Thứ Năm 3/9
Lc 5, 1-11
1. Ngà i lên thuyá»n ông Simon
Äám đông chen lấn Äức Giêsu để nghe Lá»i Thiên Chúa. Chúng ta hãy hình dung ra đám đông và nháºn ra rằng con ngưá»i cần Lá»i Thiên Chúa biết bao, dù ý thức hay không ý thức. Vì con ngưá»i, tá»± bản chất, sống không nguyên bởi bánh (bình diện nhu cầu), nhưng còn bởi Lá»i Thiên Chúa (bình diện tương quan). Bởi vì Lá»i Thiên Chúa là Lá»i ban sá»± sống; “Lá»i ban sá»± sống†là lá»i tin tưởng, cảm thông, tha thứ, đón nháºn, yêu thương. Chúng ta không thể sống, nếu không có những lá»i nà y. Và Lá»i Thiên Chúa là m cho lá»i cá»§a chúng ta trở thà nh lá»i “ban sá»± sốngâ€, giống như Lá»i Chúa là Lá»i ban sá»± sống. Ngược lại là “lá»i giết chếtâ€, theo kiểu cá»§a ma quỉ (nên Ä‘á»c Hc 28, 13-26, nói vá» sá»± “lợi hại†cá»§a cái lưỡi). Xin cho chúng ta kinh nghiệm, nÆ¡i bản thân mình, Lá»i Chúa là “lương thá»±c†không thể thiếu đối vá»›i sá»± sống hằng ngà y cá»§a chúng ta.
Äức Giêsu « đang đứng ở bá» hồ Ghennêxarét » để ban Lá»i Thiên Chúa cho con ngưá»i. Chúng ta hay nghÄ© Äức Giê-su ngá»± trên ngai hay trên tòa; nhưng ở đây, Ngà i hiện diện tháºt là bình dị và tháºt là gần gÅ©i giữa chúng ta. Và Äức Giê-su thÃch hiện diện ở giữa chúng ta như thế đó: ngay trong môi trưá»ng sống cá»§a chúng ta, ngay trong cuá»™c sống bình thưá»ng cá»§a chúng ta, ngay trong cá»™ng Ä‘oà n, môi trưá»ng là m việc, ở giữa những vấn đỠcuá»™c sống cá»§a chúng ta, và tháºm chÃ, ngay trong lòng cá»§a chúng ta, qua Lá»i cá»§a Ngà i và bà tÃch Thánh Thể, được ban cho chúng ta hằng ngà y.
ChÃnh vì thế, Ngà i bị chen lấn, Ngà i thấy hai chiếc thuyá»n, và Ngà i chá»n lên thuyá»n ông Simon, xin ông đưa thuyá»n ra xa bá» má»™t chút. Lúc ấy, các ngư phá»§, trong đó có ông Simon, Ä‘ang giặt lưới, không biết há» có « nghe Lá»i Thiên Chúa » như đám đông không. Äức Giêsu hà nh động cách vô tư vì hoà n cảnh. Tuy nhiên, chúng ta có thể nháºn ra đó là cách Äức Giê-su chuẩn bị cho Æ¡n gá»i cá»§a ông Simon, má»™t cách thức tháºt lạ lùng ! lạ lùng như mẻ cá lạ sắp diá»…n ra, nhưng tháºt tinh tế và kÃn đáo hÆ¡n nhiá»u.
Æ n gá»i cá»§a chúng ta cÅ©ng được chuẩn bị như thế đấy, tháºt nhưng không, vì nhiá»u khi chúng ta cÅ©ng Ä‘ang « giặt lưới », vốn chẳng phải là việc thiêng liêng hay đạo đức gì. Ở khởi đầu, má»™t cách nà o đó, Chúa luôn yêu cầu chúng ta là m Ä‘iá»u gì đó cho Ngà i khởi Ä‘i từ Ä‘iá»u ngà i cần tháºt sá»± và từ khả năng trao ban tháºt sá»± cá»§a chúng ta, như Ngưá»i ngá» lá»i vá»›i ngưá»i Phụ Nữ Samari: “Xin cho tôi chút nước†(Ga 4, 7); nhưng chÃnh là để má»i gá»i chúng ta đón nháºn những gì Ngà i sẽ trao ban. Con thuyá»n cá»§a ông Simon, ngưá»i sẽ là Simon Phêrô trong tương lai. Hình ảnh nà y gợi cho chúng ta Con Thuyá»n Giáo Há»™i, và má»—i ngưá»i chúng ta Ä‘á»u được trao ban má»™t sứ vụ trên con thuyá»n nà y.
2. “Chèo ra chá»— nước sâu…â€
Vá»›i lá»i yêu cầu đầu tiên cá»§a Äức Giê-su, ông Simon là m theo nhẹ nhà ng, không phản ứng gì. Nhưng lá»i yêu cầu thứ hai nà y, thì ông không thể không phản ứng, vì quá kì cục. Sau nà y, Ngà i còn yêu cầu nhiá»u Ä‘iá»u kì cục không kém, chẳng hạn Ngưá»i nói : « Thì anh em cho ngưá»i ta ăn Ä‘i ». Cả đêm, chẳng được gì, lưới lại bẩn, há» Ä‘ang bá» công giặt lưới chắc chắn vá»›i lòng nặng trÄ©u, như chÃnh chúng ta từng có những kinh nghiệm tương tá»±. HÆ¡n nữa, há» chuyên nghiệp hÆ¡n Äức Giê-su, bởi vì ông Phê-rô là dân chà i, còn Äức Giê-su là dân thợ! Thế mà , Äức Giê-su lại đỠnghị Ä‘i thả lưới chá»— nước sâu ; ban ngà y chá»— nước sâu ở hồ, dưá»ng như không dá»… bắt được cá. Tuy nhiên, ông Simon trả lá»i: « Theo lá»i Thầy, tôi sẽ thả lưới ». Tại sao ông lại chịu thả lưới ? Có Ä‘iá»u gì giải thÃch được không ?
Chúng ta có thể giải thÃch ở bình diện tâm lÃ, theo đó, vì nể Thầy mà Simon chịu. Nhưng, có lẽ chúng ta nên hiểu ở bình diện thiêng liêng : lá»i cá»§a Äức Giêsu có sức thu hút, nhưng rất kÃn đáo, không thể giải thÃch được. Vì lá»i cá»§a Ngà i và ngôi vị cá»§a Ngà i là má»™t. Ngôi Lá»i sáng tạo nên chúng ta nên thu hút chúng ta tá»± trong sâu thẳm, như lúc Äức Giê-su gá»i ông Mát-thêu.
“Chèo ra chá»— nước sâu để thả lướiâ€, là hình ảnh nói lên con đưá»ng phải Ä‘i cá»§a chÃnh Äức Giê-su, cá»§a ông Simon và cá»§a từng ngưá»i chúng ta, trong Æ¡n gá»i Ä‘i theo Äức Ki-tô. Äó là hà nh trình Vượt Qua: phải ra táºn chá»— nước sâu, nÆ¡i mà chẳng còn gì để bám vÃu, nÆ¡i có nguy hiểm chết ngưá»i, nÆ¡i mà dưá»ng như khó có hi vá»ng là m được gì, gặt hái được gì, để cho cá bắt được, kết quả có được, là hoà n toà n đến từ Lá»i Chúa, là ân huệ Chúa ban. Và kết quả nà y là kết quả “gấp trămâ€, là “sá»± sống má»›i†lôi kéo và má»i gá»i nhiá»u ngưá»i. Quả tháºt sau nà y, Phê-rô sẽ chèo thuyá»n Ä‘i rất xa, và thả lưới chá»— rất sâu; xa và sâu đến độ hi sinh chÃnh sá»± sống cá»§a mình, để cho sá»± sống má»›i phát sinh gấp trăm cho Ä‘á»i sau và đá»i nà y. Xin cho chúng ta biết liá»u lÄ©nh, vâng nghe Lá»i Chúa, chèo ra chá»— nước sâu má»—i ngà y, và nhất là ở những khúc quanh đặc biệt cá»§a hà nh trình Ä‘i theo Äức Ki-tô.
 3. “Bá» hết má»i sá»± mà theo Ngưá»iâ€
Chứng kiến mẻ cá, ông Simon sấp mình dưới chân Äức Giê-su và nói : « Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tá»™i lá»—i ». Chúng ta có thể tá»± há»i : Tại sao ông Simon lại thú nháºn như váºy ?
- Phải chăng, vì nháºn ra sá»± hiện diện thần linh ngang qua mẻ cá lạ, nên ông Simon đã nhá»› lại vô số tá»™i mình đã phạm. Äó là mặc cảm tá»™i lá»—i là m con ngưá»i không bình an và không thể mở ra. Chúng ta hay ở trong trưá»ng hợp nà y. Nhưng đó có phải là « tâm tình » cá»§a ông Simon không ?
- Hay chÃnh yếu là vì ông đã nghi ngá» lá»i cá»§a Äức Giêsu lúc Ngà i má»i gá»i ông thả lưới.
- Hoặc, ông cảm thấy mình không tương xứng vá»›i ân huệ lá»›n lao vừa nháºn được, bất chấp sá»± bất xứng cá»§a ông : ân huệ ban dư trà n bất chấp sá»± bất xứng, có tên gá»i là lòng bao dung (trưá»ng hợp ngưá»i con hoang đà ng trong vòng tay cha). Vì chỉ có kinh nghiệm thiết thân vá» lòng bao dung như váºy, má»›i giải thÃch được sá»± kiện ông bá» hết tất cả để Ä‘i theo Äức Giêsu ; và kinh nghiệm nà y phải được là m má»›i lại má»—i ngà y trên hà nh trình Ä‘i theo Äức Ki-tô.
Ông Simon xin Äức Giê-su tránh xa, nhưng Ngà i không những không tránh xa, mà còn má»i gá»i ông Ä‘i theo Ngà i và chia sẻ sứ mạng cá»§a Ngà i: « Äừng sợ, từ nay anh sẽ là ngưá»i thu phục ngưá»i ta ». Theo bản văn Hi-lạp, « đi bắt ngưá»i ta », để đối lại vá»›i nghá» nghiệp Ä‘i bắt tôm cá (x. Mt 4, 19 ; Mc 1, 17). Cùng má»™t tà i năng, nhưng chuyển đối tượng ! Äức Giêsu không tránh xa Simon, vì chẳng để ý gì đến cái «cảm thức tá»™i lá»—i » cá»§a ông; cảm thức nà y ai cÅ©ng có và cần được chữa là nh và giải thoát (thay vì duy trì và cá»§ng cố) bằng lòng tÃn thác; như Äức Giê-su luôn công bố cách long trá»ng : « Lòng tin cá»§a con đã cứu con ».
Lòng tin và o tình yêu và lòng thương xót cá»§a Thiên Chúa, được thể hiện nÆ¡i ngôi vị và Tháºp Giá cá»§a Äức Giê-su, giải thoát chúng ta khá»i mặc cảm tá»™i lá»—i, khá»i sá»± nghi ngá» chết chóc đối vá»›i tình yêu và lòng thương xót cá»§a Chúa. Và đó chÃnh là sức mạnh cứu độ cá»§a lòng tin, được chÃnh Äức Giê-su công bố, chứ không phải là bất cứ Ä‘iá»u gì khác, hay Ä‘iá»u kiện nà o khác.
Lá»i cá»§a Äức Giêsu trấn an Simon và tin tưởng chia sẻ sứ mạng cho ông, trong khi ông còn đầy bất toà n và còn cả má»™t chặng đưá»ng dà i đầy khó khăn phải Ä‘i. Và rồi, dù thánh Phê-rô có ra như thế nà o, dù chúng ta có ra như thế nà o, Äức Giêsu cÅ©ng sẽ nói : « Äừng sợ ». Äức Giê-su sẽ xây dá»±ng Giáo Há»™i cá»§a mình trên đá tảng Phê-rô, nhưng như chúng ta vừa nháºn ra và sau nà y cÅ©ng luôn luôn như thế, đá tảng Phê-rô lại dá»±a và o lòng thương xót.
Ở táºn nguồn gốc cá»§a Æ¡n gá»i, cÅ©ng giống như ở táºn nguồn gốc cá»§a sá»± sống cá»§a loà i ngưá»i và cá»§a má»—i ngưá»i (x. St 1 ; Tv 139), luôn luôn là tình thương nhưng không, lòng thương xót và sá»± tin tưởng. Và ChÃnh chúng ta có kinh nghiệm nà y : tại sao Chúa lại chá»n con, khi con là má»™t con ngưá»i như thế ? Äây là má»™t kinh nghiệm ná»n tảng ; nếu quên, chúng ta khó có thể sống bá»n vững hay Ãt là khó có thể sống sung mãn Æ¡n gá»i Ä‘i theo Äức Ki-tô. HÆ¡n nữa, đây cÅ©ng là kinh nghiệm ná»n tảng cho cách chúng ta thi hà nh sứ vụ, tất yếu có liên quan đến các tá»™i nhân lá»›n bé. Sứ vụ cá»§a chúng ta là sứ vụ tá» bà y tình yêu nhưng không và lòng thương xót cho má»i ngưá»i, không trừ ngưá»i nà o, dù đó là ai và ở trong tình trạng. Chúng ta không thể chu toà n sá»± vụ nà y, nếu chúng ta không kinh nghiệm sâu thẳm tình yêu và lòng thương xót nÆ¡i bản thân, nÆ¡i cuá»™c Ä‘á»i cá»§a mình.
Và “Khi đó, đưa thuyá»n và o bá», bá» lại tất cả, há» Ä‘i theo Äức Giêsu† (c. 11). « Khi đó », bản dịch Tiếng Việt « Thế là  »: đó má»™t thá»i Ä‘iểm xác định; hãy nhá»› lại thá»i Ä‘iểm “khi đó†cá»§a hà nh trình Æ¡n gá»i cá»§a chúng ta. Tuy nhiên, thá»i Ä‘iểm “khi đó†cần được tái hiện lại hằng ngà y và nhất là trong những giai Ä‘oạn đặc biệt. ÄÆ°a thuyá»n và o bá»: thuyá»n tượng trưng cho phương tiện là m ăn, hay rá»™ng hÆ¡n tượng trưng cho công danh sá»± nghiệp, thuyá»n tượng trưng cho cái mà đá»i mình như phụ thuá»™c hoà n tòan và o đó. ÄÆ°a thuyá»n và o bá», nghÄ©a là sắp xếp lại cẩn tháºn, rồi…
Bá» lại tất cả: nghÄ©a là ngoà i cái thuyá»n ra, còn nhiá»u thứ khác nữa; nhưng nhất là những thứ mà con tim gắn bó nhất. Bá» lại đằng sau, nhưng nhiá»u khi những Ä‘iá»u nà y còn hiện diện trong lòng trong trÃ. Chúng ta đã bá» rồi, nhưng chắc chắn vẫn còn nhiá»u Ä‘iá»u cần phải bá» lại.
Nhưng nếu Chúa kêu gá»i chúng ta, Ngà i sẽ cuốn hút chúng ta, bằng cách ban cho chúng ta sá»± hiểu biết thâm sâu vá» Ngà i và tình yêu bá»n vững dà nh cho Ngà i. Như kinh nghiệm cá»§a ngôn sứ Giê-rê-mi-a và cá»§a thánh Phao-lô:
Lạy ÄỨC CHÚA, Ngà i đã quyến rÅ© con,
và con đã để cho Ngà i quyến rũ.
Ngà i mạnh hơn con, và Ngà i đã thắng.
Có lần con tá»± nhá»§: “Tôi sẽ không nghÄ© đến Ngưá»i,
cÅ©ng chẳng nhân danh Ngưá»i mà nói nữa.â€
Nhưng lá»i Ngà i cứ như ngá»n lá»a bừng cháy trong tim,
âm ỉ trong xương cốt.
Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng là m sao nén được!
(Gr 20, 7 và 9)
*Â *Â *
Những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay, vì Äức Ki-tô, tôi cho là thiệt thòi. HÆ¡n nữa, tôi coi tất cả má»i sá»± là thiệt thòi, so vá»›i mối lợi tuyệt vá»i, là được biết Äức Ki-tô Giê-su, Chúa cá»§a tôi. Vì Ngưá»i, tôi đà nh mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Äức Ki-tô và được kết hợp vá»›i Ngưá»i. (Phil 3, 7-8)
Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc
daminhtamhiep

