Äúng – sai là hai vấn đỠmà con thưá»ng quan tâm. Trong má»i hà nh vi hay khi đưa ra má»™t quyết định, ta luôn cố gắng hướng vá» cái đúng và tránh cái sai. Cái gì đúng bao giá» cÅ©ng được hoan nghênh, còn cái sai thì bị chê trách. Äó là lẽ thưá»ng tình. Ta không thể á»§ng há»™ cái sai, không thể đồng tình vá»›i cái sai, cÅ©ng không thể nhắm mắt là m ngÆ¡ má»™t cái sai. Cái sai là m ta kinh tởm nên ta không bao giá» muốn mình dÃnh và o. Trái lại, ta yêu chuá»™ng cái đúng, và ta luôn ná»— lá»±c để biến mình thà nh hiện thân cá»§a cái đúng. Khi có ai kết án mình Ä‘iá»u gì đó, ta không ngừng biện há»™ để già nh phần đúng vá» mình, rằng mình có lý, rằng mình không sai. Ta tá»± xếp mình và o hà ng những ngưá»i con cá»§a chân lý và không thể chấp nháºn bất cứ Ä‘iá»u gì trái vá»›i mình. Giữa đúng và sai dưá»ng như luôn có má»™t ranh giá»›i rất rạch ròi. Chuyện đúng – sai trở nên rất quan trá»ng. Nó hiện diện trong từng phương diện cá»§a cuá»™c sống.
Thế nhưng, cÅ©ng có lúc, chuyện ai đúng ai sai không là cái gì đó nhất thiết phải phân ranh cho rõ. Äó là khi nó Ä‘i và o trong chuyện tình cảm, và o trong vấn đỠmà lý trà không thể chen vô. DÄ© nhiên, hai ngưá»i yêu nhau thì không nên là m chuyện có lá»—i vá»›i nhau. Äón nháºn lá»i yêu cá»§a nhau thì không được gian dối, hai lòng, lợi dụng, chÆ¡i trò chÆ¡i tình ái. Nhưng gá»i là yêu nhau mà cứ luôn già nh chân lý vá» phÃa mình, lúc nà o cÅ©ng cho rằng mình đúng, ngưá»i kia sai, bao giá» cÅ©ng bảo ngưá»i kia phải “xuống nước nháºn lá»—i†thì dưá»ng như đã có cái gì đó trục trặc. Cái đúng và cái sai trong tình yêu được suy xét ở má»™t cấp báºc khác, má»™t tiêu chuẩn khác, không giống vá»›i Ä‘iá»u mà lý trà vẫn hay là m.
Khi yêu má»™t ai đó, dù ngưá»i đó có là m Ä‘iá»u gì sai, hay tháºm chà có lá»—i vá»›i ta, ta vẫn coi như chẳng có gì. Tình yêu bao gồm má»™t sá»± bao dung rất lá»›n, má»™t sá»± sẵn sà ng để tha thứ và đón nháºn. Xét vá» mặt luân lý, ngưá»i đó sai thì là sai; sai thì phải nháºn lá»—i và chịu phạt. Ta không thể giả vá» là ngưá»i đó chẳng là m gì sai. Nhưng vá»›i tình yêu, ta không nhìn đến cái sai như má»™t cái gì đó ghê gá»›m, khá»§ng khiếp, khiến ta phải coi khinh và ghét bá». Ta hướng trá»ng tâm chú ý cá»§a mình đến ngưá»i mình yêu hÆ¡n là cái sai ngưá»i ấy là m. Trong tình yêu, ta có đủ lý do để biện há»™ cho ngưá»i đó, cho ngưá»i đó má»™t cÆ¡ há»™i để tá» bà y và là m lại cuá»™c sống. Ta không là m ngÆ¡ cái sai, nhưng ta chỉ cố gắng mở rá»™ng con tim để dùng lòng độ lượng mà bao trùm cái sai đó, nhìn đó vá»›i má»™t cái nhìn khác. Bởi thế, ai chẳng thể tha thứ, cảm thấy khó tha thứ, không thể quên được lá»—i lầm cá»§a ngưá»i kia, ngưá»i đó chưa tháºt sá»± yêu hoặc tình yêu cá»§a ngưá»i ấy chưa đủ lá»›n và chÃn muồi hoặc tình yêu đã khô cạn rồi.
Có má»™t đôi kia, ai cÅ©ng bảo là trai tà i gái sắc, hợp vá»›i nhau má»i bá», được Trá»i sinh ra để dà nh cho nhau. Má»™t ngà y ná», vì má»™t biến cố nà o đó, hai ngưá»i cãi nhau, giáºn nhau, không muốn nói chuyện vá»›i nhau. Ai cÅ©ng cho rằng mình đúng, ngưá»i kia sai. Ai cÅ©ng cho rằng ngưá»i kia phải xin lá»—i mình trước. Cái tôi quá lá»›n đã ngăn cản há» mở lá»i. Há» cứ chá» nhau, rồi chá» nhau. Má»™t ngà y ná», chà ng trai bá»—ng giáºt mình khi nháºn được tin từ ngưá»i bạn: cô gái kia chuẩn bị lên xe hoa vá» nhà chồng. Äã quá muá»™n để nÃu kéo. Không còn cÆ¡ há»™i để anh ta nói lá»i xin lá»—i. GiỠđây, dù có hét lên má»™t ngà n lần xin lá»—i, anh cÅ©ng không thể khiến má»i chuyện trở vá» như trước. Má»™t cuá»™c tình tan vỡ, má»™t giấc má»™ng vụt bay. Cả hai Ä‘á»u tiếc nuối cho má»™t thá»i vá»›i bao lá»i hẹn ước.
Chẳng cần biết ai đúng ai sai. Nhưng có cần thiết phải lúc nà o cÅ©ng rạch ròi thế không, khi cái quan trá»ng là tình yêu, là tương quan, là gắn kết, chứ không phải là tranh luáºn? Äã yêu nhau và còn muốn sống vá»›i nhau, có quan trá»ng lắm không chuyện sai chuyện đúng cá»§a cái tôi má»—i ngưá»i? Sá»± phân chia như thế có giúp cho tương quan thêm mặn nồng sâu sắc? Ngưá»i khôn ngoan sẽ chẳng bao giá» khăng khăng đòi nắm giữ chân lý trong tay. Có thể việc phân biệt đúng sai là cần thiết, nhưng chưa phải là lúc nà y; có thể là quan trá»ng nhưng cÅ©ng có nhiá»u cách khác để giúp đối phương từ từ nháºn ra và sá»a đổi. Anh chà ng kia dù có đúng Ä‘i chăng nữa, thì cÅ©ng có Ãch gì đâu, khi anh đã mất Ä‘i vÄ©nh viá»…n ngưá»i con gái anh yêu say đắm. Trong tình yêu, có nhiá»u cái còn quan trá»ng hÆ¡n: đó là sá»± lắng nghe, thấu hiểu, sá»± bao dung, tha thứ, sá»± tế nhị, nhẹ nhà ng, sá»± hy sinh, khiêm nhưá»ng. Nếu tình cảm dà nh cho nhau không đủ để có được Ä‘iá»u nà y, không thể vượt trên chuyện khăng khăng đúng sai, chắc có lẽ tình cảm ấy chưa đạt đến cái gá»i là tình yêu, má»™t loại tình là m cho mình trở nên “điên dại†trước ngưá»i khác.
Bởi thế, để biết được mình có tháºt sá»± yêu ai đó hay không, hãy tá»± há»i rằng mình có đủ sá»± bao dung dà nh cho ngưá»i đó không, có thể tá»± biến mình thà nh ngưá»i “sai†trước ngưá»i đó không, có đủ sức hạ bá»›t cái tôi cá»§a mình trước ngưá»i đó không. Khi ta và ngưá»i ta yêu Ä‘ang còn hạnh phúc bên nhau, hãy nhá»› rằng Ä‘iá»u quan trá»ng là tương quan giữa hai ngưá»i, chứ không phải là chuyện ai đúng ai sai. Nhưá»ng nhau má»™t tÃ, hy sinh cho nhau má»™t tÃ, đây chÃnh là bà quyết mang lại niá»m vui và sá»± bá»n vững cho tình yêu cá»§a hai ngưá»i. Bởi lẽ, tình yêu là má»™t sá»± hoà hợp cá»§a hai con tim, và nó được nuôi dưỡng bằng sá»± vun đắp cá»§a hai bên. Má»™t khi ngưá»i ta đòi phân chia cho rạch ròi theo sá»± thúc đẩy cá»§a cái tôi, đó là khi ngưá»i ta tá»± tay giết chết tình yêu mà mình Ä‘ang nắm giữ.
Pr. Lê Hoà ng Nam, SJ

