Ông bà ta thưá»ng nói: “Nghèo tình nghèo nghÄ©a thì lo, nghèo tiá»n nghèo bạc chẳng cho là nghèoâ€. Câu nói nà y không chỉ đúng và o thá»i xưa mà còn có thể áp dụng và o thá»i hiện đại. Má»™t ngưá»i bạn nghèo chưa chắc là gánh nặng, nếu tình nghÄ©a cao hÆ¡n cả váºt chất
Lan Anh là cô gái mất cha mẹ từ nhá». Khi vừa tròn 5 tuổi, cô được gá»i và o trại mồ côi. Trong suốt những năm tháng tuổi thÆ¡, Lan Anh chÆ¡i vá»›i má»™t ngưá»i bạn có tên là Thanh Tú. Hai ngưá»i thân thiết vá»›i nhau như hai chị em ruá»™t.
Nhưng cuá»™c Ä‘á»i lại cho hai cô hai cuá»™c sống khác nhau. Äến năm 18 tuổi, Lan Anh lên thà nh phố há»c đại há»c còn Thanh Tú ở quê là m ruá»™ng và kết hôn. Kể từ đó, hai ngưá»i cÅ©ng trở nên xa cách.
Ngay khi tốt nghiệp đại há»c, Lan Anh được nháºn và o má»™t công ty nước ngoà i nên mức lương khá hấp dẫn rồi cuá»™c sống trở nên khấm khá. Còn Thanh Tú ở nhà là m ruá»™ng nên thu nháºp cÅ©ng chỉ đủ để sống qua ngà y.
Hôm ấy, Lan Anh nháºn được má»™t cuá»™c Ä‘iện thoại cá»§a Thanh Tú. Thanh Tú ở đầu dây bên kia vui mừng nói: “Lan Anh à ! Tuần sau cả nhà mình sẽ lên thà nh phố đấy! Chồng mình lên đó má»™t thá»i gian để lắp đặt thiết bị cho má»™t công trưá»ng. Mình sẽ đưa cả hai đứa nhá» lên. Bá»n mình sẽ ghé thăm cáºu.â€
Lan Anh nghe xong, cÅ©ng đáp trả đồng ý nhưng không mặn mà lắm rồi ngắt Ä‘iện thoại. 10 năm trôi qua vì không liên lạc nên tình cảm cá»§a cô dần phai má».
Chưa kịp nghÄ© vá» tuổi thÆ¡ thì Lan Anh lại ngẫm : “Ngưá»i nhà quê rất tùy tiện, mà Thanh Tú còn có hai đứa nhá» nghịch ngợm nữa. Há» mà ở đây sẽ khiến cuá»™c sống, nhà cá»a cá»§a mình đảo lá»™n tung lên hết mất. Nhưng mà nhà mình rá»™ng rãi lại có phòng trống, nếu như không cho nhà hỠở nhá» thì há» sẽ nghÄ© sao vá» mình đây?â€
TÃnh tá»›i, tÃnh lui, Lan Anh mướn tạm má»™t căn nhà nhá» và nói là mình ở đó rồi nhất quyết không cho há» biết tá»›i căn há»™ sang trá»ng cá»§a mình.
Mấy ngà y sau, cả nhà Thanh Tú lên thà nh phố, nhìn quanh gian phòng, Thanh Tú nói nhá» : “Lan Anh! Cáºu là m trong thà nh phố nhiá»u năm như váºy rồi sao vẫn còn thuê phòng trá» thế nà y? Nghe nói cáºu là m ở công ty nước ngoà i lương cao lắm mà !â€
Lan Anh nghe xong liá»n trả lá»i qua loa: “Ờ… Mình Ä‘ang chuẩn bị mua, còn thiếu má»™t chút tiá»n nữa!â€
Thanh Tú nghe xong nói đùa: “Ãi chà ! Lúc trước ông chá»§ cá»§a chồng mình há»i nhà mình ở đâu, mình lại nói là có bạn có nhà rá»™ng ở thà nh phố rồi, chúng tôi sẽ ở nhá» nhà cô ấy. Bây giá» xem ra nhà mình lại chuyển ra công trưá»ng ở nhá» thôi!â€
1 tháng trôi qua, kể từ ngà y gặp Thanh Tú, Lan Anh không há» ngó ngà ng tá»›i ngưá»i bạn cá»§a mình, nhưng cô lại nghÄ©, dù sao đó cÅ©ng từng là bạn nên tá»›i để gá»i há» chút tiá»n vá» quê, nhưng vừa gặp thì Thanh Tú nói: “Lan Anh à , vợ chồng mình Ä‘ang tÃnh không vá» quê nữa!â€
Lan Anh nói: “Cuá»™c sống ở đây chẳng phải là khó khăn hÆ¡n ở nhà sao?â€
Thanh Tú trả lá»i: “Mình cÅ©ng biết thế, nhưng dù sao ở đây cÅ©ng có Ä‘iá»u kiện hÆ¡n, cho nên vợ chồng mình quyết định Ä‘i tìm việc là m và sống ở đây.â€
Lan Anh kì kèo bảo há» vá» quê vì sợ phiá»n cho bản thân mình. Cô nhất quyết nói má»™t hÆ¡i để Thanh Tú có thể lấy tiá»n và nhanh chóng thu dá»n hà nh lý.
Lan Anh cuối cùng cÅ©ng thở phà o nhẹ nhõm trong lòng. Hai ngà y sau cô Ä‘i là m qua đây lại ghé và o thăm. Tháºt bất ngá» là gia đình Thanh Tú vẫn ở lại đây, há» dá»±ng tạm má»™t cái quán ở bên cạnh công trưá»ng và bán đồ nướng. Thanh Tú nói: “Hôm ấy mình đã ra đến ga tà u rồi nhưng mà suy nghÄ© lại, vợ chồng mình lại muốn ở đây. Hiện tại mình bán chút đồ nướng nà y thấy cÅ©ng có chút lãi. Mình cÅ©ng thuê má»™t phòng nhỠở gần đây, chi phà cÅ©ng thấp thôi.â€
Trong lòng Lan Anh cảm thấy khó chịu và bá»±c bá»™i. Bởi vì, Thanh Tú là ngưá»i nhà quê chẳng quen biết ai ngoà i cô ấy. Chắc chắn lúc xảy ra khó khăn, cô ấy sẽ liên hệ tá»›i mình.
Má»™t ngà y cuối tuần ná», Thanh Tú hẹn Lan Anh Ä‘i chÆ¡i ở má»™t khu giải trà vá»›i gia đình mình. Lẽ ra, Lan Anh không Ä‘i nhưng nể tình xưa nên cô bấm bụng Ä‘i vá»›i há». 5 ngưá»i Ä‘i ba chiếc xe. Hai vợ chồng chở hai con còn Lan Anh Ä‘i má»™t mình.
Trên đưá»ng Ä‘i tá»›i khu vui chÆ¡i, chẳng biết không may hay do bất cẩn, thắng xe cá»§a Lan Anh bị đứt nhưng cô không biết. Khi xuống dốc cầu, vì tốc độ cá»§a xe cô quá nhanh, vả lại trên đưá»ng Ä‘ang có má»™t vụ quẹt xe xảy ra trước đó. Thay vì thắng lại và né tránh thì Lan Anh đâm sầm và o hai chiếc xe Ä‘ang chắn ở trên đưá»ng.
Khi chiếc xe văng ra, xe má»™t nÆ¡i còn Lan Anh nằm má»™t góc vá»›i bê bết máu. Gia đình Thanh Tú ở phÃa sau liá»n vá»™i vá»™i và ng và ng đưa Lan Anh và o bệnh viện. Khi đến nÆ¡i, bác sÄ© nói: “Bệnh nhân Ä‘ang trong giai Ä‘oạn bi kịch vì mất máu quá nhiá»u. Nếu không tìm được đúng nhóm máu thay thế thì cô ấy se khó qua khá»iâ€.
Nhóm máu cá»§a Lan Anh là nhóm máu hiếm. Nhưng may thay, chồng cá»§a Thanh Tú lại có cùng nhóm máu vá»›i cô. Thanh Tú kì kèo, nải nỉ chồng mình nhất định phải cứu Lan Anh. Do thương vợ, anh chà ng cÅ©ng đồng ý vì dù sao cÅ©ng cứu được má»™t mạng ngưá»i.
Khi Lan Anh tỉnh lại, cô thầm nói vá»›i Tú: “Tại sao Tú lại cứu tôi như váºy?â€. Tú lại thì thầm: “ Má»™t lần là chị em, mãi mãi cÅ©ng là chị em Lan Anh à . Từ khi còn nhá», Tú đã xem Lan Anh là má»™t ngưá»i thân trong gia đình rồi.â€.
Nghe xong những lá»i cá»§a Tú, Lan Anh cảm thấy hối háºn vì bao lâu nay, mình chẳng đối xá» tốt vá»›i ngưá»i bạn khi xưa. Nà o là không cho vô nhà vì sợ há» là m dÆ¡ bẩn. Nà o là hạn chế liên lạc vì sợ phiá»n phức để rồi bây giá» ngưá»i cứu mình lại là ngưá»i mình tưởng sẽ luôn tạo ra cho mình những khó khăn.
Cô nằm mãi trên giưá»ng, đôi mắt trao tráo nhìn và o ngá»n đèn trên trần nhà , mắt rưng rưng và cảm thấy hối tiếc.
—
Khi còn nhá», hai ngưá»i quan tâm nhau. Nhưng khi lá»›n lên, tình cảm cá»§a cô gái già u có đã phai má» vá»›i ngưá»i bạn nghèo khó. Rồi cho đến lúc gặp chuyện, cô má»›i chợt nháºn ra chỉ có bản thân mình là vô tâm trong khi ngưá»i bạn xưa chưa bao giá» quên được mối thâm tình cÅ©.
Bởi ta nói nghèo tiá»n nghèo bạc chưa bằng nghèo tình nghèo nghÄ©a. Ngưá»i còn tình thì còn già u có, chứ đã mất tình thì con ngưá»i đó cÅ©ng chỉ là má»™t hòn đá Ä‘ang sống vá»›i má»™t má»› tiá»n vô tri
Tác giả bà i viết: Simon Hoa

