Tu xuất tá»± nó không phải là má»™t báºc sống, nhưng là má»™t thà nh phần quan trá»ng trong nhịp sống Giáo há»™i. Có lẽ, cuá»™c Ä‘á»i chúng ta không ai hiểu hết được chữ “ngá»â€, và vì thế, xuất tu cÅ©ng hà m chứa những lý do khó nói lên lá»i. Äôi dòng tản mạn và những cảm nghiệm riêng tư cá»§a tác giả vá» những ngưá»i tu xuất có lẽ sẽ là tâm tư cá»§a bất kỳ ai đó muốn đồng cảm, muốn yêu thương, muốn sẻ chia vá»›i những con ngưá»i đặc biệt nà y.
Nói vá» ngưá»i tu xuất có tháºt lắm khÃa cạnh để ngưá»i ta phải suy nghÄ©, bà n luáºn. Trước hết, có lẽ chúng ta nên khởi Ä‘i từ hai tiếng â€œÆ n gá»iâ€. Ban đầu, nhiá»u bạn trẻ lắng nghe được tiếng Chúa gá»i, há» hăng hái dấn thân và o Ä‘á»i tu vá»›i tất cả nhiệt huyết cá»§a má»™t con tim căng đầy sức sống. Nhưng rồi, cuá»™c Ä‘á»i có trăm ngà n lối Ä‘i khiến há» không còn giữ được nét trinh trong và nhiệt huyết thuở ban đầu. Giã từ chốn Viện tu, há» nghe theo má»™t tiếng gá»i khác và đi tìm cho mình má»™t niá»m vui giữa Ä‘á»i thưá»ng. Có những ngưá»i tìm vá» chốn hồng trần để mong tìm má»™t mái ấm, má»™t niá»m hạnh phúc dẫu mong manh nhưng tháºt đơn thà nh; có những ngưá»i can đảm tiếp tục rong ruổi dấn thân trên hà nh trình dâng hiến đầy cát bụi… Trong số đó, có những ngưá»i đã nháºn ra chân lý sống và hỠđã là m trổ sinh hoa trái giữa cuá»™c Ä‘á»i; nhưng rồi lại cÅ©ng không thiếu những ngưá»i chìm ngáºp trong cô đơn, thất vá»ng và bị dòng Ä‘á»i vùi lấp, cuốn trôi.
Tại sao cuá»™c Ä‘á»i ngưá»i tu xuất lại rÆ¡i và o bất hạnh? Nhiá»u ngưá»i cho rằng: vì anh đó, chị đó đã ăn cÆ¡m nhà Chúa Trá»i, nay quay gót vá» vá»›i thế gian thì đương nhiên phải chuốc lấy háºu quả. Nghe thoáng qua tháºt quá phÅ© phà ng, chẳng lẽ Thiên Chúa lại là kẻ dữ dằn và khát máu trả thù đến váºy ư? Chắc chắn không phải thế. Sở dÄ© ngưá»i tu xuất khi trở vá» Ä‘á»i thưá»ng, cuá»™c sống cá»§a há» không mấy hạnh phúc có lẽ vì nhiá»u nguyên nhân khác nhau. Khi há» còn sống trong Æ n gá»i, há» là m má»i việc Ä‘á»u có chương trình, kế hoạch, má»i sá»± xem ra an nhà n, thư thái, nay trở vá» thế gian, há» phải bươn trải vá»›i cuá»™c sống cÆ¡m áo gạo tiá»n, đó là má»™t thá» thách lá»›n lao đối vá»›i há». HÆ¡n nữa, suốt thá»i gian sống trong Dòng tu hay Chá»§ng viện, ngưá»i tu chỉ lo trau dồi tri thức để chuẩn bị lãnh chức thánh hay khấn dòng, hỠđâu biết mùi thế nhân Ä‘oạn trưá»ng ra sao? Nay trở vá» Ä‘á»i thưá»ng trăm ngà n sóng gió, bể dâu, sức đỠkháng cá»§a những con ngưá»i nà y sẽ vô cùng mong manh, yếu á»›t. Vì thế, há» Ãt tìm được những cÆ¡ há»™i trong cuá»™c sống, trong khi cuá»™c Ä‘á»i lại quá khắt khe đối vá»›i há». Thà nh ra, ngưá»i xuất tu khó có thể tìm được cho mình má»™t cuá»™c sống bình an và hạnh phúc.
Ngà y nay, ngưá»i ta nhiá»u khi có ác cảm và thà nh kiến nặng ná» vá»›i ngưá»i tu ra. Há» cho rằng: việc ông Thầy, bà SÆ¡ giÅ© áo Dòng ra vá» lấy vợ, lấy chồng là chuyện chẳng nên. Ngoà i việc bị kết án là ham muốn thế gian, xác thịt, lại còn bị gán cho cái tá»™i tà y đình là bá»™i Æ¡n nhà Äức Chúa Trá»i. Bao nhiêu tiá»n bạc, cÆ¡m gạo nuôi ăn giỠđây trở vá» con số không tròn trÄ©nh. Há» căm tức ngưá»i tu ra vì cho rằng: cô, cáºu đã bôi gio, chát trấu và o mặt cha mẹ, tiên tổ, ông bà . Thanh danh Ä‘ang lên như “diá»u gặp gió†nay chẳng khác chi “lá chuối gặp bão†xác xÆ¡ bên đưá»ng. Cha mẹ thì khăng khăng dán chặt con mình trên bà n thánh, chôn chân con mình trong chốn Viện tu bằng bất cứ giá nà o, nhưng cÅ©ng chẳng hay chẳng biết rằng: con mình không có khả năng sống Ä‘á»i Æ n gá»i. Há» chỉ biết má»™t Ä‘iá»u: việc trở vá» gia đình sau hà nh trình tu trì dang dở là chuyện không thể chấp nháºn được. Há» cÅ©ng đâu biết rằng: việc quyết định ngả sang má»™t Æ n gá»i khác không phải là chuyện dá»… dà ng như ngưá»i ta vẫn lầm tưởng. Trước khi vá» Ä‘á»i, ngưá»i xuất tu đã phải đón nháºn sức ép tháºt khá»§ng khiếp từ phÃa dư luáºn, bà con lối xóm. Tháºt là đáng sợ!
HÆ¡n thế nữa, nhiá»u ngưá»i xuất tu mang theo suốt cuá»™c Ä‘á»i mình mặc cảm tá»™i lá»—i vì biết mình đã là m há»ng Æ¡n Chúa. Bao nhiêu chữ “giá mà †thế nà y, “phải chi†thế thế kia cứ Ä‘eo bám và ám ảnh trong trà não. Bao nhiêu nước mắt đã lặng lẽ buông xuống dòng Ä‘á»i; bao nhiêu tiếng thở dà i não ná» trôi theo giá»t nắng, giá»t mưa; bao nhiêu thất vá»ng, bao nhiêu chán ngán cuá»™c Ä‘á»i, bao nhiêu má»i mòn, tăm tối giăng ngáºp lối vá»â€¦ Tháºt xót xa, tháºt phÅ© phà ng! Má»i sá»± giỠđây đã quá muá»™n cho má»™t lá»i xin lá»—i, chỉ còn lại đây những giá»t lệ buồn cá»§a cay đắng, xót xa. Ná»—i Ä‘au khiến hỠăn không ngon, ngá»§ không yên, và vì thế há» cảm thấy bất hạnh và đau khổ. Má»i cánh cá»a hy vá»ng dưá»ng như đã đóng chặt khiến há» không còn lối thoát. Cuá»™c Ä‘á»i tháºt quá khắt khe vá»›i há».
Nói vá» ngưá»i tu xuất vá»›i biết bao cảm xúc và nghÄ© suy, nhưng chúng ta không thể nà o không thừa nháºn vị trà và vai trò cá»§a há» trong Giáo há»™i và ngoà i xã há»™i. Nhiá»u ngưá»i tu xuất đã trở thà nh cánh tay đắc lá»±c cá»§a Cha xứ và cá»§a xóm đạo. Các há»™i đạo đức, các công việc bác ái, các hoạt động từ thiện có thăng tiến được cÅ©ng là nhá» phần nhiá»u và o những con ngưá»i nhiệt thà nh nà y. Há» là những ngưá»i trà thức, được đà o luyện bà i bản trong Chá»§ng viện, nÆ¡i Dòng tu nên cÅ©ng đã trang bị cho mình má»™t sá»± trưởng thà nh vừa đủ trước khi đối mặt vá»›i cuá»™c Ä‘á»i. Há» là m việc có cái tâm và trở nên những con ngưá»i đáng tin cáºy trong Cá»™ng Ä‘oà n. Vì thế, chúng ta cần đặc biệt tôn trá»ng, cảm phục và cầu nguyện cho há», để giúp hăng say và nhiệt thà nh chu toà n bổn pháºn là m ngưá»i Kitô hữu cá»§a mình.
Äôi dòng suy tư vá» giá»›i tu xuất không phải là bao che, dung dưỡng, nhưng là tấm lòng trân trá»ng, cảm thông và tri ân. Thiên Chúa đã dùng há» cách âm thầm để là m việc trong vưá»n nho cá»§a Ngà i. Không Ãt thì nhiá»u, những việc là m và những hy sinh lá»›n lao cá»§a há» cÅ©ng là m cho vưá»n nho Chúa được trổ sinh hoa trái. Viết vá» ngưá»i tu xuất giúp chúng ta có cái bao dung hÆ¡n, yêu thương hÆ¡n, đồng cảm hÆ¡n, vì má»i ngưá»i dù là ai, dù trong hoà n cảnh nà o cÅ©ng Ä‘á»u là những con ngưá»i bất xứng trước mặt Thiên Chúa và ai trong chúng ta cÅ©ng cần đến lòng thương xót và ân sá»§ng cá»§a Ngà i. Äây cÅ©ng là má»™t lần giúp chúng ta hâm nóng lại tình yêu vá»›i Chúa, hun đúc khát khao dâng hiến cá»§a mình. Ước mong sao dù cho bao khó khăn, thá» thách, chúng ta cÅ©ng hãy luôn trung thà nh vá»›i Chúa đến cùng.

