G.K. Chesterton từng nói má»™t trong những lý do ông tin và o Ki-tô giáo là vì Ki-tô giáo có đức tin và o Thiên Chúa Ba Ngôi. Nếu Ki-tô giáo do ngưá»i thưá»ng dá»±ng nên thì ở trá»ng tâm cá»§a nó hẳn đã không có cái khái niệm khó có thể nắm bắt hay giải thÃch nà y được: đó là ý niệm Thiên Chúa tồn tại như nhất thể nhưng lại ở trong ba bản vị.
Chúng ta hiểu Ba Ngôi như thế nà o đây? Chúng ta không hiểu được! Thiên Chúa, theo định nghÄ©a, là không thể nà o mô tả được, vượt ra ngoà i nháºn thức, ngoà i sức tưởng tượng, không thể diá»…n tả được bằng lá»i. Äức tin cá»§a ki-tô hữu và o Thiên Chúa Ba Ngôi cà ng cho thấy huyá»n nhiệm vá» Thiên Chúa phong phú như thế nà o, và trải nghiệm cá»§a chúng ta vá» Thiên Chúa luôn luôn phong phú hÆ¡n nháºn thức và lá»i lẽ cá»§a chúng ta có vá» Thiên Chúa.
Äây là chuyện hiển nhiên trong lịch sá» tôn giáo. Ngay từ thuở hồng hoang, con ngưá»i đã luôn luôn trải nghiệm Thượng đế và đã tôn thá» Thượng đế. Tuy nhiên, cÅ©ng ngay từ thuở ban đầu đó, con ngưá»i đã có cảm giác rằng Thượng đế là quá sức phong phú và hết-sức-vượt-ra-ngoà i bất kỳ má»™t dạng phân loại duy nhất nà o, nên không má»™t khái niệm nà o cá»§a con ngưá»i có thể phản ảnh hết được. Vì váºy, Ä‘a số ngưá»i cổ xưa theo thuyết Ä‘a thần. Há» tin rằng có nhiá»u vị nam thần và nữ thần. Há» có trải nghiệm vá» năng lượng thiêng liêng và nhu cầu tán tụng năng lượng thiêng liêng đó trong nhiá»u lÄ©nh vá»±c khác nhau cá»§a Ä‘á»i sống, có các vị thần nam nữ theo từng lÄ©nh vá»±c. Vì váºy, há» có các nam thần và nữ thần dà nh cho từng ước muốn và hoà n cảnh cụ thể, từ chiến tranh, trồng trá»t mùa mà ng, tình dục, tá»›i việc hiểu được vì sao cha không ban phước là nh cho con…, luôn luôn có má»™t vị nam thần và nữ thần nà o đó để ngưá»i ta hướng tá»›i.
Äôi khi há» tin và o má»™t thượng đế tối cao duy nhất, là ngưá»i thống trị hết thảy các vị thần thấp hÆ¡n, nhưng há» cÅ©ng cảm nháºn rằng năng lượng thiêng liêng nà y là má»™t thá»±c tại quá phong phú tá»›i mức không thể bó hẹp trong má»™t hiện thể duy nhất. Há» cÅ©ng tin rằng đôi khi các vị thần gây chiến vá»›i nhau. Các vị nam thần và nữ thần cÅ©ng thỉnh thoảng dÃnh tá»›i cuá»™c sống cá»§a ngưá»i trần, dà n xếp những thá»a thuáºn đặc biệt vá»›i ngưá»i trần, yêu đương, và tháºm chà đôi khi còn có con vá»›i ngưá»i trần.
Nhiá»u trong số những câu chuyện huyá»n thoại mạnh nhất từng được kể xuất phát từ trải nghiệm vá» tÃnh chất phong phú vô biên cá»§a Thượng đế và sá»± bất lá»±c cá»§a ngưá»i xưa trong việc diá»…n đạt theo bất kỳ má»™t nháºn thức nà o vá» Thượng đế và hoạt động cá»§a Thượng đế. Dù Ä‘a thần giáo và các câu chuyện huyá»n thoại thá»i cổ đại có nói gì Ä‘i nữa vá» các vị thần nam nữ, thì những cách hà nh đạo thá»i cổ đại và các tÃn Ä‘iá»u khó tin cá»§a chúng Ä‘á»u cho thấy trải nghiệm cá»§a con ngưá»i vá» Thượng đế quá phong phú, không thể nà o biểu đạt hết, vượt ra ngoà i sức tưởng tượng và ngôn ngữ quá đơn giản cá»§a con ngưá»i. Ngưá»i cổ đại tin rằng những trải nghiệm cá»§a há» gợi cho biết có nhiá»u vị thần hiện hữu.
Sau đó xảy ra má»™t chuyển biến hà ng loạt: Do Thái giáo, và ngay sau đó là Ki-tô giáo và Hồi giáo đưa ra má»™t tÃn Ä‘iá»u mạnh và rõ rà ng rằng chỉ có má»™t Thượng đế duy nhất. Từ đây, tất cả quyá»n năng và năng lượng thiêng liêng được nhìn nháºn là phát sinh từ má»™t nguồn duy nhất, độc thần, Gia-vê, Cha cá»§a chúa Giêsu, Allah. Không còn có vị nam thần hay nữ thần nà o nữa.
Nhưng từ thá»i Ä‘iểm chúa Giêsu phục sinh, các ki-tô hữu bắt đầu đấu tranh vá»›i độc thần giáo. Há» tin rằng chỉ còn má»™t Thiên Chúa duy nhất, nhưng trải nghiệm Thiên Chúa cá»§a hỠđòi há»i há» tin rằng Thiên Chúa nà y bằng cách nà o đó là “baâ€. Nói má»™t cách đơn giản, khi Chúa Giêsu sống lại, các ki-tô hữu láºp tức gán thiên tÃnh cho ngưá»i, nhưng không coi ngưá»i là Chúa Cha. Chúa Giêsu được hiểu là Thiên Chúa, nhưng má»™t cách nà o đó lại khác so vá»›i Chúa Cha. HÆ¡n nữa, trong trải nghiệm nà y, há» lại cảm nháºn má»™t năng lượng thiêng liêng thứ ba mà há» không thể nà o đồng nhất hoà n toà n vá»›i Chúa Giêsu hay Chúa Cha, đó là Chúa Thánh Thần.
Trải nghiệm nà y khiến há» thắc mắc và đôi khi lúng túng: Há» là những ngưá»i độc thần giáo, má»™t mình Thiên Chúa là Thiên Chúa. Váºy nhưng Chúa Giêsu cÅ©ng là Thiên Chúa, và Chúa Thánh Thần cÅ©ng váºy. Trải nghiệm cá»§a há» vỠân sá»§ng và hà nh động cá»§a Thượng đế trên thế giá»›i không tương thÃch vá»›i nháºn thức quá đơn giản cá»§a há» vỠđộc thần.
Thượng đế là nhất thể, váºy nhưng Thượng đế cách nà o đó là ba. Là m sao để dung hợp hai Ä‘iá»u nà y? Các kitô hữu phải mất ba trăm năm, cuối cùng má»›i tìm ra được má»™t thể thức vinh danh được tÃnh phong phú cá»§a trải nghiệm Ki-tô vá» Thiên Chúa. Công đồng Nicea và o năm 325 đã cho chúng ta thể thức đức tin để chúng ta theo ngà y nay: Chỉ cóù má»™t Thiên Chúa trong ba bản vị; trừ việc há» viết thể thức đó bằng tiếng Hy Lạp và từ ngữ trong tiếng đó mang nghÄ©a Ä‘en là Thượng đế là má»™t thá»±c thể trong ba quan hệ hiện hữu.
Thể thức nà y không giúp chúng ta thấy rõ rà ng hoà n toà n. Không thể thức nà o có thể nắm bắt thá»±c tại vá» Thượng đế, bởi lẽ Thượng đế quá phong phú, không thể nà o nắm bắt được, tháºm chà má»™t ná»a cÅ©ng không được, dù cho bằng trà tưởng tượng, tư tưởng hay từ ngữ. Thượng đế mà vô thần giáo phá»§ nháºn chÃnh là má»™t Thượng đế qua khái niệm, má»™t Thượng đế bó buá»™c trong má»™t bức tranh. Rốt cuá»™c, vô thần giáo Ãt trung thà nh vá»›i trải nghiệm cá»§a con ngưá»i hÆ¡n so vá»›i Ä‘a thần giáo, vốn cảm nháºn má»™t cách đúng đắn hÆ¡n vá» các vị thần, nam thần và nữ thần, ẩn trong từng phiến đá.
Äiá»u nà y hướng chúng ta đến cái gì?
Sá»± khiêm nhưá»ng. Tất cả chúng ta, tÃn hữu lẫn vô thần, cần phải khiêm nhưá»ng hÆ¡n khi nói vá» Thượng đế. à niệm vá» Thượng đế cần được trải rá»™ng chứ không phải thu hẹp sức tưởng tượng. Trải nghiệm thá»±c sá»± cá»§a chúng ta vá» Thượng đế, cÅ©ng giống như Ä‘a thần giáo thá»i cổ xưa, sẽ luôn luôn lấn át hết má»i khái niệm đơn giản quá mức vá» Thượng đế. Tạ Æ¡n Chúa vì tÃnh phức tạp vi tế cá»§a tÃn Ä‘iá»u Ba Ngôi!
J.B. Thái Hòa dịch
Phanxicovn

