Chúng ta cần phải cho ngưá»i nghèo, không phải vì há» cần, dù há» cần tháºt, nhưng vì chúng ta cần cho ngưá»i nghèo để giữ cho mình được là nh mạnh. Äó là má»™t chân lý đặt ná»n tảng trên Kinh thánh, luôn luôn dạy chúng ta rằng cho ngưá»i nghèo là điá»u chúng ta cần là m cho chÃnh sá»± là nh mạnh cá»§a bản thân mình.
Chúng ta thấy chân lý nà y có mặt trong nhiá»u tôn giáo và nhiá»u ná»n văn hóa. Chẳng hạn ở má»™t số ngưá»i thiểu số ở Bắc Mỹ thá»±c hà nh má»™t hạnh mà há» gá»i là  potlach. Äây là má»™t lá»… há»™i đôi khi được thá»±c hà nh khi là m đám cưới hay khi má»™t đứa bé ra Ä‘á»i, khi đó những ngưá»i già u tặng quà cho cả cá»™ng đồng. Mục Ä‘Ãch đầu tiên cá»§a tục lệ nà y là để bảo đảm má»™t sá»± phân bố tà i sản, nhưng cÅ©ng để canh chừng cho ngưá»i già u có má»™t cuá»™c sống là nh mạnh, để hỠđừng quá lo lắng tÃch lÅ©y quá nhiá»u tà i sản. Ngưá»i ta tin rằng, cái gì quá mức sẽ có hại cho đương sá»±. Äây là má»™t niá»m tin còn mãi trong hầu hết má»i ná»n văn hóa.
Trong Kitô giáo, chúng ta trân trá»ng niá»m tin nà y, luôn luôn khuyến khÃch việc cho ngưá»i nghèo, từ lâu chúng ta xem việc bác ái là má»™t đức hạnh, và đúng như váºy. Từ thiện là má»™t nhân đức, nhưng đối vá»›i Kitô hữu, có lẽ đó là má»™t bổn pháºn hÆ¡n là nhân đức nữa. Khi xem lại bá»™ Luáºt Môsê trong Kinh thánh, chúng ta thấy luáºt quy định mức độ chÃnh xác phải cho ngưá»i nghèo là bao nhiêu. Khái niệm nà y có nghÄ©a là việc cho ngưá»i nghèo là má»™t bổn pháºn, chứ không phải là má»™t chá»n lá»±a đạo đức có thể thương thảo. ÄÆ¡n giản, Luáºt Môsê buá»™c má»i ngưá»i, vá» mặt pháp lý, phải cho ngưá»i nghèo.
Kinh thánh có rất nhiá»u minh chứng vá» việc nà y. Chẳng hạn, chúng ta xem các giáo huấn và luáºt dạy sau đây:
Trước hết, Luáºt Môsê quả quyết rằng tất cả những gì chúng ta có Ä‘á»u thuá»™c vá» Thiên Chúa chứ không thá»±c sá»± là cá»§a chúng ta. Chúng ta chỉ là ngưá»i quản lý và bảo vệ cá»§a cải đó mà thôi. Vì lòng Chúa thương, chúng ta được hưởng dùng nó, nhưng xét táºn cùng, nó không phải là cá»§a chúng ta. (Lv 25: 23)
Má»—i bảy năm, phải trả tá»± do cho tất cả các nô lệ, và má»—i ngưá»i được Ä‘em theo mình cá»§a cải ông chá»§ cho, sao cho đủ dùng để sống tá»± láºp. (Änl 15: 14)
Má»—i bảy năm, tất cả các khoản nợ phải được há»§y bá» (nghÄ©a nguyên gốc cá»§a “luáºt vá» những giá»›i hạnâ€).
Má»—i bảy năm, đất Ä‘ai phải được để không, đất Ä‘ai có thá»i kỳ Sabbath cá»§a nó. Trong năm đó, chá»§ đất không những không được gieo bất cứ hạt giống nà o, mà còn không được gặt bất kỳ thứ gì trên đất đó. Ngưá»i nghèo được thu gặt hoa quả trên đồng ruá»™ng và vưá»n nho trong năm đó.
Và , má»i chá»§ đất, luôn luôn, bị cấm thu gặt các góc ruá»™ng cá»§a mình, để những góc đó cho ngưá»i nghèo thu hoạch.
Cuối cùng, nhưng căn bản hÆ¡n hết, là má»—i năm mươi năm, tất cả má»i đất Ä‘ai phải được trả vá» thị tá»™c hay gia tá»™c chá»§ sở hữu gốc cá»§a nó. “Quyá»n chiếm hữu†có má»™t giá»›i hạn thá»i gian nhất định. Má»i thứ không phải là cá»§a bạn mãi mãi.
HÆ¡n nữa, khi là m tất cả Ä‘iá»u nà y bạn không được xem là đạo đức, mà đó là luáºt, là nghÄ©a vụ pháp lý.
Và phÃa sau những luáºt nà y, có má»™t ý nghÄ©a kép. Má»™t mặt, các luáºt nà y được thi hà nh cốt để giữ sá»± là nh mạnh cho những ai biết cho ngưá»i nghèo, mặt khác, cÅ©ng là má»™t cố gắng để bảo đảm cho ngưá»i nghèo, để há» không trở nên quá túng quẫn đến mức phải trá»™m cắp những gì há» cần để duy trì sá»± sống.
Xã há»™i chúng ta cần phải há»c nhiá»u vá» những Ä‘iá»u nà y. Phần lá»›n chúng ta là ngưá»i quãng đại và có lòng từ thiện. Chúng ta cho Ä‘i má»™t phần thặng dư cá»§a mình, dù cho các chuyên gia chuyên nghiên cứu vá» ngưá»i vô gia cư cho rằng là m như thế không có Ãch gì, nhưng tâm hồn chúng ta vẫn bị đánh động bởi những ngưá»i Ä‘ang nà i xin chúng ta trên đưá»ng và chúng ta vẫn tiếp tục cho há» tiá»n (dù chúng ta không tin lá»i há» nói cần tiá»n mua đồ ăn hay tìm chá»— ở). Phần đông quả tim chúng ta vẫn ở đúng chá»— cá»§a nó.
Nhưng chúng ta có khuynh hướng xem việc nà y là má»™t việc mà chúng ta là m hoà n toà n là cho ngưá»i khác, không nháºn ra việc đó là má»™t việc là nh mạnh cho chÃnh mình. HÆ¡n nữa, chúng ta có xu hướng xem đây là má»™t nhân đức hÆ¡n là nghÄ©a vụ, là việc từ thiện hÆ¡n là công bằng. Và có lẽ vì lý do nà y, cho dù tâm hồn và lòng quảng đại cá»§a chúng ta có tốt đến đâu Ä‘i nữa, thì khoảng cách giữa ngưá»i già u và ngưá»i nghèo, trong ná»n văn hóa cá»§a chúng ta và trong toà n thể thế giá»›i, vẫn cứ rá»™ng ra mãi. Hà ng triệu triệu ngưá»i vẫn tiếp tục bị bá» mặc mà không được quyá»n lợi từ luáºt cho phép thu lượm những góc nhá» trong khối tà i sản cá»§a chúng ta hay được tha nợ má»—i bảy năm má»™t lần.
Chúng ta cho ngưá»i nghèo vì há» cần, đúng là váºy, nhưng chúng ta cần phải cho vì nếu chúng ta không cho, chúng ta sẽ không là nh mạnh. Và chúng ta phải thấy việc cho không phải là việc từ thiện mà là nghÄ©a vụ, công bằng, như má»™t cái gì chúng ta Ä‘ang nợ.
Truyện kể rằng, trên giưá»ng hấp hối, thánh Vincent de Paul đã thách thức các môn đệ cá»§a mình vá» việc nà y: Cho thì phúc hÆ¡n nháºn, và nó cÅ©ng dá»… là m hÆ¡n nữa!
Ronald Rolheiser, 2013-08-04
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

