Nhiá»u lúc chúng ta tá»± há»i: mình sinh ra trên Ä‘á»i để là m gì nhỉ? Tại sao lại “có†mình ở đây? Nếu như thế giá»›i nà y không có mình, nó sẽ ra sao? Nếu mình chưa từng tồn tại, thì gia đình mình có khác Ä‘i không? … Những câu há»i kiểu nà y thưá»ng mang đến cho chúng ta má»™t cảm xúc chÆ¡i vÆ¡i nà o đấy và mãi mãi, chúng ta sẽ chẳng bao giá» tìm ra được câu trả lá»i thoả đáng. Lý do là vì “mình đã hiện diện ở đây rồiâ€, nên không có chuyện “mình không hiện hữuâ€, để có thể suy ra Ä‘iá»u gì khác vá»›i khả thể đó.
Chúng ta nháºn biết mình là ngưá»i trong thân xác mà chúng ta Ä‘ang thụ hưởng. Nói cách khác, chúng ta hiện diện trên Ä‘á»i qua thân xác nà y. Thân xác ấy chÃnh là ta, và ta được nháºn biết cÅ©ng như tiếp cáºn vá»›i thế giá»›i qua nó. Nếu má»™t ngà y nà o đó, thân xác nà y không còn thì dưá»ng như ta cÅ©ng biến mất. Nhưng có bao giá» các bạn nghÄ©, thân xác ấy từ đâu mà ra? Tại sao chúng lại có hình thù thế nà y? Äiá»u đầu tiên chúng ta phải chân nháºn là chÃnh chúng ta không thể là m ra mình. Chúng ta thà nh hình cùng vá»›i sá»± thà nh hình cá»§a thân xác, chứ chúng ta không hiện hữu trước nó để rồi tạo ra nó. (Nói đùa: nếu chúng ta là m ra nó, chắc là chúng ta đã khiến nó hoà n hảo hÆ¡n rất nhiá»u rồi, phải không?). Cha mẹ đưa chúng ta và o Ä‘á»i, xương cốt máu thịt ta là được lãnh nháºn từ cha mẹ. Nhưng xét cho cùng, há» cÅ©ng không phải là ngưá»i “tạo dá»±ng†nên chúng ta. Bà o thai lá»›n lên như thế nà o trong dạ mẹ, mẹ đâu có biết. ChÃn tháng mưá»i ngà y cưu mang, cÅ©ng là những tháng ngà y hồi há»™p, chỠđợi. Cha mẹ cố gắng cung cấp cho bà o thai những môi trưá»ng tốt nhất để hy vá»ng là nó sẽ phát triển bình thưá»ng, mạnh khoẻ, sau nà y sẽ đẹp đẽ, thông minh, ngoan ngoãn… Cha mẹ hy vá»ng Ä‘iá»u đó, chứ cha mẹ không có quyá»n năng để biến nó thà nh thá»±c tế như mình muốn.
Như thế, nói má»™t cách văn hoa, chúng ta nợ Ai Äó thân xác và sá»± sống nà y. Chúng ta lãnh nháºn từ Ai Äó hồng ân cao cả nà y. Äã từng có má»™t khoảng thá»i gian ta chưa tồn tại và rồi cÅ©ng sẽ có má»™t khoảng thá»i gian ta hết tồn tại. Khoảng hiện hữu cá»§a ta trong thế giá»›i váºt chất nà y chỉ là má»™t quãng ngắn ngá»§i, chẳng thấm và o đâu. Ta vốn dÄ© không cần phải tồn tại vì có ta hay không, má»i sá»± vẫn có và xoay vòng. Sá»± hiện hữu cá»§a ta không ảnh hưởng gì mấy đến sá»± hiện hữu cá»§a muôn loà i. Nó không quyết định số pháºn cá»§a thế giá»›i. Có chăng, nó chỉ đóng góp má»™t chút, chút nhá» nhoi nà o đấy mà thôi!
Vốn không cần phải hiện hữu, nhưng Tạo Hoá đã cho ta hiện hữu. Ngà i ban cho ta thân xác nà y và đặt để ta và o má»™t khoảng thá»i gian nà o đó trong dòng chảy dà i cá»§a lịch sá». Sá»± hiện hữu cá»§a ta có má»™t giá trị nà o đó hÆ¡n hẳn má»i loà i cây cá» hay động váºt khác. ChÃnh bản thân ta cÅ©ng cảm thấy Ä‘iá»u đó mà không cần ai phải dạy bảo cho. Trong chúng ta, có má»™t sá»± sống thần linh nà o đó chảy trà n, được thể hiện qua cảm thức tôn giáo mà má»i con ngưá»i, má»i thá»i đại, má»i xã há»™i Ä‘á»u có. Quả váºy, ngay khi ý thức được, chúng ta đã biết là mình “có†ở đây rồi. Ta thấy mình đã là “con ngưá»iâ€, nhưng ngưá»i lá»›n cứ bảo ta phải cố gắng há»c táºp và rèn luyện nhân cách để “nên ngưá»i†hÆ¡n. Chữ “nên ngưá»i hÆ¡n†là m chúng ta suy nghÄ©! Nó có nghÄ©a là gì? Tại sao đã là ngưá»i rồi mà phải trở nên ngưá»i hÆ¡n nữa? Nó có vẻ muốn nói đến má»™t hà nh trình tiến tá»›i không ngừng nghỉ. Ngà y nà o ngưá»i ta thôi ná»— lá»±c phấn đấu, ngà y đó “tÃnh ngưá»i†sẽ giảm Ä‘i, bá»›t “ngưá»i†hÆ¡n. Và nếu chúng ta để ý, hình như “tÃnh ngưá»i†hệ ở má»™t sá»± trưởng thà nh vá» nhân cách, trong việc váºn dụng đầy đủ và hiệu quả những năng lá»±c đặc nét Trá»i ban, hÆ¡n là má»™t sá»± to khoẻ vá» thể lý hay già u sang vá» váºt chất!
Chúng ta có má»™t khởi đầu trong tiến trình hiện hữu và cÅ©ng có má»™t Ä‘Ãch đến trong việc “trở nên ngưá»i hÆ¡nâ€. Äấng Tạo Hoá cho ta Ä‘iểm xuất phát, để ta vươn đến cùng Ä‘Ãch mà bởi đó ta được dá»±ng nên. Con ngưá»i nối kết vá»›i Äấng ấy qua hà nh vi ngợi khen, tôn kÃnh và phụng sá»±, nghÄ©a là đặt mình hoà n toà n trong bà n tay cá»§a Ngà i, trao dâng cho Ngà i trá»n vẹn tâm tình mến yêu và quy hướng má»i sá»± vá» Ngà i vá»›i ý thức rằng ta hiện hữu là hiện hữu trong Ngà i và cho Ngà i. Việc chúng ta có mặt trên Ä‘á»i không phải là kết quả cá»§a má»™t sá»± tình cá» nà o đấy, nhưng được kết tinh từ ý định cá»§a Tạo Hoá. Ngà i muốn ta hiện hữu và trao ban cho chúng ta má»™t sứ mạng để thá»±c thi. Hà nh trình cuá»™c sống là hà nh trình khám phá ra sứ mạng đó và chu toà n nó.
Chúng ta thưá»ng sợ sá»± thinh lặng và trạng thái “không là m gìâ€. Nhưng sá»± thinh lặng sẽ giúp chúng ta Ä‘i và o thế giá»›i bên trong, và khám phá ra bản thân mình và má»™t Äấng nà o đó, giữa ta vá»›i Ngà i có mối tương giao vá»›i nhau. Ta không thể tách ra khá»i Ngà i vì bất cứ khi nà o ta lìa xa Ngà i, ta tá»± biến mình thà nh hư không. Cà ng gắn kết vá»›i Ngà i, ta cà ng thấy mình được tròn đầy hÆ¡n, “ngưá»i†hÆ¡n, sức sống thần linh trong ta sẽ dồi dà o mãnh liệt hÆ¡n, cuá»™c Ä‘á»i cá»§a ta sẽ ý nghÄ©a hÆ¡n vì đã tìm thấy được Ä‘iểm tá»±a cho vòng tuần hoà n bất táºn cá»§a kiếp lưu vong nà y. Ngà i chÃnh là đÃch đến cá»§a ta, là nÆ¡i ta sẽ tiến vá» bởi vì ta được dá»±ng nên là để hướng vá» Ngà i và thụ hưởng sá»± sống nÆ¡i Ngà i. ChÃnh nét đẹp và vinh quang cá»§a Ngà i thu hút ta, là m cho lòng ta sẽ chẳng bao giỠđược mãn nguyện hoà n toà n khi chưa tìm gặp được Äấng đó.
Pr. Lê Hoà ng Nam, SJ
dongten

