Cá»§a cải váºt chất là m cho cuá»™c sống thêm dồi dà o, phong phú, đặc biệt trong xã há»™i hiện nay. “Có tiá»n mua tiên cÅ©ng được†ngưá»i ta thưá»ng nói thế. Con ngưá»i được đánh giá qua dáng vẻ bên ngoà i: quần áo, già y dép, nón mÅ©, ngay cả cái kẹp tóc…cÅ©ng xà i hà ng hiệu. Có nhiá»u ngưá»i không có, phải Ä‘i vay mượn, tháºm chà đi trấn lá»™t kẻ khác, để có xe chạy, tiá»n xà i…
Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cÅ©ng gá»i những kẻ giầu có là ngu dại. Cái ngu dại cá»§a ngưá»i phú há»™ trong dụ ngôn là không thể nhìn xa hÆ¡n cái kho lẫm mà ông tá»± xây cất để giam hãm mình và o; cái ngu dại cá»§a ông là không biết mình có Ä‘em theo được cá»§a cải nà o sau khi chết hay không?
Chúa Giêsu dạy chúng ta phải có thái độ đúng đắn khi sá» dụng cá»§a cải. Thánh Luca, ngay câu đầu cá»§a bà i Tin Mừng, Ngà i đã đưa ra má»™t tình huống xá» kiện vá» gia tà i : “ Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tà i cho tôi ? (c.13) thỉnh cầu  cá»§a ngưá»i nà y khiến chúng ta thấy có Ä‘iá»u bất hoà giữa hai anh em, mà nguyên nhân gây bất hoà là cá»§a cải. Hồi đó, dân Do Thái thưá»ng nhá» các Thầy Rabbi, có địa vị, có uy tÃn… để phân xá». Trong Cá»±u Ước, ông Môsê cÅ©ng đã từng xá» kiện cho dân chúng, vì ông đã được đặt là m ngưá»i lãnh đạo và xét xá» ( Xh 2,14). Trưá»ng hợp trên: Ngưá»i anh thì ham cá»§a, muốn “ăn†trá»n. Ngưá»i em chắc yếu thế hoặc sống phung phá gì đó, nên cha mẹ không để phần gia tà i.
Má»™t câu há»i cÅ©ng là câu khẳng định vá» chân tÃnh cá»§a Äức Kitô : “Ai đặt tôi là m ngưá»i xá» kiện hay chia gia tà i ?â€. Ngà i không đảm nháºn má»™t công việc trần thế. Ngà i đến để rao giảng Tin Mừng Nước Trá»i và đưa há» và o vương quốc cá»§a Ngà i. Và Ngà i nói tiếp để căn dặn há» : “ Hãy coi chừng, phải giữ mình khá»i má»i thứ tham lam, vì không phải được dư giả, thì mạng sống nhá» cá»§a cải mà được bảo đảm đâu.†(c.15). Chúa Giêsu biết khi tham lam ngưá»i ta đánh mất lương tri. Già u thì muốn già u thêm. Có tiá»n lại muốn nhiá»u tiá»n hÆ¡n : lòng tham vô đáy là thế. Khi tham lam, ngưá»i ta dá»… loại trừ nhau. Äồng tiá»n là m mỠđôi mắt, là m tối lương tâm. Cho dù  đá»i nà y ăn mặc sung sướng, và ng bạc đầy nhà , cá»§a cải ê há», thì cÅ©ng không chắc sẽ giữ được mạng sống sau khi chết, nếu ngưá»i đó không biết sá» dụng đúng cách. Vì nhiá»u ngưá»i đầy cá»§a cải, vẫn chết. Có ngưá»i tá»± tá» trên đống tiá»n. Nhiá»u gia đình không hạnh phúc, nhà cá»a tan nát, cha mẹ li dị chỉ vì có quá nhiá»u cá»§a cải rồi sinh táºt ăn uống, chÆ¡i bá»i.
Chúa Giêsu đưa ra má»™t dụ ngôn để minh chứng Ä‘iá»u Ngà i vừa giảng dạy. Ngà i đưa ra má»™t hình ảnh ông phú há»™ già u có, ruá»™ng vưá»n thẳng cánh cò bay, đà n váºt sung túc, cá»§a cải ê há». Ông ta còn khôn ngoan theo kiểu “ con cái loà i ngưá»i†là cho xây những cái kho lẫm to lá»›n, lá»›n hÆ¡n và xây nhiá»u hÆ¡n để tÃch trữ. Lúc đó, ông không lo hạn hán hay mất mùa. Ông nghÄ© Ta cứ việc ăn chÆ¡i thoả thÃch trong nhiá»u năm mà cá»§a cải vẫn bảo đảm cho Ä‘á»i sống. Ông còn tá»± bảo: hồn ông đừng lo lắng, cứ nghÄ© ngÆ¡i ăn uống…Ông khôn ngoan khi chỉ nghÄ© đến thân xác, đến cá»§a cải nuôi dưỡng cái thân xác đê hèn nà y. Ông không nghÄ© đến bệnh táºt, tuổi già , tháºm chà cái chết Ä‘ang đứng ngoà i cá»a rình ráºp ông. Cái khôn ngoan cá»§a ông mà Thánh Phao lô gá»i là sá»± Ä‘iên dại cá»§a Thiên Chúa…(1Cr 2, 25).
Tháºt thế, Thiên Chúa bảo ông : “Äêm nay ta đòi mạng ngươi… thì cá»§a cải ngươi sắm sẽ vá» tay ai ? (c. 20). Tháºt là đồ ngốc khi ngươi chỉ lo sắm những cá»§a cải, mà sau khi chết ngươi không thể mang Ä‘i được. Äến ná»—i, ngươi muốn mang cái gì ngươi thÃch mà ngươi cÅ©ng không tá»± mang được. Quần áo, già y dép… ngay cái đơn giản nhất cÅ©ng là do ngưá»i khác khoác mặc cho ngươi. Váºy đó chỉ là những phù phiếm, giả tạo. Chúng sẽ bá» ngươi sau khi ngươi chết.
Vá»›i câu kết luáºn : kẻ nà o thu tÃch cá»§a cải cho mình, mà không lo là m già u trước mặt Thiên Chúa, thì số pháºn cÅ©ng như thế đó (c. 21), Chúa Giêsu muốn cho chúng ta thấy háºu quả cá»§a những ngưá»i ham mê cá»§a cải. Số pháºn tay trắng vẫn “hoà n tay trắng. cá»§a cÅ©ng mất mà linh hồn lại chẳng được cứu, vì khi còn sống, ngưá»i đó đã bám vÃu và o cá»§a cải. Nay cá»§a cải bá» ngưá»i ấy ra Ä‘i má»™t mình, chúng không đảm bảo cho ngưá»i đó có cuá»™c sống Ä‘á»i Ä‘á»i.
Ở đây ta thấy Chúa Giêsu đưa ra hình ảnh đối láºp giữa cá»§a cải và Thiên Chúa như Ngà i đã nói : Không thể là m tôi Thiên Chúa lẫn tiá»n cá»§a (Mt 6, 24). Ngà i nhấn mạnh : cần là m già u trước mặt Thiên Chúa, nghÄ©a là tìm kiếm sá»± khôn ngoan cá»§a Thiên Chúa, là dùng tiá»n cá»§a mua bạn hữu, dùng cá»§a cải đổi lấy Nước Trá»i, là là m chá»§ cá»§a cải chứ không lệ thuá»™c hoặc là m nô lệ cho nó.
Văn hà o Nga Léon Tolstoi có kể má»™t truyện ngụ ngôn như sau: Ngà y kia, má»™t ngưá»i phú há»™ gá»i ngưá»i đầy tá»› trung thà nh nhất đến và nói:
Tôi muốn thưởng lòng trung thà nh cá»§a anh; ngà y mai, từ lúc mặt trá»i má»c, anh hãy ra Ä‘i, và tÃnh cho đến lúc mặt trá»i lặn, bao nhiêu dặm anh Ä‘i được là bấy nhiêu dặm đất thuá»™c vá» anh.
Con ngưá»i khốn khổ bao năm sống nhỠông chá»§ già u có tưởng mình Ä‘ang mÆ¡. Tối đó anh không sao chợp mắt được, chỉ mong trá»i mau sáng để lên đưá»ng. Khi ánh dương vừa ló rạng, anh đã hăm hở ra Ä‘i. Anh cố gắng Ä‘i tháºt nhanh, nhưng vẫn không thá»a mãn vá»›i tốc độ Ä‘i, thế là anh liá»n chạy. Cà ng nhìn lại quãng đưá»ng đã qua, anh cà ng chạy nhanh hÆ¡n, vừa chạy vừa mÆ¡: rồi đây anh sẽ có nhiá»u đất Ä‘ai, sẽ giầu có hÆ¡n ngưá»i, sẽ không còn phải sống cảnh đầy tá»› nữa; cà ng mÆ¡, anh cà ng chạy.
Giữa trưa nắng, anh cÅ©ng không mà ng đến chuyện ăn và nghỉ ngÆ¡i lấy sức, anh không muốn mất má»™t tấc đất nà o. Chiá»u đến, khi những tia nắng tắt, anh dừng lại và reo lên: “Ãây là đất cá»§a ta, ta sẽ có tất cả cho ta, cho gia đình, cho tương lai”. Thế nhưng, chÃnh lúc thốt lên câu đó, anh thấy mắt mình hoa lên, tay chân không cỠđộng và tim cÅ©ng ngừng Ä‘áºp. Ngà y hôm sau, ngưá»i ta chôn cất con ngưá»i khốn khổ ấy trong hai thước đất, khoảng đất vừa đủ cho má»™t con ngưá»i.
Ná»—i khốn khổ cá»§a ngưá»i đầy tá»› trên đây chÃnh là sá»± khá» khạo cá»§a anh; anh khá» khạo đến độ không nháºn ra cái bẫy ngưá»i giầu giăng ra, cÅ©ng như không Ä‘o lưá»ng được sức mình.
Kẻ ngu dại nói chung là kẻ sống mà không biết mình Ä‘ang Ä‘i vỠđâu, không biết đâu là ý nghÄ©a và hướng Ä‘i cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Kẻ ngu dại là kẻ lấy phương tiện cuá»™c sống là m cùng Ä‘Ãch Ä‘á»i ngưá»i; há» chạy theo quyá»n lợi, danh vá»ng, tiá»n bạc, há» chối bá» tiếng lương tâm để là m Ä‘iá»u phi pháp; há» chà đạp ngưá»i khác để đạt danh vá»ng, quyá»n bÃnh.
Cuá»™c sống hiện tại có thể là má»™t cạm bẫy. Những già nh giáºt mưu sinh có thể biến ta thà nh kẻ ngu dại, chỉ nhìn thấy chén cÆ¡m manh áo mà quên Ä‘i ý nghÄ©a và cùng Ä‘Ãch cá»§a cuá»™c sống. “Cái khó không những bó cái khôn”, mà còn trói buá»™c lòng quảng đại cá»§a chúng ta.
Cá»§a cải mà đem tÃch trữ riêng cho mình thì có thể hư nát và trở thà nh phù vân , hoặc chúng ta có thể mà chẳng được hưởng dùng, khi đó cÅ©ng là phù vân. Nhưng nếu nó được chia sẻ thì sẽ biến thà nh tình thương, và tình thương có thể tồn tại muôn Ä‘á»i. Bởi vỉ Thiên Chúa là tình thương. Äể có được tinh thần chia sẻ đó, ta phải đổi Ä‘á»i , phải ” chết Ä‘i ” để trở thà nh con ngưá»i má»›i trong Äức Kitô .
Lá»i Chúa hôm nay má»i gá»i ta Ä‘iá»u chỉnh hướng Ä‘i. Hướng Ä‘i cá»§a những ngưá»i có niá»m tin phải là hướng Ä‘i vá» những giá trị cá»§a Tin Mừng và cùng Ä‘Ãch cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Giữa chợ Ä‘á»i tranh chấp bon chen, ngưá»i có niá»m tin sẽ bị xem là kẻ mát mát, khá» dại, nhưng Ä‘iá»u ngưá»i Ä‘á»i cho là khá» dại chÃnh là lẽ khôn ngoan, là luáºn lý cá»§a Thiên Chúa.
Huệ Minh

