Cách đây hÆ¡n má»™t tháng, chúng tôi nháºn được lá»i má»i tham dá»± má»™t buổi Ä‘oà n tụ gia đình. Äây là má»™t cuá»™c Ä‘oà n tụ tưởng như không bao giá» xảy ra sau 67 năm bạn tôi mất tÃch khá»i gia đình. Anh đã cho phép tôi ghi lại và phổ biến câu truyện hy hữu nà y như má»™t lá»i tạ Æ¡n Thiên Chúa cho anh chị em cá»§a anh được gặp lại nhau, và cÅ©ng như má»™t thông Ä‘iệp gá»i đến những ai Ä‘ang tin và o bói toán.
Bạn tôi là nạn nhân cá»§a sá»± tin tưởng mù quáng và o bói toán. Bố cá»§a anh đã bá» rÆ¡i và là m thinh để anh bị bán Ä‘i lúc anh má»›i biết lẫy. Ông là m váºy vì muốn đổi lấy sá»± giầu sang và tÃnh mạng cá»§a ông. Anh đã trôi dạt trên biển Ä‘á»i suốt 67 năm cho đến gần đây má»›i gặp lại những ngưá»i thân. Sá»± tháºt vá» cuá»™c Ä‘á»i lưu lạc cá»§a anh chỉ được giải mã sau lần há»™i ngá»™ nà y. Cuá»™c Ä‘á»i anh nếu Ä‘em dá»±ng lại thà nh phim thì đây là má»™t cuốn phim xã há»™i vá»›i những tình tiết éo le đầy nước mắt, chá» mong, nhưng vô cùng hấp dẫn vá»›i hồi kết thúc trong cuá»™c Ä‘oà n tụ chan hòa hạnh phúc.
Câu truyện Ä‘oà n tụ cá»§a anh bắt đầu từ ngưá»i con dâu cá»§a anh. Ngưá»i con dâu nà y vì muốn tìm thêm tông tÃch gia đình cá»§a cô nên đã Ä‘i thá» DNA. Trong khi cô mong ước tìm ra gia phả cá»§a mình vá» phÃa cá»§a cô, con trai anh cÅ©ng muốn thá» DNA cá»§a mình luôn. Sở dÄ© con trai anh là m thế, vì muốn tìm ra nguồn gốc chá»§ng tá»™c cá»§a mình. Tuy nháºn mình là ngưá»i Hoa, nhưng bạn bè và cả vợ cá»§a anh vẫn cho rằng anh là ngưá»i Việt. Kết quả DNA cá»§a anh đã cho biết anh rõ rà ng là ngưá»i Việt Nam chứ không có má»™t dÃnh dáng gì đến ngưá»i Trung Hoa. Tóm lại, anh là ngưá»i Việt Nam.
Quá thắc mắc vá» kết quả DNA cá»§a mình, chiá»u hôm đó sau khi Ä‘i là m vá», con trai anh đã há»i lại anh là tại sao ba là ngưá»i Hoa mà trong DNA cá»§a con không có má»™t nhiá»…m sắc thể nà o mang huyết thống Trung Hoa. Anh không có câu trả lá»i, nhưng vẫn cương quyết rằng mình là ngưá»i Hoa vì cha mẹ là ngưá»i Hoa. Và rằng anh còn má»™t chị gái hiện nay vẫn còn thất lạc ở Hoa lục.
Không hà i lòng vá»›i lá»i giải thÃch cá»§a ba mình, và vá»›i kết quả DNA sẵn có, con trai anh quyết tâm tìm cho ra nguồn gốc thá»±c sá»± cá»§a mình. Anh muốn biết, anh là ngưá»i Việt Nam hay là ngưá»i Trung Hoa? Trong khi con anh âm thầm tìm kiếm nguồn gốc cá»§a mình, má»™t sá»± trùng hợp ngẫu nhiên là má»™t ngưá»i nà o đó có cha là ngưá»i Pháp và mẹ là ngưá»i Việt Nam cÅ©ng Ä‘ang muốn tìm kiếm ngưá»i thân mất tÃch cho mẹ mình qua ngả DNA. Gia đình ngưá»i nà y cÅ©ng Ä‘ang hy vá»ng tìm được ngưá»i em trai cá»§a mẹ, ngưá»i mà bà nói rằng đã thất lạc khoảng 67 năm vá» trước.
Vá»›i hy vá»ng sá»›m tìm ra nguồn cá»™i cá»§a mình cÅ©ng như cá»§a cha mình, má»™t hôm con anh đã đưa vá» cho anh má»™t chiếc há»™p nhá» và nói vá»›i anh nhổ và o đó má»™t miếng nước bá»t. Tuy anh không biết để là m gì, nhưng nghe con nói thế nên anh cÅ©ng là m. Và như má»™t phép lạ nhiệm mầu, khoảng má»™t tháng sau, và o má»™t buổi trưa anh Ä‘ang cắt tỉa mấy cây cảnh trong vưá»n bá»—ng nghe tiếng con anh gá»i:
-Ba. Ba vô đây con có chuyện quan trá»ng muốn báo cho ba biết.
-Việc gì là việc quan trá»ng. Sao con Ä‘ang là m lại bá» sở vá». Bá»™ con bị Ä‘uổi việc phải không?
-Không quan trá»ng đến việc là m cá»§a con, nhưng quan trá»ng đến ba kìa.
Ngừng má»™t lát, con anh nhìn anh bằng cặp mắt hết sức khó diá»…n tả, rồi cháºm dãi nói vá»›i anh:
-Ba đã tìm ra được ngưá»i thân rồi. Ngưá»i đó là má»™t ngưá»i đà n bà , và là ngưá»i Việt Nam.
-Có tháºt không? Ai cho con biết? Và là m sao có chuyện nà y vì ba là ngưá»i Hoa mà .
Lúc nà y đến lượt vợ anh cÅ©ng nháºp cuá»™c. Cả nhà quây quần, ngồi im nghe con anh giải thÃch:
-Ba còn nhá»› không, khi vợ con thá» DNA để tìm ngưá»i thân bên đó, con cÅ©ng thá» luôn để xác định xem mình là ngưá»i Hoa hay ngưá»i Việt, vì ba thì nói con là con cháu ngưá»i Hoa, còn bạn bè con lại bảo con giống Việt. DNA cá»§a con xác định con là ngưá»i Việt Nam, nên con đã tò mò tìm hiểu vá» nguồn gốc cá»§a ba. Chiếc há»™p con đưa cho ba gần tháng trước là chiếc há»™p dùng để thá» DNA. Con đã gá»i mẫu DNA cá»§a ba Ä‘i, và kết quả cho biết ba cÅ©ng là ngưá»i Việt chứ không phải là ngưá»i Hoa.
Nhưng tin quan trá»ng hÆ¡n là ba đã tìm ra ngưá»i nhà cá»§a ba nhá» DNA.
Không thể nà o có chuyện đó. Anh cố gắng xua Ä‘uổi tư tưởng mình là ngưá»i Việt. Tuy váºy, anh cÅ©ng lại nôn nóng muốn biết rõ sá»± tháºt. Anh giục con anh:
-Nói Ä‘i. Nói mau Ä‘i. Tại sao ba là ngưá»i Việt và tại sao ba có ngưá»i chị cÅ©ng là ngưá»i Việt?
Ba từ từ nghe con kể:
-Khi con thá» DNA cho ba, thì má»™t ngưá»i khác cÅ©ng thá» DNA cho ngưá»i mẹ vì bà có ngưá»i em trai bị thất lạc khi còn rất nhá». Há» chỉ hy vá»ng váºy thôi, không ngá», DNA cá»§a ba và cá»§a bà ấy trùng hợp và có nguồn gốc di truyá»n chÃnh xác. Äây là kết quả cá»§a khoa há»c. Con và ngưá»i bạn ấy vui lắm. Chúng con đã coi nhau như cousin sau khi có kết quả DNA, còn ba thì sắp gặp chị cá»§a ba. Chúng con đã dà n xếp cho ba và má nó gặp nhau và o tuần tá»›i để nói chuyện.
-Nhưng ngoà i DNA ra còn có gì là m bằng chứng?
-Thì ba có những hình ảnh hồi nhá» cá»§a ba vẫn cho con xem đó. Ba không tin DNA thì biết đâu những tấm hình ấy cÅ©ng giúp ba. Cousin con cÅ©ng nói vá»›i má nó mang theo má»™t Ãt hình gia đình từ trước đó.
Và ngà y vui mừng đã đến, ngoà i kết quả cá»§a DNA, hai bên còn giữ được má»™t tấm hình chụp khi anh má»›i biết lẫy. Tấm hình nà y không biết có phải là tấm hình định mệnh hay không, nhưng do ba má nuôi anh tặng lại cho ngưá»i chú anh, và nó đã đến được tay mẹ ruá»™t anh. Mẹ anh giữ nó rồi đưa lại cho chị anh. Riêng anh, mẹ nuôi anh cÅ©ng giữ tấm hình nà y, và bà đã trao lại cho anh để lưu lại trong album cá»§a gia đình. Hai tấm hình giống nhau vì là hai bản sao. Trước kết quả cá»§a DNA, và vá»›i tấm hình chụp anh hồi còn nhá», cả chị anh, ngưá»i chồng Pháp cá»§a chị anh, ngưá»i con trai cá»§a há» cùng vá»›i vợ con anh đã ôm nhau khóc vì vui mừng. Những bà ẩn vá» nguồn gốc gia đình, huyết thống, và chá»§ng tá»™c cá»§a anh, cÅ©ng như lý do anh bị lưu lạc xa gia đình đã từ từ được giải mã.
Theo ngưá»i chị cá»§a anh kể, anh sinh ra trong má»™t gia đình Công Giáo đông con gồm 3 trai và ba gái. Anh là con trai út. Anh có hai anh, má»™t chị và hai em gái. Gia đình anh sống trong má»™t xứ đạo cá»§a ngưá»i Bắc di cư năm 1954. Cha mẹ anh được má»i ngưá»i trong xứ đạo nể trá»ng và được cho là đạo đức, tốt là nh. Nhưng ngoà i cái vẻ bên ngoà i ấy, bố anh rất mê tÃn và tin và o bói toán. ChÃnh vì váºy, khi anh vừa biết lẫy tức là khoảng 3 hoặc 4 tháng, ông đã nhất định từ bá» anh. Lý do, vì anh là con trai thứ ba, mà theo lá»i thầy bói thì “tam nam bất phú. Tứ nữ bất bầnâ€. Mạng số cá»§a anh không hợp vá»›i mạng cá»§a bố anh. Nếu giữ anh thì má»™t trong hai sẽ phải chết.
Äể tìm cách cứu con, thoạt đầu, mẹ anh đã bà n vá»›i bố anh và đem anh cho má»™t ngưá»i chú. Nhưng không hiểu động lá»±c nà o, chú anh lại bán anh cho má»™t gia đình ngưá»i Hoa không con tại Chợ Lá»›n.
Những gì ngưá»i chị kể đã là m sống lại ký ức tuổi thÆ¡ anh. Anh nhá»› lại hồi còn nhá» gia đình anh là má»™t gia đình ngưá»i Hoa giầu, và chỉ có mình anh là đứa con duy nhất nên anh rất được chiá»u chuá»™ng, nâng niu. Nhưng rồi khi anh lên 4 tuổi, cha nuôi anh là m ăn thua lá»—i, bị phá sản. Ông buồn phiá»n sinh bệnh và chết. Mẹ nuôi anh đã tìm cách cứu lại phần nà o số vốn là m ăn cá»§a cha nuôi anh. Bà đã đến từng ngưá»i bạn trước đó là m ăn vá»›i chồng bà để nói chuyện tiá»n bạc, nhưng tất cả Ä‘á»u từ chối. Cuối cùng bà đã phải Ä‘em anh lang thang đó đây, là m thuê độ nháºt. Những lúc túng quẫn nhất, bà chỉ mong xin được chút cÆ¡m thừa, canh cặn cá»§a chá»§ để nuôi anh mà cÅ©ng không ai cho. Tuy nghèo, nhưng mẹ nuôi anh vẫn không bá» anh, và tìm má»i cách yêu thương, nuôi nấng anh.
Bản thân anh, anh cÅ©ng không nghÄ© mình là ngưá»i Việt Nam, vì sau khi nháºn nuôi anh, cha mẹ nuôi anh đã là m giấy khai sinh lại, thay tên đổi há» cá»§a anh từ há» Nguyá»…n thà nh há» Lâm, và anh đã thà nh má»™t đứa bé con cá»§a má»™t cặp vợ chồng ngưá»i Hoa trên giấy tá» và pháp lý. Vì được nuôi dưỡng trong má»™t gia đình ngưá»i Hoa và vì không biết mình bị thay tên đổi há» nên anh không hoà i nghi gì vá» nguồn gốc ngưá»i Trung Hoa cá»§a mình.
Tuổi thÆ¡ anh Ãt có ngà y được cắp sách đến trưá»ng. Ngôi trưá»ng đầu tiên anh há»c là Trưá»ng Tiểu Há»c Nguyá»…n Thái Há»c ở vùng Chợ Lá»›n. Năm anh lên 8 tuổi, mẹ nuôi cá»§a anh lại phải gá»i anh vô chùa! Vì lá»›n lên trong môi trưá»ng như váºy, nên từ bé anh lúc nà o cÅ©ng nghÄ© mình là ngưá»i Hoa, lúc nà o cÅ©ng mÆ¡ ước có ngà y được vỠđại mạc để cưỡi ngá»±a, bắn cung. Äại mạc là nÆ¡i anh luôn luôn ao ước để tá»›i. Ngay bây giá», anh vẫn thÃch nói vỠđại mạc, vá» Ä‘á»i sống du mục như những cảnh trong phim Anh Hùng Xạ Äiêu cá»§a Kim Dung. Còn ngưá»i chị mà má nuôi đã nhắc đến tháºt ra không phải là chị em ruá»™t cá»§a anh, nhưng là ngưá»i con gái mà cha mẹ nuôi đã để lại đại lục sau khi hiệp định Genevè chia đôi Việt Nam năm 1954. Và o thá»i Ä‘iểm đó, ông bà đang là m ăn ở Việt Nam nên không thể vá» lại Trung Quốc để Ä‘em ngưá»i con gái ấy sang Việt Nam.
Riêng bố mẹ ruá»™t cá»§a anh, theo lá»i chị anh kể, tuy nghe lá»i cá»§a thầy bói bá» anh, nhưng ông cÅ©ng không lá»t qua sổ tá» thần. Ông được biết đã bị bệnh và chết sau khi anh lưu lạc được hai năm. Mẹ đẻ cá»§a anh đã Ä‘au đớn, thương nhá»› anh đến trầm cảm. Chị anh cho biết, hình ảnh cá»§a anh vẫn luôn ám ảnh mẹ anh trong suốt cuá»™c Ä‘á»i cá»§a bà , và cả trên giưá»ng bệnh. Trước khi nhắm mắt lìa trần, bà đã nói vá»›i các con cái cá»§a bà phải bằng má»i giá tìm được anh.
Hiện nay, các anh chị em cá»§a anh ngoà i 2 anh ở Việt Nam, còn lại chị và hai em gái Ä‘á»u sống tại Hoa Kỳ. Tất cả Ä‘á»u rất vui mừng vá» cuá»™c há»™i ngá»™ nà y.
Thiên Chúa đã trả lá»i cho ngưá»i mẹ Ä‘au khổ cá»§a anh sau nhiá»u năm bà đã khuất bóng.
“Bói ra ma, quét nhà ra rác.â€
“Thừa tiá»n thì Ä‘em mà cho,
Äừng có xem bói Ä‘em lo cho mình.â€
“ Thầy bói, thầy số, thầy đồng,
Nghe ba thầy ấy cái lông không còn.â€
Chúng ta có nên tin và o bói toán không? Câu truyện cá»§a ngưá»i bạn vừa kể trên là má»™t trong nhiá»u câu truyện mà kết quả đã là m Ä‘au khổ, tan nát hạnh phúc nhiá»u ngưá»i, nhiá»u gia đình.
Tháºt ra quá khứ là do ta tạo ra. Hiện tại là cá»§a ta, do ta xây đắp. Và tương lai chắc chắn cÅ©ng là cá»§a ta. Vì tương lai là thà nh quả mà ta xây dá»±ng từ trong má»—i giây phút cá»§a hiện tại. Chỉ có Thượng Äế là ngưá»i biết rõ váºn mệnh cá»§a Ä‘á»i ta, nhưng Thượng Äế lại để ta tá»± do quyết định váºn mạng cá»§a Ä‘á»i mình. Ngà i ở đó để chúc phúc và nâng đỡ ta. Ngà i là Thượng Äế vá»›i trái tim nhân háºu.
Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt
CGVN

