1. Trong 7 tỉ ngưá»i trên thế giá»›i nà y, bạn luôn có ý nghÄ©a nhất định vá»›i má»™t ngưá»i nà o đó.
2. Nụ cưá»i cá»§a bạn nếu như không là m ai đó hạnh phúc, thì cÅ©ng sẽ khiến những kẻ ghét bạn tức đến phát Ä‘iên, haha.
3. Má»—i đêm, chắc chắn sẽ có Ãt nhất má»™t ngưá»i nghÄ© vá» bạn trước khi Ä‘i ngá»§.
4. Nếu có ngưá»i ghét bạn, lý do dá»… hiểu nhất là vì cố mấy há» cÅ©ng chưa được như bạn mà thôi. Toà n ghen ăn tức ở ý mà .
5. Sẽ luôn có 2 ngưá»i sẵn sà ng chết vì nhau trên thế giá»›i nà y. Bạn không cô đơn đến hết Ä‘á»i đâu.

6. Cuá»™c Ä‘á»i rất ngắn để sáng nà o bạn cÅ©ng thức dáºy vá»›i sá»± hối tiếc.
7. Giữa lúc bạn phạm phải sai lầm lá»›n nhất cuá»™c Ä‘á»i thì má»™t Ä‘iá»u gì đó tốt đẹp chắc chắn sẽ vẫn tồn tại, hãy tin là thế!Â
8. Má»i chuyện trên Ä‘á»i nà y xảy ra Ä‘á»u có lý do riêng cá»§a nó.Â
9. Khi thế giá»›i quay lưng lại vá»›i mình thì cà ng là lúc phải đối đãi tá» tế vá»›i bản thân. Ngưá»i ta dạy rồi, ngưá»i không vì mình thì trá»i tru đất diệt!
10. Sống không bao giỠlà dễ dà ng cả, nhưng cũng không có lý do gì để bạn tìm đến cái chết cả, đúng không?
Lúc không thể cỠđộng được má»™t ná»a cÆ¡ thể cá»§a mình, tôi đã nghÄ© rằng bà sẽ tức giáºn, sẽ phát Ä‘iên vá»›i má»i thứ. Nhưng không, bà luôn cưá»i và biết Æ¡n rất nhiá»u vì mình còn được sống. Sá»± tÃch cá»±c đó đã mang đến má»™t phép mà u…
Mẹ tôi Ä‘ang nằm trong phòng cấp cứu, bất động và đầy mệt má»i. Bác sÄ© nói vá»›i tôi bà vừa bị đột quỵ, và điá»u nà y sẽ khiến toà n bá»™ ná»a bên phải cÆ¡ thể cá»§a bà bị liệt. Äiá»u tôi sợ hãi nhất là mẹ sẽ bị tổn thương não và không còn nhá»› gì nữa. “Con là Lisa” – tôi nói rồi siết chặt lấy tay trái cá»§a mẹ. Dù yếu á»›t nhưng mẹ cÅ©ng cố nắm tay tôi. Cả hai mẹ con đã khóc khi linh mục cầu nguyện trên phần cÆ¡ thể bị liệt cá»§a bà . Cảm giác sợ hãi và bất lá»±c ùa vá», đêm đó, tôi đã khóc mãi cho tá»›i lúc mệt và ngá»§ thiếp Ä‘i.
Những ngà y tiếp theo, mẹ bắt đầu là m quen vá»›i những bà i táºp phục hồi chức năng ở trên giưá»ng. Bà nắm tay tháºt chặt rồi mở ra; nhấc cánh tay và chân lên rồi hạ xuống. Má»i việc cứ lặp lại như thế, và lúc nà o bà cÅ©ng cưá»i. Trước khi bị đột quỵ, bà cÅ©ng đã tham gia má»™t lá»›p váºn động cho ngưá»i già và hiểu rằng việc tiếp tục cố gắng là rất quan trá»ng. Mặc dù sức khoẻ còn yếu, nhưng tia lá»a quyết tâm trong mắt mẹ tôi vẫn luôn cháy sáng.

Bác sÄ© bảo rằng tình trạng cá»§a mẹ tôi bây giá» là 30-30-30: 30% bà sẽ ra Ä‘i, 30% bà sẽ bị liệt ná»a ngưá»i mãi như váºy, và 30% má»i thứ sẽ thay đổi. Phép chia nà y tháºt buồn cưá»i! Váºy 10% còn lại thì sao? Phép mà u à ? Tôi đã thuyết phục mình tin và o Ä‘iá»u đó.
Chúng tôi quyết định sẽ còn nước còn tát, táºp trung và o những Ä‘iá»u mình Ä‘ang có. Mẹ tôi đã có ý thức, hiểu tất cả má»i thứ Ä‘ang diá»…n ra, có thể viết bằng tay trái khi gặp khó khăn trong diá»…n đạt. Nhá» những bà i táºp phục hồi chức năng, bà đã có thể dần dần nói chuyện. Thi thoảng, bà sẽ chỉ gặp má»™t chút khó khăn khi tìm từ muốn nói hoặc phát âm mà thôi. Lúc nà o tôi cÅ©ng cầu nguyện và muốn bà giữ được trạng thái tinh thần tÃch cá»±c. Và điá»u quan trá»ng nhất là chúng tôi vẫn Ä‘ang có nhau.
Má»™t ngà y, tôi đến thăm mẹ ở trung tâm phục hồi chức năng. Bà nói: “Ngà y nà o mẹ cÅ©ng rất Ä‘au, nhưng mẹ thấy thanh thản”.
– Là m thế nà o để mẹ luôn thấy thanh thản? Mẹ Ä‘ang ngồi trên xe lăn, nói vá»›i con vá» những cÆ¡n Ä‘au phải chịu đựng hằng ngà y…
– Mẹ đã cầu nguyện, và mẹ là m việc đó má»—i ngà y. Mẹ luôn cảm Æ¡n Chúa vì để mẹ còn sống.
Tôi không biết là m gì ngoà i việc đứng đó và rÆ¡i nước mắt. Tạ Æ¡n Chúa, dù Ä‘ang đối mặt vá»›i việc có thể sẽ phải nằm má»™t chá»— cả Ä‘á»i, nhưng mẹ tôi vẫn luôn lạc quan và tÃch cá»±c.

Mẹ tôi không cho phép những khó khăn trong việc váºn động ngăn cản tinh thần và ý chà cá»§a mình. Hôm đó, trước khi tôi chuẩn bị rá»i khá»i nhà dưỡng lão, bà đã há»i tôi đưá»ng tá»›i phòng ăn.
– Con sẽ gá»i há»™ lý cho mẹ.
– Không, để mẹ tá»± Ä‘i!
Tôi đã chỉ đưá»ng cho bà . Rồi bà sá» dụng cánh tay và bà n tay trái cá»§a mình để di chuyển các bánh xe trên chiếc ghế, dùng chân trái để đẩy mình Ä‘i vá» phÃa trước. Cứ thế, bà đã tá»± Ä‘i đến hà nh lang, nÆ¡i có dãy tay vịn ở trên đưá»ng. Dù cháºm, nhưng bà đã có thể tá»± đến đó. Giây phút ấy là má»™t trong những khoảnh khắc đẹp nhất Ä‘á»i tôi!
Trước lúc Ä‘i ngá»§ và o buổi đêm, mẹ nói vá»›i tôi hãy xoa bóp cho cánh tay phải cá»§a bà vì bà tin như váºy máu sẽ lưu thông và chúng có thể váºn động lại. Bốn tháng sau, ngón tay bên phải cá»§a bà đã có thể váºn động.
– Mẹ Æ¡i, đó thá»±c sá»± là má»™t phép mà u!
– Äúng rồi con gái yêu!

Lúc không thể cỠđộng được má»™t ná»a cÆ¡ thể cá»§a mình, tôi đã nghÄ© rằng bà sẽ tức giáºn, sẽ bế tắc, sẽ khó chịu vô cùng. Nhưng không, bà luôn cưá»i và biết Æ¡n rất nhiá»u vì mình còn được sống.
Mẹ đã cho tôi má»™t bà i há»c ý nghÄ©a vá» việc hãy trân trá»ng hiện tại, hãy sống cho chÃnh khoảnh khắc nà y. Sá»± lạc quan cá»§a bà đã cho tôi thêm niá»m tin, thêm quyết tâm để cùng bà chiến đấu vá»›i bệnh táºt. Tôi luôn nhá»› mãi vá» Ä‘iá»u đó cho đến khi bà mất.
Ai cÅ©ng yêu mẹ cá»§a mình. Là m sao mà không thể chứ? Khi bà ngồi đó trên chiếc xe lăn vá»›i nụ cưá»i tươi trên môi. Ngà y nà o cÅ©ng thế trong suốt quãng thá»i gian chữa trị cá»§a mình.
Tác giả bà i viết: Theo Lạc Hi

