luáºt mà chÃnh con ngưá»i không đặt ra cho mình, nhưng vẫn phải tuân theo, và tiếng nói cá»§a lương tâm luôn luôn kêu gá»i con ngưá»i phải yêu mến và thi hà nh Ä‘iá»u thiện cÅ©ng như tránh Ä‘iá»u ác. Tiếng nói ấy âm vang đúng lúc trong tâm hồn cá»§a chÃnh con ngưá»i: hãy là m Ä‘iá»u nà y, hãy tránh Ä‘iá»u kia. Quả tháºt con ngưá»i có lá» luáºt được Chúa khắc ghi trong tâm hồn.
Tuân theo lá» luáºt ấy chÃnh là phẩm giá cá»§a con ngưá»i và chÃnh con ngưá»i cÅ©ng sẽ bị xét xá» theo lá» luáºt ấy nữa. Lương tâm là tâm Ä‘iểm sâu kÃn nhất và là cung thánh cá»§a con ngưá»i, nÆ¡i đây con ngưá»i chỉ hiện diện má»™t mình vá»›i Thiên Chúa và tiếng nói cá»§a Ngà i vang dá»™i trong thâm tâm há». Nhá» lương tâm, lá» luáºt được thá»±c hiện trong sá»± yêu mến Thiên Chúa và anh em, và được biểu lá»™ cách kỳ diệu†(CÄ Vatican II, Hiến chế Vui mừng và Hy Vá»ng số 16). Tuy nhiên phán Ä‘oán cá»§a lương tâm không luôn tuyệt đối chÃnh xác nhất là lương tâm cá»§a những ngưá»i đã quen phạm tá»™i, sống trong tá»™i, lương tâm ấy đã trở nên phóng túng, chai đá, mù quáng…. Äến ná»—i ngưá»i ta phải thốt lên: ngà y nay lương tâm không bằng lương tháng. Ta thá» tìm hiểu nguyên nhân nà o dẫn đến những biến chuyển nà y. Có lẽ từ hai nguyên nhân chÃnh:
1. Äánh mất niá»m tin và o Thiên Chúa
Thá»±c là vô Ãch khi hy vá»ng rằng có thể tìm kiếm cảm thức vá» tá»™i chỉ trong liên hệ vá»›i con ngưá»i, vá»›i những giá trị nhân loại, nếu như cảm thức nà y thiếu Ä‘i ý nghÄ©a xúc phạm đến chÃnh Thiên Chúa, thì đó không phải là ý nghÄ©a Ä‘Ãch thá»±c cá»§a tá»™i. Tá»™i lá»—i phải chăng chỉ còn là má»™t thứ sai phạm mà ná»n tảng và cùng Ä‘Ãch chỉ dá»±a trên giá trị lợi Ãch, vấn đỠchỉ còn là tÃnh toán trên hiệu quả. Tôi phạm tá»™i vì tôi là m thiệt hại cho ngưá»i khác, và nếu tôi không là m hại đến ai thì đồng nghÄ©a vá»›i việc tôi chẳng có tá»™i gì cả. Nhiá»u ngưá»i ngà y nay lý luáºn như thế khi hỠđược há»i là tại sao không Ä‘i xưng tá»™i, há» tá»± tin trả lá»i tôi không có tá»™i gì.
Khi con ngưá»i đánh mất niá»m tin và o Thiên Chúa thì dù có xoay sở cách nà o Ä‘i nữa, cuối cùng đạo đức và cảm thức tá»™i lá»—i đã mất Ä‘i ná»n tảng. Cảm thức tá»™i lá»—i suy giảm hay mất Ä‘i, thì trước tiên ta có thể quả quyết rằng đó là háºu quả con ngưá»i đã giảm thiểu hay đánh mất niá»m tin và o Thiên Chúa.
2. Ảnh hưởng cá»§a các khoa há»c nhân bản và môi trưá»ng sống
Các nghà nh khoa há»c nhân bản như xã há»™i há»c, phân tâm há»c hay nhân há»c Marxist vá»›i cái nhìn phiến diện, xóa bá» hay giảm thiểu tá»± do nhân linh cho rằng con ngưá»i đã bị Ä‘iá»u kiện hóa bởi bản năng hay môi trưá»ng xã há»™i nên không còn tá»± do vì thế không phải chịu trách nhiệm vá» những quyết định, việc là m cá»§a mình. Nếu không có tá»± do thì cÅ©ng không có trách nhiệm và là m gì có tá»™i lá»—i. HÆ¡n nữa vá»›i sá»± ảnh hưởng cá»§a truyá»n thông xã há»™i và khuynh hướng “luân lý đám đông†vá» những vấn đỠnhư công bằng, tÃnh dục, sá»± sống… cÅ©ng là m cho cảm thức vá» tá»™i bị giảm Ä‘i. Nhìn và o trong kinh nghiệm chÃnh bản thân, ta sẽ khám phá thấy có nhiá»u cách để mình phá»§ nháºn tá»™i lá»—i.
• Hợp lý hóa: chúng ta đưa ra những láºp luáºn giả tạo để bà o chữa cho hà nh dá»™ng tá»™i lá»—i cá»§a mình. Chẳng hạn “tôi và nà ng yêu nhau nên cần có những lần quan hệ yêu đương giúp cho tình yêu chúng tôi thêm Ä‘áºm đà â€.
• Dá»±a và o luân lý số đông. Ngưá»i ta thưá»ng viện cá»›: “má»i ngưá»i ai cÅ©ng là m như thế cả, nên Ä‘iá»u ấy chẳng có gì xấuâ€. Như trưá»ng hợp phá thai.
• Bù qua đắp lại: ngưá»i ta biện há»™ cho những sai phạm cá»§a mình rằng phải có những yếu Ä‘uối ấy thì má»›i phát huy được các Ä‘iểm tốt nÆ¡i ngưá»i khác. Và dụ: ngưá»i công nhân lấy cắp váºt dụng cá»§a xà nghiệp mình là m thưá»ng viện cá»› rằng các xà nghiệp không trả lương tương xứng.
• Äánh lạc hướng: chúng ta chuyển tá»™i sang lãnh vá»±c sống không liên hệ trá»±c tiếp đến tá»™i mà ta phạm. Chẳng hạn má»™t ngưá»i thưá»ng hay vi phạm lá»—i công bằng cân gian bán thiếu, khi Ä‘i xưng tá»™i thì lại xưng vá» tá»™i hay chia trà đi dá»± lá»….
• Äổ lá»—i cho ngưá»i khác hay nại đến hoà n cảnh: “đâu có ai muốn là m như váºy đâu, nhưng vì hoà n cảnh tôi phải là m như váºy thôiâ€. Và ta nhá»› đến chuyện Evà và Adam khi xưa: “Con ngưá»i thưa: “Ngưá»i đà n bà Ngà i cho ở vá»›i con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn. ÄỨC CHÚA là Thiên Chúa há»i ngưá»i đà n bà : “Ngươi đã là m gì thế? ” Ngưá»i đà n bà thưa: “Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn.” (St 3,12-13). (Lẽ dÄ© nhiên hoà n cảnh có thể giảm trách nhiệm ở má»™t mức độ nà o đó nhưng hoà n toà n đổ lá»—i cho hoà n cảnh là phá»§ nháºn giá trị mình)
Má»™t và i phương pháp chạy tá»™i trên đây cho thấy rõ nÆ¡i chúng ta luôn có má»™t sức lá»±c chống lại việc nháºn tá»™i. Triết gia Paul Ricoeur đã nháºn xét chà lý rằng: “tá»™i thưá»ng có khuynh hướng tá»± che Ä‘áºyâ€. Thánh Gioan cho thấy rõ: “Quả tháºt, ai là m Ä‘iá»u ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc há» là m khá»i bị chê trách.†(Ga 3,20).
Giữa má»™t thế giá»›i tháºt giả lẫn lá»™n, nhiá»u thứ lý thuyết và lối sống hứa hẹn cho chúng ta những cảm giác và đỠnghị dá»… chịu nhưng thá»±c tình không đưa chúng ta đến tá»± do và sá»± sống Ä‘Ãch thá»±c. Chỉ nÆ¡i Chúa Giêsu chúng ta má»›i tìm thấy sá»± tá»± do và sá»± sống Ä‘Ãch thá»±c vì: “Thầy là con đưá»ng, là sá»± tháºt và là sá»± sống†(Ga 14, 6). Ai có can đảm nháºn ra tá»™i lá»—i cá»§a mình thà nh thá»±c và khiêm tốn sám hối, đồng thá»i tin tưởng và o sức mạnh cá»§a Äức Giêsu là Sá»± Tháºt và Sá»± Sống thì ngưá»i ấy má»›i có thể được giải thoát khá»i vòng nô lệ cá»§a tá»™i lá»—i để cảm nghiệm sá»± tá»± do cá»§a con cái Chúa.
—————
http://

